Bài mới

ĐÊM VIẾT KIỀU

1

Bút ta nào phải mũi giáo Cớ sao từng chữ bị thương?

Thơ: Trần Mạnh Hảo
Nhạc: Ngọc Thiên Hoa

 

Câu thơ ta bắt ốc mò cua ...

Câu thơ ta bắt ốc mò cua …

“Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như ?” …
          (Nguyễn Du)
Đêm đặc thành thỏi mực
Tiếng vạc mài nghiên

Từng giọt
Từng giọt
Máu đêm
Nhỏ xuống Thuý Kiều.
Bút ta nào phải mũi giáo
Cớ sao từng chữ bị thương?
Ta đâu nỡ làm đau tờ giấy bản
Huống hồ em tài sắc
Thương em mà bút đọa đầy em!
Phải ta từng sống với em mười lăm năm đất Bắc?
Gió bấc ăn dần từng mái tranh
Đêm mọt kêu rụng tóc
Sợi rau muống buộc đôi ta bền chặt
Pho sách thánh hiền không đổi được miếng ăn
Trang giấy lặng như đồng chiêm trắng
Câu thơ ta bắt ốc mò cua
Củ khoai không vùi trong bếp
Củ khoai vùi trong giấc ta mơ!
Phải ta từng dắt em đi hành khất
Xòe tay ăn mày núi vòm trời
Ăn mày phù sa hạt gạo
Ăn mày dòng sông biển khơi
Ăn mày con người lòng nhân ái?
Đêm nay
em theo ta về Phú Xuân
Lưu lạc trên trang sách
Em đừng chết đuối trên dòng sông xoáy nước
Như thuở Tiền Đường
Ta nhờ vãi Giác Duyên ngồi gác
Đón em về từ cuối màn sương
Ta ngồi viết
Trời đêm Phú Xuân như ao nước đục
Phải em là hồn con cò không siêu thoát được
Đòi thơ nước trong
Những câu hát tha phương cầu thực
Cùng em đòi một tấm lòng
Ta ném mọi giáo điều lên mặt thần Mày Trắng
Để lấy tình yêu Thúc Sinh
Ta trả mũ cánh chuồn cho Hồ Tôn Hiến
Để làm Từ Hải
Ta là anh chài lưới lặn xuống dòng đêm
Tìm lại cho em chàng Kim thuở ấy
Ta ngồi viết
Sông Hương bay thành nét thảo câu thơ
Núi Ngự Bình như anh xẩm ngồi hát
Biển ngoài kia lục bát tràn bờ …
Kiều ơi !
Thôi em đừng khóc
Tiếng vạc đã mài hết một thỏi đêm
Cuộc đời dồn chúng ta vào trang giấy trắng
Như dồn tới chân tường định mệnh
Từng đêm ta đập bức tường
Vầng trăng vỡ lúc ta căm giận
Lại nguyên lành khi cất tiếng kêu thương …
Sài Gòn ngày xá tội vong nhân 1984
Trần Mạnh Hảo
Ta ngồi viết, sông Hương bay thành nét thảo câu thơ...

Ta ngồi viết, sông Hương bay thành nét thảo câu thơ…

Quảng cáo/Rao vặt

%d bloggers like this: