Bài mới

Liên khúc: HƯƠNG THỜI GIAN – HOÀI NIỆM CUỐI – TÌNH MƯA

Thơ và nhạc: Ngọc Thiên Hoa
Hòa âm: NS Thanh Liêm

1

HƯƠNG THỜI GIAN
                   Tôi tìm về đường xưa khi nắng xuân vừa trở lại
Cánh mai vàng xinh xinh bên lá hoa, vườn cây trái. …

Từng mùa qua tê tái nghe sóng ru bờ thở dài…
Hàng cau ai trước ngõ gợi ngày xanh qua đâu đây…

                   Bao kỷ niệm ngày nao theo tháng năm vừa thức dậy
Mái trường tôi trong sương ôi vấn vương thời áo trắng.
Mùa phượng rung trong nắng như nhắc tôi ngày tiễn biệt
Bạn bè tôi chung lớp với chung trường
Nay muôn phương!

                   Giờ tôi đang đi trên những con đường
Những con đường ngày xưa đưa tôi qua từng phố phường.
Nghe tuổi thơ như lá hát trên ngàn
Tiếc thương vô vàn!
Hương thời gian qua mau cho tóc ai kia bạc màu
Nhớ thương gởi về đâu!

                   Đón mùa xuân năm nay
Tôi nghe nuối tiếc dâng đầy.

Hạt mưa xuân trong gió với mây trời dệt thành lời.
Nhắc tôi về cuộc đời
Như mây trôi… Như mưa rơi…

Tháng 2/05/07
Ngọc Thiên Hoa

1

HOÀI NIỆM CUỐI
                   Người về xin ở lại
Buồn vui chia nhau kể
Bên ấy với phương này
Đường tuyết trắng mưa bay.

                   Người về xin kể nốt
Những đắng cay cuộc đời.
Để dấu chân cuối trời chìm lãng quên…

                   Người đêm đen miệt mài
Và bôn ba trôi nổi.
Nhân thế vốn vô thường
Đầy sóng gió thê lương.

                   Người trần gian đổi trắng
Với nhuốm đen bụi đường.
Để yêu thương cuối đời
Chìm bể khơi…

                   Người ơi! Xin ở lại
Vì tình thơ hương dại
Buồn vui nói với tôi.
Chuyện trầu cau xa xôi
Theo tháng ngày bối rối

                   Nắng duyên hờn bờ môi.
Trời chiều mây vẫn trôi
Người xưa xa cách rồi.
Nỗi buồn hai phương trời
Như nhân đôi.

                   Tìm về trong kỷ niệm
Dù đôi ta dâu bể.
Thương nhớ đến bao giờ
Vùi lấp hết trong tôi?

                   Người về xin hãy nói
Tiếng cám ơn cuộc đời.
Nay chỉ xin Người đừng
Hờn giận tôi!

                   Tháng 04/04/2011
Ngọc Thiên Hoa

1

TÌNH MƯA
                   Người!
Vừa mới quen hôm nào

                   Nay vào trong giấc chiêm bao.
                   Tình!
Là tiếng thơ ngọt ngào

                   Như dòng suối đang rì rào.
                   Người!
Chợt đến như làn gió

                   Như ngàn con sóng dâng trào.
                   Tình!
Là khúc ca đầy nốt thăng – trầm

                   Gởi vào hồn người một ngày
                                                mưa…
                   Mưa!
                   Tiếng mưa gợi lòng buồn
                   Thời xa xưa nhớ rừng
                   Nghe chừng thương lá rưng rưng…
                   Mưa!
                   Tiếng mưa làm mềm lòng
                   Người trai nơi xứ lạ.
                   Mùa xuân chưa thấy về
                   Nên trời đất cũng bao la…
                   Người !
Vừa mới yêu hôm nào

                   Bây giờ như ánh trăng sao.
                   Tình!
Vừa mới đang dạt dào

                   Nay chìm dưới cơn mưa gào.
                   Người !
Gởi vết thương vào gió

                   Đưa hồn theo gió cuối trời.
                   Tình!
Là trái xanh ngọt đắng

                   Mang niềm nhớ vào từng giờ một ngày
                                                          mưa…
                   Tháng 10/10/2011
                   Ngọc Thiên Hoa

Quảng cáo/Rao vặt

%d bloggers like this: