Bài mới

TRƯỜNG CA ”XIẾN TÓC”

1Bông hoa đem tế mộ phần

Hình như hoa cũng bần thần, phân vân:

– Người – Ta dẫu chẳng nợ nần

Nhưng phân tốt, xấu cũng phần của ta.

Một người từ buổi can qua

Bơ vơ lưu lạc chưa ra giống người.

Chữ nghĩa dở khóc, dở cười

Trích ngang lý lịch: Nửa người, nửa… ma! …

Giã từ kiếp sống phồn hoa

Kiếm tre, giày cỏ điêu ngoa lên đường.

Vung gươm tơi tớt chiến trường

Ngỡ mong báo chúa, chẳng lường vạ tên!

Đêm nằm đắp chiếu mà rên:

“Đói kêu tên tớ, no quên mẹ thầy!”.

Thói đời lẽ ấy, xưa nay

Cổ kim đã vậy, đời này khác sao?

Tiếc rằng ngọn sóng dâng trào

Phủ lên bờ cát hòng… đào huyệt ai?

Khuất Nguyên ”bất khả tái lai”

Tư Mã Thiên cũng… bái bai chữ Tình.

Quẩn quanh cơn gió bên mình

Câu thơ Lý Bạch, bóng hình phù du!

Trăng tà còn mấy mùa thu

Gọi hồn Bá Quát về ru với đời.

Kiếp thân ai đã gọi mời

Mà bao con vật dưới trời, bỗng… câm?

Hạt mưa sao xóa lỗi lầm

Một thời mở cửa như nằm… chiêm bao!

Chu Du mượn gió đốt Tào

Khổng Minh, chữ lấy máu đào họ Chu.

Tình người là sợi dây đu

Duyên Anh học xiếc để bù… phế nhân!

Bao Công luận án như thần

Là nhờ mặt lọ một phần đó thôi!

Những người bạc trắng như vôi

Không họ Mã cũng thuộc nòi Sở Khanh.

Ấy là mưu sự… tài lanh

Máu ai dư ngậm phun… tanh mặt… mèo.

Nực cười cho gã Chí Phèo

Thích nằm ăn vạ chớ nghèo chi mô!

Dao say nhè mặt cứa vô

Tỉnh ra mới thấy ngây ngô phận bèo!

Khổ nhục kế” lắm người theo

Mao Toại, Hàn Tín lái lèo, luồn trôn.

Hận đời, bóp cổ… ngụ ngôn

Nhét vào kho chữ gởi ”Hồn” văn chương.

Bồn chồn giấc mộng ”Quân – Vương”

”Mặt trời” ảo tưởng ” hạt sương” bụi đường.

”Trái tim mắc cạn” chiến trường

Mượn lời Cái thớt” chán chường tấm thân.

Tim mình… làm đẹp… móc dâng

Tặng người Hoán vị” ân cần chút thương.

Vũ Như Cẩn – vẫn như thường

Nỗi buồn của lá” tìm đường rụng rơi …

Củi than cùng rét” người ơi !

Lời con xiến tóc” hỏi trời: ”Tóc đâu?”

Trời cười: ”Còn mỗi sợi râu

Xén đi mà để mưu cầu lợi danh”.

Sát Phật” lòng nỡ sao đành

Vừa đi vừa… sợ” hóa thành… linh miêu!

Trái đìều” lộn hột cà khiêu

Được chơi với kiến” còn… khều nọ kia!

Đưa thân thiên hạ… bắn bia

Xỉa nhầm ”Con Ếch thi ca” ộp oành…

Kiến con còn phá được thành

Lá xanh ai gắn ngược cành. Thiện tai!

Tượng đài một bức mỉa mai

Dựng lên vĩ đại thờ ai? Khôi hài.

Puskin nào biết cành gai

Xuyên trang thơ những hình hài khổ đau .

Động, Tĩnh” mà ”Lạy bùn” mau

Củi, hoa”… còng trước cũng sau gài chờ!

Thế thời, tráng sĩ nào ngờ

Tập đi” như trẻ ngây thơ buổi đầu

Thơ – Đời tàn, nở trên… cầu

Đời vào Thơ hóa cơn đau… dạ dày!

Cũng là đáng kiếp… ăn mày

Xin chi chữ Thật” có ngày mang gông.

Cho chừa cái tội làm ngông

Không phân lớn nhỏ, chẳng hòng thấp cao!

Người ta quan chức đương trào

Xênh xang mũ mão mà nào nể nang.

Nguyên Hồng mới ”trẩu”, vội vàng

Chen ngang câu chữ hai hàng lệ rưng…

Bứt dây nào biết động rừng

Ngược đời mới bị dây thừng cột chưn.

Oan hồn xem cũng… người dưng

Cớ chi ”văn điếu” thẳng thừng một chương!

Cây đàn” đắng những đoạn trường:

Đồ chơi có thịt, người gầy trơ xương!

Đêm viết Kiều” vướng tang thương

Một chương xám xịt, bít đường tương lai!

Một mình tôi một đường dài”

Lằn roi lịch sử quất ai vô hình?

– ”Quất ngay vào chính bóng mình”

Đức Phật Di Lặc trả lời chúng sinh”.

Con người nào phải… cầm tinh

Mà bông hoa đẹp lại nhìn héo hon?

Loại người võ đoán, đáng đòn

Không phân thời thế, đánh mòn roi da!

Xem này, ta chỉ phân qua:

(Vì bài ”Hịch tướng sĩ”, ta… thuộc làu!!):

– Như ngươi cơm gạo đâu ăn

Bổng lương ai cấp, cái khăn đâu dùng?

”Cha Hồ là vị cha chung”

Không anh em cũng là cùng đồng hương.

Nay ngươi nhiễu loạn cương thường

Biểu dâng tới… Bộ giễu phường… Giáo sư!?

Ly thân” cho đánh mặt nư

Ai làm cá để nhà ngư (ngươi) hóa cò!

Người ta viết sách dạy trò

Sao ngươi hổn láo vào… mò cái sai!?

Bàn tay ngón ngắn, ngón dài

Đất trời mưa nắng, ngắn dài chông gai.

Người ta ốm mập khác ”size

Huống gì từ ngữ có sai mấy bài.

Ta đây tiên đoán một mai

Lỡ ngươi mà ”trẩu” có hai vấn đề:

– Một là: Trời… khóc dầm dề

Hai là: Trí thức, họ… cười hả hê.

Đốt nhang, tế bái… sướng ghê

Một đời người họ chỉ chờ hôm nay!

Người ta bậc… cố nội Thầy

Mà người thẩy họ vô lòng bàn tay.

Diêm vương phán tội ngươi ngay:

– Thằng thày lay sự phải đày địa lao”.

Ai bảo ngươi… gáy thài lai

Tiếng gà báo sáng… bực tai kẻ lười!

Hồn oan, ngươi ráng ngậm cười

Làm tờ cáo trạng, lưới trời phải… bung.

Anh hùng lỡ bước đường cùng

Dương cung… xạ tiễn, thằng khùng… nốc ao!

Chửi bạn gặp súng, bỏ đao

Chén cơm của họ, ngươi cào được sao?!

Cấp trên có bạc ngươi nào

Thơ ngươi, đài, báo họ… ào ào đăng.

Quan chức ngươi đã từng… thăng

Thưởng ban từng có, đãi đằng từng ăn.

Dẫu phiền hối lộ lăn tăn…

Cuội không nhờ nó, Cuội… thăng cung Hằng.

Cho dù ”thừa gió, bẻ măng”

Quỷ thần nào có… bẻ răng bao giờ?

Thiên lôi có đánh cũng chừa

Con ong nó đã ”chích”… ngừa ngươi chưa?

Lưới trời lồng lộng mà… thưa

Hay chưa Tôn Tẩn mắc lừa Bàng Quyên!

Hãy nghe ta một lời khuyên:

– Tu tâm để đức mà truyền trăm năm.

Chuyện trùn ủi đất âm thầm

Qua đông, xuân ấm nẩy mầm lá xanh.

Con nhện giăng lưới mong manh

Đem danh văn sĩ mà tranh với đời!

Thi thư xảo bút tuyệt vời

Xem trong còn thiếu chút lời văn hoa.

La làng là kiếp quần thoa

Làng… la hóa tục điêu ngoa cổ truyền!

Chớ mong chờ nước lật thuyền

Thuyền bằng núi đá, khiên dời về đâu?

Thương người kiếp khổ bắt sâu

Nên con gõ kiến nó rầu rụng… râu!

Kiếp thân làm cội cây cau

Cho trầu quấn lấy dứt cầu lợi danh!

Chân thành ta dành một trang

Xót thân “cái thớt”, thế gian mấy người!

Mạng còn là phước mười mươi

Phước còn nên mạng mới cười thế gian:

Ăn lộc Chu chớ phủi ngang

Thả trâu ăn cỏ, giở màn mù đui.

Chửi người côi cút tới lui

Lầm bầm trên giấy, khóc vùi bên trong.

Con vật chống lạnh nhờ lông

Con người nhờ mỗi cái… mông đỡ đòn!

Trách con Xiến Tóc lọt tròng

Xén lông còn xén… cái mông con người!

Khi ngươi là bó hoa tươi

Trên bàn thờ một kính mười cao sang.

Hoa tươi thành nhúm hoa tàn

Ta làm con bướm đưa đàng cho ngươi.

Than ui! Hàn Dũ số xui

Mạnh Hạo Nhiên cũng phải vùi gió mưa!

Di, Tề no ít, đói thừa

Oan tình Lý Bạch nắng mưa rửa chùi.

Mấy dòng ta gởi cũng… ”chui”

Hương hoa khấn bái rồi… lui ra liền.

Nếu xem mà khỏa ưu phiền

Coi như uống đặng thuốc tiên không tiền.

Ong ngựa chích ngã trâu điên

Còn con ong mật, đâu điên chích người?

Ong bay nhặt nhạnh hoa đời

Cho người ăn mật mà cười với nhau.

Tháng 10/01/05
Ngọc Thiên Hoa

*(Những bài thơ của TMH in nghiêng, đậm)

Quảng cáo/Rao vặt

%d bloggers like this: