Phòng Cảnh sát Điều tra.

Khi Bảo từ Trúc Lâm Viên về lại Bệnh viện Đà Nẵng, hai cậu thanh niên đi chung với vợ Lê Thành Tân đã bị chận lại khi vượt đèn đỏ. Họ hấp tấp đi làm công việc gì đó mà chỉ người trong cuộc mới biết. Công an đang điều tra những đối tượng có liên quan tới vụ dàn cảnh tung xe bác sĩ Lê Ngọc Bình theo lời khai của hai thanh niên mặt mũi còn non chẹt.

– Cô là Thái Thị Quyên?

– Phải.

– Cô đang công tác ở Phòng Quản lý Hành nghề Dược Tư Nhân?

– Phải.

– Cô là vợ của cán bộ Phòng Định giá đất Lê Thanh Tân?

– Phải!

– Cô là con dâu của bác sĩ Lê Ngọc Bình và ông chánh thanh tra Lê Chấn?

– Phải!

– Cô quen biết hai người này?

Công an dẫn hai thanh niên lên khoảng 18 – 20 tuổi ra. Quyên đưa mắt nhìn họ bằng cái nhìn lạnh tanh:

– Tôi biết họ chứ không quen.

– Câu trả lời khá thông minh.

Quyên nhếch mép. Cô khinh khỉnh:

– Xin lỗi! Răng mà các anh muốn đốt thời gian vàng bạc bằng cách tra hỏi tiêu khiển tôi vậy hè! Tôi đang rất bận nghe. Mẹ chồng tôi đang nằm viện. Tôi phải đi thăm bà và còn phải đi làm. Tôi không có thói quen ăn cắp giờ nhà nước làm chuyện riêng mấy anh nợ.

– Ngày mẹ chồng cô bị xe đụng gần quán nước mía bà Hai Ngựa, cô đang làm chi?

– Tôi đi làm và xe bị hỏng? Tôi có nhờ chồng tôi chở nhưng anh nớ bảo bận mẹ nằm viện nên không đến được.

– Sau đó, cô không vào bệnh viện mà lại vào quán Trúc Lâm Viên?

– Hỏi lạ! Khát thì vào uống. Uống rồi đi thăm cũng đâu có muộn chi.

– Cô đến Trúc Lâm Viên bằng gì?

– Cái đó… bằng xe của tôi. Tôi tự vặn ga thì nó lại nổ. Chuyện thường tình.

– Được lắm! Hai người thanh niên này nói rằng họ từng quen biết và làm việc cho cô?

– Tôi sẽ nhận nếu các anh có bằng chứng!

Quay lại hai cậu thanh niên đang cố giữ bình tĩnh, người công an hỏi:

– Các anh có nhận ra người thuê các anh chính là cô này?

Quyên quắc mắt nhìn hai người, họ trả lời chắc như đinh:

– Không!

– Bảng số chiếc xe này không giống bảng số của chiếc xe các anh gây án. Các anh lấy bảng số từ đâu?

– Hỏi thừa! Xe gây án dĩ nhiên người ta tháo bỏ bản số thật, tra bản số giả vào.

– Cám ơn cô đã gợi ý! Nhưng chúng tôi đâu có hỏi cô. Được rồi! Cô có thể ra về.

Quyên đứng dậy. “Muốn kiếm chuyện với tao hỉ? Dễ gì! Non tay lắm!”. Cô không chào ai mà ung dung đi ra. “Lịch sự gì mà phải chào cái loại tra hỏi tào lao đó chứ!”. Cô chẳng nhìn hai cậu thanh niên nhưng họ đều cảm thấy… lạnh gáy! Đưa hai can phạm xuống phòng giam, công an điều tra nói với nhau:

– Khá có máu mặt! Vụ này ngó dễ mà thành khó đấy chứ chẳng chơi. Hai thằng nhãi này đã phản cung khi có mặt cô ta. Chứng tỏ, họ ngán cô này hơn cả chúng ta. Cô này xuất thân từ đâu mà thái độ cứng đáng gờm!

– Hỏi anh Nam hay Chiến ở Phòng Cảnh sát Giao thông và Trung tâm Cảnh sát 113 xem anh nợ? Anh Nam là cậu chồng và tay Chiến là bạn của chồng cô nớ. Gọi phôn cho Tân để xác minh cô ta có phải là vợ anh nớ hay không?

Nửa phút sau.

– Báo cáo. Điện thoại anh ta mở ra rồi tắt!

– Gọi qua số anh Định, cậu của Tân xem sao nhé? Báo cáo với báo củng cái chi!

Một vài phút sau:

– Liên lạc được rồi! Họ đang ở bệnh viện.

– Tăng cường người canh chừng tại quán nước mía bà Hai Ngựa 24/24. Coi thử có ai gọi vào hai cái phôn của hai thằng nhóc thì ghi số lại. Rõ chưa?

– Rõ!

Nhưng hai cái phôn của hai thằng nhóc chẳng có con mà nào ngu mà gọi vào khi chúng bị tạm giam. Phòng giam tội phạm xã hội đủ thành phần đâm thuê chém mướn, cướp giật, hiếp dâm, bạo hành… đang gờm nhau trong tù. Dĩ nhiên, ở đó là một xã hội đen tối có sự phân chia vai vế tùy theo “kinh nghiệm giang hồ” có “máu mặt” hay không và quan hệ vai vế trong xã hội từ cấp não bộ đến cấp móng chân hoặc cải tạo tư tưởng tốt, lao động tốt như thế nào thì tội phạm sẽ nhận bản án nặng nhẹ hoặc tha bỗng mà không ai có quyền khiếu nại. Ngoài kia, Đà Nẵng – thành phố pháo hoa – đang thay da đổi thịt từng ngày theo tốc độ chóng mặt. Tuy nhiên, xã hội đã phân chia hai loại giàu và nghèo không thể nào cân bằng theo những khẩu hiệu đã dán khắp mọi nơi “xóa đói, giảm nghèo”, “dân giàu, nước mạnh”. Người nông dân các huyện, thị xa… mặt trời như Hòa Vang, Hòa Khê, An Khê, Hòa Thọ Đông, An Hải Đông, Hòa Minh, Hòa Phú 1… phía bên Bạch Đằng Đông vẫn hì hụi quanh năm với ruộng đồng khi mưa thì úng, khi hè thì khô. Chính sách “Đô thị hóa nông thôn” đã tước đi quyền làm chủ ruộng đồng của nông dân. Dù cho cán bộ ra sức khuyến khích nông dân mất ruộng nên học nghề nuôi Bào Ngư hay làm Nấm Sò kiếm tiền nhưng “qũy đất” đã không có thì lấy đất đâu mà trồng hay nuôi trồng những nghề đã được học? Trong khi học nghề, người nông dân ăn cái gì và sau khi học xong, họ vẫn sống trong tình trạng “đô thị hóa” để đến hai mươi năm sau, họ sẽ được câu “xin lỗi vì nhà nước đã sai” như đã có biết bao cái sai trong qúa khứ! Thế là xong! Nhà tù Đà Nẵng sẽ có thêm tù nhân mới từ 60.000 ngàn hộ dân Đà Nẵng bị mất đất mà các báo chí chính thức ở Việt Nam cũng công nhận đây là “Dự án… treo… niêu nông dân”. Kẻ dám “treo niêu” lực lượng một thời “búa – liềm – công – nông” làm nên lịch sử năm 1954 chính là “Khu đô thị Tây Bắc”. Nó đang chiếm 300 hecta. Nghe qua, ai cũng hít hà khen nhưng khen rồi té hen vì chẳng biết khởi công khi nào và khi nào thì xong? Trong khi đó, tiền bồi thường mấy năm nay vẫn chưa tới tay nông dân. Trong các trường học, con em học sinh vẫn thuộc lòng câu ca dao chống phong kiến để trả bài cho thầy cô giáo ra rả như ve sầu mùa hạ: “Con ơi nhớ lấy câu này. Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”. Cha ông ta từng nói: “Bần cùng sinh đạo tặc” là thế. Trường học vắng học sinh thi đại học cũng là vì thế. Ngoài chợ, những phụ nữ thuộc gia đình nông dân kỳ cựu giàu nhiều bằng khen nông dân giỏi bỗng trở thành kẻ bưng thúng rau, người lau bát đĩa. Trong các nhà hàng, người ta vẫn thấy từng nhóm người nai nịch gọn gàng, mặt phung phúng mỡ, hả hê với thùng bia Heniken, Tiger này tới rượu ngoại hảo hạng Vodka, Cognac, Whisky, XO khác. Trên bàn, những thức ăn từ thượng vàng hải sản biển đến hạ cám thịt thú rừng đáng giá hàng triệu triệu đồng dư thừa văng vãi khiến những con chó và những người đói rách nhìn vào thèm đến… ứa nước mắt. Trên giảng đường, các giáo sư, tiến sĩ vẫn thao thao giảng về một đất nước xã hội chủ nghĩa tốt đẹp vĩnh cửu cho sinh viên phấn khởi, tin tưởng vào một tương lai sáng lạn đang chờ đón họ khi ra trường. Thành phố ngoài kia tấp nập người đi du lịch từ các nơi đổ về các bãi tắm Đà Nẵng. Thành phố vẫn xanh lắm. Nó xanh đến nỗi không ai nhận ra những miếng thịt của đồng bào đã từng ngày bị lũ sói rứt cho đến khi còn bộ xương! Bộ xương cách trí cũng… xanh đến vô cùng!

*

Từ phòng cảnh sát điều tra ra, Quyên không đến bệnh viện thăm mẹ chồng mà cô về nhà mẹ. Cô lại đưa cho mẹ cả cọc tiền khiến bà Bá Quân lo lắng:

– Mi làm chi mà có nhiều tiền vậy? Tiền mi đưa cho mẹ đủ xây cả cái nhà to mi nợ. Đừng dại dột làm chuyện chi mà ở tù nghe!

– Dĩ nhiên tiền để mẹ xây nhà to mờ. Mẹ khỏi cần đi mua bán nhôm nhựa nữa không sướng sao? Tiền này, con cũng không ăn cắp mà người ta tự nguyện giao cho con mẹ nợ. Con làm việc nhiều thì hưởng nhiều chứ mẹ! Không phải dạng làm theo lao động mà hưởng theo phân chia như trước. Con đã nói với mẹ là con sẽ lấy đủ cả vốn lẫn lời năm mẫu đất của ông bà ngoại mà ngày xưa bị người ta cướp đoạt!

– ?!

– Con cũng không quên ông bà ngoại đã bị kiến cắn mà chết tức tưởi. Ba con vì cái nghèo của tổ tiên bần cố nông mà phải đi đổi mạng với bom mìn nuôi con. Món nợ này, con phải đòi cả vốn lẫn lời!

Bà mẹ rùng mình vì lời thù hận của cô con gái. Vốn có tâm địa hiền lương, bà khuyên con:

– Mi đừng dại khờ! Chuyện xưa qua lâu rồi mi nợ. Mi nắm áo ai mà đòi hỉ?

Giọng Quyên tỉnh khô:

– Mẹ đừng quên “oan có đầu, nợ có chủ”. Nắm áo một người đại diện là đủ rồi!

Thấy con gái ngang ngạnh qúa thể, bà Bá Quân đành phài hỏi qua chuyện khác:

– Con về đây, ở nhà đằng nớ ai lo cúng kính cho dì út?

– Có lắm người mà mẹ. Con đi có chút chuyện mẹ nợ. Trưa nay, con về trễ lắm a. Mẹ đừng chờ con.

Nói xong, Quyên vào phòng. Cô mở tủ và cất đồ vào. Mang tiếng tham tiền nhưng làm có bao nhiêu, cô đưa cho bà Năm Buồn gởi tiền cho thằng em Uyển My ăn học rồi đưa hết cho mẹ. Trong cơ quan, cô không bao giờ đi làm trễ hay gian lận thời gian công. Cô còn phải đi học thêm về ngành y để hợp thức hóa bằng cấp. Xuất thân từ ngành Sử, cô được ông Chấn xin về Sở Y Tế, dĩ nhiên, bằng cấp ở đâu ra? Lại phải biết thân mà chạy. Cô chạy kiến thức. Cha chồng chạy bằng. Coi như không ai làm khó dễ ai. Ngày vợ ông Chấn vào bệnh viện và dì út “trúng gió” chết, Quyên được xem là “cánh tay phải” của dòng họ nhà Lê. Ông Lê Chấn bây giờ xem Quyên như “quân sư”, cô nói gì, ông ừ đó. Mọi người nghĩ rằng ông vì không chịu được những mất mát xảy ra trong nhà nên mệt mỏi. Người cầm quyền nhà màu xanh đọt chuối non không phải ai khác mà chính là Thái Thị Quyên. Cô không cần biết Tân có để ý tới “công lao” phục vụ cho nhà chồng hay không. Thời gian này, cô lo đám tang cho dì út xong và lo cho đủ bảy thất như nhà người rồi mới về nhà mình. Quyên có thói quen làm gì cũng lên lịch. Trưa nay, Quyên lại thực hiện một công việc gì mà cô mở sổ ghi chép, tẩy xóa. Cô gọi điện thoại cho ai đó và lập tức đi ngay. Bà Bá Quân nhìn con đi ra mà lòng lo lắng nó có thể bị thần kinh. Nó hình như đổi tính nết từ cái chết tức tưởi của dì Năm Buồn. Nó càng điềm tĩnh ngoài mặt bao nhiêu, bên trong, bà biết nó đang dự định những mưu thần chước qủy gì không thiện chung lắm. Nó không ăn hối lộ. Bà rõ ràng hơn ai hết về tính tình của con bà dù nó có hay so đo giữa người này với người nọ. So xong, nó chửi um lên rồi thôi. Gần đây thì lại khác. Tính tình nó xoay 180 độ. Bà linh tính có chuyện chi đó chẳng lành nên gọi thằng con rể báo cho nó biết mà canh chừng con vợ nó. Bà cũng chẳng biết giữa hai đứa nó, tình cảm vợ chồng đã rạn nứt đến không cách nào cứu vãn nổi. Bà nhìn số tiền con gái đưa bà mà không khỏi thấp thỏm. Ngày trước, nhà nghèo, vậy mà bà yên tâm hơn bây giờ. Ông bà nói “Của đi thay người”. Bà muốn những đồng tiền này bay đi để đổi lại cho bà đứa con gái – nó đã là cả gia tài rồi còn gì? Trong khi đó, ngoài xã hội, những người mẹ dù không cùng đường cũng ép con gái đi bán trinh, đi làm gái. Những người mẹ thản nhiên bóp cổ đứa con mới sinh hay thả con xuống giếng cho hả lòng hả dạ. Những người mẹ cho con đi làm kiếp nô tỳ, súc vật cho người nước ngoài. Vượt lên trên họ, bà Bá Quân là hiện thân của người mẹ lương thiện mà không ai có thể nhận thấy được khi lòng họ không có điểm tương đồng.

*

Trường Trung học Phổ thông – Chuyên Lê Qúy Đôn

Sau tiết dạy cuối cùng, Hoàng Liên vào phòng thay áo. Cô chỉ mặc áo dài khi lên lớp và thay đồ thường khi ra về. Sân trường vắng vẻ. Có con chim lạc bầy bay vụt qua sân trường để lại tiếng kêu thảm thiết gọi bầy. Nắng trưa nhuộm nóng những cây thông trước trường. Tượng đồng nhà học thức uyên thâm Lê Qúy Đôn sừng sững dưới nắng hanh. Phòng hiệu trưởng chưa đóng. Có lẽ ông ta còn ít việc để giải quyết. Trời nóng nực nên Hoàng Liên búi tóc lên cho mát và gõ cửa gặp ông ta theo lời ông dặn sáng nay.

– Vào đi!

– Chào anh!

– Mời em ngồi!

– Cám ơn.

– Đơn của Liên, anh chưa giải quyết được đâu Liên nợ. Việc Liên xin nghỉ bây chừ chưa có giáo viên thay thế. Vả lại, học sinh 12 chuẩn bị thi tốt nghiệp không thể để chúng thi rớt như sung rụng mà trường mất chỉ tiêu Liên nợ.

– Em cảm thấy trong người không đưọc khỏe nên muốn nghỉ vài ba hôm. Em nhức đầu qúa nên cần đi bác sĩ. Anh cho tổ văn chia người dạy thế em ba ngày là được rồi! Có ba ngày mà ảnh hưởng gì tới chỉ tiêu, anh!

– Để xem lại hẻ! Có qua cũng phải có lại chứ em!

Hắn chăm chú nhìn vào mặt người đối diện và thay đổi cung cách:

– Sao mà mặt mày em ngó bộ bơ phờ hơn trước hè? Thằng Đan nó bỏ bê vợ đến nổi này sao hẻ? Hồi trước em kén chọn cho cố mạng để bi chừ…

Hắn đứng dậy và đi tới chỗ Liên ngồi. Hai tay hắn bỗng ôm choàng lấy người cô từ đằng sau và nhanh chóng… sờ soạng. Bị sàm sỡ bất thình lình, Hoàng Liên lúng túng nhưng cô kịp thời xô hắn ra. Cô đứng dậy với sắc mặt đỏ bừng và hấp tấp chạy ra khỏi phòng. Trong lúc luýnh quýnh, cô đánh rơi chiếc kẹp tóc trong phòng hiệu trưởng. Hắn ngồi dậy, thuận tay vớ cây kẹp tóc lên. Hắn ngắm nghía một hồi rồi cho vào túi quần và gật gù nhìn theo. Trên môi hắn, nụ cười nở trề ra và đanh lại với cái nhíu mày khi phát hiện ra hàng chữ khắc tên “Hoàng Liên” nhỏ xíu bằng nhủ vàng rất xinh xắn bởi bàn tay nghệ nhân nào đó. Điện thoại hắn đang hát một bài ca về tình yêu nheo nhéo. Hắn bắt máy và đôi mắt một mí đen tối tâm địa nhá lên. Hắn nhanh chóng rời khỏi phòng hiệu trưởng.

*

Khách Sạn Non Nước, phòng 345.

Gã đàn ông gõ cửa ba tiếng một hai lần theo ám hiệu đã quy định sẵn. Cửa phòng vừa hé mở. Một ả mặc quần áo… thiếu vải cười duyên đứng trước mặt. Gã nhanh chóng chui vào và ôm chầm ngay. Gã bồng ả quăng xuống gường nệm êm ái và tháo chiếc kính đeo mắt đen thui kiểu điệp viên “không không… thấy” ném “cạch” ra bàn. Ngon trớn, gã nhào luôn lên mình ả đàn bà như cọp đói thèm thịt sống. Đống thịt bầy hầy của gã che mất thân hình mảnh dẻ của ả kia. Gã ngấu nghiến muốn… ăn thịt con mồi khi vừa chụp được. Điện thoại gã lại ca, gã nằm ngửa ra, một tay nghe điện thoại, một tay ra hiệu cho ả kia im mồm. Giọng gã ngọt như mía lùi: “Chiều anh mới về nhà được em nợ. Bận lắm. Thôi hẻ?”. Gã tắt luôn cái phôn. Tay còn lại ghì ả non vào lòng. Ả non cũng rất điệu nghệ. Ả luồn tay gỡ hàng nút áo cho gã xong, ả gỡ luôn sợi dây nịt và càm ràm:

– Chờ lâu lắc hà. Bộ không thương Lẹm nữa hẻ?

– Thương nhiều! Cưng nhiều. Nè… bấy nhiêu đây đủ chưa?

– Ui chao! Tiền bạc làm gì vậy hè? Bộ nỏ có tiền thì tình không đậm đà à?

Vừa nói, ả vừa đưa tay lấy một xấp từ tay gã rồi để sang một bên tỏ vẻ mình chẳng hám tiền. Gã vờn một chập rồi phì phào:

– Có món nào khakhá hơn cho anh thưởng thức không hả cưng?

– Nhiều! Hôm nay, cho anh thưởng thức “xà trườn” nhé!

– Chà!

Gã phành bụng bia nằm ngửa. Ả lướt qua người gã như con rắn trườn trên cỏ ướt khiến gã có cảm giác là lạ. Món lạ bao giờ mà chẳng hấp dẫn khách hàng! Đó cũng là lý do tại sao cánh đàn ông có vợ đẹp, học thức cao, tiền bạc dư mà vẫn chịu ôm vào lòng những thứ đàn bà so ra chẳng hơn chi vợ mình. Thời này, đào đâu ra những người đàn bà cao sang, tự trọng, học thức, biết yêu để ôm chứ? Giả như là có, những người đàn bà đáng yêu đó chịu nằm trong vòng tay thô thiển của gã sao? Gã chẳng cần biết điều ấy mà chỉ biết hiện tại, gã đang cao hứng như người vừa được chích xì ke, bơm thuốc lắc. Gã rên ư ử và hồn vía nhập vào động thiên thai. Ả áp bộ ngực căng phồng vì bơm lỡ trớn thỏ thẻ bên tai gã:

– Anh yêu! Uống chút rượu sâm bổ nha.

Gã lim dim gật đầu. Ả nhanh chóng đổ chai rượu sâm ra cái ly trên bàn mà không cần biết nó có bụi hay không. Tay ả đỡ đầu gã dậy và đưa ly ngang môi gã như em bé tập uống sữa. Gã ngửa cổ tu một hơi hết nguyên ly rượu sâm từ tay ả và mê man thay cho câu trả lời. Hai tay gã cứ bấu vào mông người đàn bà đang làm tình, làm tội thân hình gã đến đê mê. Chịu không nổi cơn hứng mới lạ từ món “xà trườn” do ả ban tặng, gã dằn ả xuống nệm… Gã thấy người đàn bà nằm dưới hắn biến thành hai, ba, bốn… khuôn mặt. Hai mắt gã tối sầm, trĩu xuống với cơn buồn ngủ và khép lại nhanh chóng. Ả không vội ngồi dậy. Ả thì thầm vào tai gã: “Ngủ cho ngon anh hẻ”. Ả thu vén căn phòng tươm tất và giỏ xách ung dung bước ra ngoài khách sạn sau khi gởi chìa khóa cho quày tiếp tân. Căn phòng 345 mát lạnh. Lạnh máy lạnh và lạnh cả thân người. Nhân viên vệ sinh mở cửa phòng để dọn dẹp vì sáng nay, cô gái mướn phòng mới tới. Cô ta lịch sự gõ cửa để biết chắc có người hay không. Không có ai trả lời. Cô ta mở cửa phòng và cơ hồ muốn xỉu ngay tại chỗ: Thân hình to lớn của một người đàn ông thời Adam nằm úp trên gường. Đồng hồ trên tay cô nhân viên chỉ đúng mười hai giờ.

*

Chạy ra khỏi phòng hiệu trưởng, Hoàng Liên lên xe chạy về nhà trong tâm trạng rối bời, hoảng loạn. Đầu cô nhức như muốn bể ra vì mất ngủ, vì căng thẳng. Chịu không nổi, cô ghé tiệm thuốc tây ở đường Trưng Nữ Vương mua ít viên thuốc Aspirin và một vỉ thuốc an thần Seduxen. Chị bán thuốc quen mặt hỏi chuyện gia đình một chặp rồi khuyên:

– Em nên đi khám bác sĩ rồi mới mua thuốc an thần em nợ. Thuốc Aspirin dùng không an toàn. Lấy thuốc Pabemin đi hẻ? Uống một lần một gói. Mỗi ngày từ 3 đến 4 gói.

– Trời ơi chị ơi! Nhiều qúa! Em ngán thuốc uống gói lắm. Cho em thuốc viên đi chị.

– Vậy em lấy Paracetamol. Mà không, em nên uống Tylenol 8 giờ đi hẻ? Nó an toàn hơn. 1.600 một viên. Lấy hai ngày hẻ? Loại Seduxen nặng đô lắm. Uống một loại cho đỡ nhức đầu rồi đi bác sĩ khám em nợ.

– Em ngại đi bác sĩ qúa chị ơi! Tệ nào, họ cũng chém 400.000 ngàn cho mỗi lượt khám kèm mua thuốc của họ luôn. Mất ngủ cũng đâu cần tốn ngần ấy tiền chị.

– Tốn bao nhiêu cũng phải đi. Thuốc tây không có giá chuẩn nên người mua cần thì mắc mấy cũng phải mua. Thuốc mắc cũng do là đi qua qúa nhiều cửa ngõ. Qua cửa là phải chung. Nhưng sức khỏe là vàng em nợ. Nhớ dùng khi nào cần thôi. Không lạm dụng thuốc tây, chẳng tốt đâu.

– Dạ.

Chị bán thuốc mở tủ lục tìm một hồi nhưng trong tủ không còn vỉ Seduxen nào. Chị sựt nhớ:

– Em à! Chị hết thuốc Seduxen rồi. Hồi sáng có người mua mấy vỉ loại này. Hay là em qua thử các tiệm thuốc tây khác thử coi. Ở 423 cùng đường này hay 178 Nguyễn Tri Phương. Chu choa! 12 giờ trưa rồi. Giờ này chắc họ cũng nghỉ bán. Chị cũng phải đóng cửa nghỉ ăn trưa đây. Về nhà uống thuốc rồi nghỉ ngủ cho lại sức. Nhìn em hôm nay sao mà tiều tụy hơn mấy hôm trước hè?

Hoàng Liên cười gượng:

– Hoa nào mà chẳng tàn, chị!

– Tàn nhưng “tút” một tí thì cái héo đến chậm hơn cô nương à!

– Cám ơn chị. Em về chị nha.

– Chào em!

Hoàng Liên nhìn đồng hồ: Mười hai giờ. Chị không còn thời gian mua thuốc nên chạy về nhà luôn. Chị không trả lời chồng đang quát mắng về cái tội về trễ. Hoàng Liên chui vào bếp lụi cụi. Khi cả nhà có cái để ăn xong, Hoàng Liên cũng phải đi dạy ca chiều. Đồng hồ chỉ 1g 30 chiều. Chị chỉ kịp hôn con và để nguyên bộ đồ chạy một mạch đến trường. Cả buổi chiều, may sao, hiệu trưởng không có mặt nên nỗi ám ảnh về chuyện buổi sáng cũng qua đi. Chuyện lu bu quần chị chóng mặt nên chị cũng không nhớ mang bức tranh hoàng hôn chị vẽ cho Tân. Chị ngạc nhiên là chẳng thấy Tân ra bờ sông gần tháng nay. Chị nghe lòng buồn buồn một cách vô lý. Những cái vô lý ray rứt người ta đến độ giải thích chẳng được. Đêm đến, chị còn nỗi… cực hình với chồng! Nhớ lại bản mặt chồng chẳng chút lo lắng cho vợ khi chị nhức đầu về trễ trưa nay, chị chợt thấy rằng mình đã hạ mình qúa mức. Khi không có sự đồng thông từ người đầu ấp tay gối, mình còn muốn cúi đầu khép nép trước hắn để thể hiện là cô vợ ngoan ngoãn, nết na làm gì? Chị nghe lòng uất ức. Lần đầu tiên trong đời làm vợ, chị đã dám chống cự cơn bạo dâm của chồng và đã ăn mấy cái tát. Chị bắt đầu nhận thức rằng không muốn làm thân trâu ngựa thì chỉ có một cách là chống lại bằng mọi cách hoặc chết đi bằng mọi giá! Chị ghi dấu ấn ấy vào lòng. Mờ sáng, chị vẫn cơm nước cho mẹ chồng tử tế đâu đó xong, chuẩn bị đi dạy thì nghe tiếng chó sủa. Lưu Đan còn ngái ngủ ra sua chó vừa càm càm khách nào mới sáng sớm mà đã đến phá giấc ngủ của người ta. Anh ta tỉnh ngay khi thấy những vị khách không mời có mang theo cái… còng số 8.

*

Quán cà phê Phố Xưa 2.

Lê Thanh Tân đang ngồi với Chiến và Đông trong quán cà phê xinh xắn bên sông Hàn. Đông dụi tàn thuốc:

– Tớ không ngờ tháng này nhà cậu nhiều chuyện không may xảy ra liên tục đến thế này. Tớ đã cho đăng tin tìm người em gái của ông ngoại cậu trên truyền hình rồi đấy. Ông ngoại cậu sao rồi?

– Nhồi máu cơ tim. May mà cấp cứu kịp thời ngay hôm ấy nên cụ không việc gì!

– Chuyện gì mà ông cụ bức xúc qúa thế?

– Tớ hỏi nhưng cụ nói không có gì!

– Còn dì Bình?

– Dì đang nằm ngoài Hà Nội chờ hồi phục. Dì vẫn chưa biết dì út mất. Tớ không biết dì có chịu nổi tin xấu này không?

Quay qua Chiến, Tân phàn nàn:

– Cậu nắm tin cô Hoàng Liên bị bên điều tra giữ mà không báo cho tớ hay!

Chiến lặng lẽ uống một ngụm cà phê:

– Việc Nguyễn Hoàng Liên, giáo viên Lê Qúy Đôn bị công an bắt là vì dính dấp tới một vụ án mạng. Tớ đâu có biết cậu quan tâm tới cô ấy như thế này đâu chứ?

– Lại án mạng? Cô ấy hiền như bông bụt mà vướng vào án mạng gì? Trời à! Tớ không hiểu nổi tại sao những người tớ quan tâm cứ toàn gặp nạn này tới chuyện kia!

Chiến đùa:

– Chắc tổ tiên dòng họ cậu ngày xưa làm chuyện gì thất đức?

– Hùm! Khối thằng có tổ tiên thất đức gấp trăm lần mà chúng nó phè phởn còn gấp ngàn lần tớ đây! Như thế nào, đầu đuôi ra sao, cậu nói nghe!

– Chuyện như vầy… Thấy hết cách gỡ chưa?

Tân nghe xong, anh bàng hoàng. Tim anh nghe nhói đau như ai xẻ từng van một. Anh năn nỉ Chiến dẫn anh đi thăm Hoàng Liên nhưng Chiến ngăn:

– Thằng Đôn nó đang gầm gừ cái ghế của cậu mà cậu chẳng biết. Không giống như tớ, cậu có vợ, cô Liên có chồng. Không khéo lại “xìcandan” bay tuốt luốt chức vụ, công việc. Tụi nó ngoài mặt nói đạo đức cán bộ phải gương mẫu nhưng bên trong rình rập chờ cơ hội thì hạ bệ nhau. Tớ chỉ có tánh hám gái một chút mà cũng bị mất thăng hàm năm tới! Căm thật! Thằng nào mà đi rình tớ, tớ biết, tớ… bắn nó nát óc!

– Cậu thì đúng là sa đọa rồi! Sa vào bọn gái bán thân là sa vào địa ngục cũng như tớ đây!

– Hừ! Thằng nào mà tay chẳng nhúng chàm!

– Tớ đi tới đâu là nghe dân chẳng một ai ưa gì bốn từ “công an” hay “cán bộ” như tụi mình cả. Nội cái tớ vào bệnh viện với mẹ tớ, tớ cũng nghe đầy tai về chuyện bác sĩ, y tá mắng bệnh nhân như con nhưng nhũn nhặn trước quan chức và thủ tục… đầu tiên. Những ngày dì Bình lo hồ sơ cãi dùm dân kiện mất đất, nhà nước đền bù thiếu trước, hụt sau… tớ nghe dì Bình thở dài hoài đó mà. Dì than: “Tiền ngoại quốc viện trợ cho nước mình và tiền của nước mình, chúng đi đâu hết cả?”.

– Chuyện này có gì mà lạ? Báo đài mình cũng đăng đầy ra đấy. Chạy vào túi… tụi mình nè!

– Bậy bạ qúa thể! Cậu đáng bị lột lon! Chạy vào túi tụi mình làm việc cực thì không lạ. Chúng không chạy vào túi mình mà chạy vô tay bọn ăn không ngồi rồi mới lạ chứ!

Đông chen vào:

– Cái lạ ở đây là người ta sinh ra có hai lỗ tai nhưng một lỗ nghe chuyện phải thì điếc đặc, còn một lỗ kia nghe chuyện tầm phào thì thính vô cùng!

– Cậu không phải nói chúng ta chứ?

– Có cả lũ mình trong là hẳn rồi. Tuy nhiên, nếu không có thể chế này hả, cả một lũ như mình đói là cái chắc! Lương cơ bản của cán bộ vài ba triệu một tháng, đủ đổ xăng sao? Vậy thì buộc họ phải tự xoay sở chứ. Mình phải hết sức bảo vệ thể chế này như bảo vệ… tròng mắt con ngươi!

Nghe Đông thuộc bài như con két, Chiếc cười to. Tân nhếch mép nhìn ly cà phê đen trước mặt mà thấy hiện tại đen kịt. Đông thảy cục đá xuống bàn nghe cái “bụp”:

– Nhìn mặt cậu như mất sổ gạo thời bao cấp í. Tơ đang bị nhà tớ càu nhàu suốt đêm hôm qua khỏi ngủ luôn nhưng tớ đâu có vác cái mặt nhàu nhè như cậu tới đây!

– Chuyện gì thế?

– Mấy lần tớ đi nhậu với quan lớn, tớ về khuya đều phải làm thủ tục… đầu tiên cho nhà tớ.

– ?

– Tớ phải lấy cái bì thư kèm vài ba trăm nghìn tùy thời gian về sớm hay muộn. Sớm: Hai trăm. Trễ: Ba trăm trở lên.

Chiến cười ngất. Anh ngắt lời:

– Ôi giời! Chuyện này cơ quan tớ, đứa nào mà chẳng thế. Chúng nó còn ôm cả quần áo lên cơ quan thay cơ. Đi cưa kéo, gái trai, nhậu nhẹt đâu đó rồi về cơ quan thay quân phục mặc về trình diện… sư tử với một phong bì… càng dày càng có giá trị kink tế.

– Kinh tế hay kinh thế?

– Cả hai! Nhưng tối hôm ấy xỉn qúa, thay vì đưa phong bì, tớ đưa nhầm bì thư ghi địa chỉ quán nhậu bia ôm mới vỡ chuyện ra. Thật sự là tớ không bao giờ dám đụng… thịt tươi sống nhưng ăn theo các bố ấy mà bị lây mới chết chứ! Không đi làm sao được? Đụng chuyện thì mình phải làm “chốt” cản đường chứ. Đi thì rước cái mặt ma của vợ về làm “của hồi môn” ớn lạnh! Bé Linh, em gái tớ nghe chuyện liền bênh chị dâu chầm chầm. Nó không nói hộ tớ thì thôi đi, đằng này nó “xúc” vô khiến tớ bị bầm suốt ngày. Con em này, tớ nhất định không lo tới khi nó có chồng! Tớ… trù cho nó ế chồng cho chừa!

Tân bật cười khi nghe Đông thù vặt kiểu trẻ con. Anh thừa biết tánh Đông. Hắn nói vậy chứ thương vợ và cô em út đáo để. Tân cũng biết, đám công nhân viên chức hay cán bộ như cánh anh, ngoài công việc công thì nhậu nhẹt chứ còn biết làm cái gì? Thằng nào có máu kinh tế thì hùn cổ phần cho những tập đoàn tư nhân bằng cách đứng chịu bề mặt “an toàn xa lộ”. Đứa sa đọa hơn thì chui vào khách sạn với em út. Hạng gái lao động bằng “vốn tự có” ấy, bây giờ rẻ như như bèo và nhiều như ruồi. Không phải họ xếp hàng lớp lớp cho các trự hám gái trong và ngoài nước sờ mó, chọn lựa như lợn xề nhìn móng, gái xề nhìn mông hay sao? Ngay cả cô vợ không mong đợi của mình đây, mình nói chia tay bao lần mà cô ta có chịu nhả ra đâu! Chắc nó tưởng mình làm nhà đất là giàu lắm cơ nhưng nó đâu có biết mình chỉ mỗi… cạp đất! Đang mãi nghĩ ngợi linh tinh, Tân sực nhớ một chuyện định hỏi Chiến nhưng lại thôi. Anh nghĩ rằng chuyện gì cũng nhờ nó cũng không hay. Vậy là anh im luôn cú điện thoại của mẹ vợ nhờ anh coi thử con gái bà đi đâu mà vội vội, vàng vàng. Ba thằng uống xong ly cà phê rồi chia tay nhau. Tân về nhà mẹ. Anh thấy không có bố ở nhà mà chỉ thấy mặt Quyên ở đó. Anh hỏi thăm mẹ xong là tránh mặt Quyên. Tâm trí anh dịu lại khi mẹ được lành lặn và dì Bình đang ổn định nhưng anh lại nặng đầu khi đang nghĩ về Hoàng Liên với vụ án chưa hé lộ chút triển vọng vô tội cho cô. Anh chợt nghĩ tới người anh em con cậu Nam của mình. Lâu lắm rồi, nó không gọi về hỏi thăm gia đình chắc là nó bận học hành. Trong gia đình họ Lê, nó học giỏi nhất lại có chí lớn không như anh. Anh tìm số điện thoại và bấm ra nước ngoài:104 65…

*

Singapore – “Đảo quốc Sư Tử” này được coi là đất nước nhỏ nhắn nhất, xinh xắn nhất trong khu vực Đông Nam Á và là đất nước được coi là sạch sẽ nhất của thế giới với màu xanh của cây đã phủ dày đất đảo. Hơn 3.000 km đường bộ – con đường thiên đường đưa người dân tới tuyệt đỉnh của loài người – chạy từ đại lộ Orchard Boulevard tới Vivo City. Bởi vì ở đây, người ta không thấy bóng dáng một cọng rác hay hạt bụi… làm thuốc! Thành phố Sư Tử – Singapore được thế giới mệnh danh là “thiên đường mua sắm”. Thiên đường mua sắm nằm phía Bắc đảo có tên từ ngày 9 tháng 8 năm 1965 – ngày Quốc Khánh của đảo quốc Singapore. Singapore cũng là nơi lý tưởng cho ngành du học các khu vực cận bán đảo Đông Nam Á.

Người thanh niên khoảng 21, 22 du học từ Việt Nam tới NUS High school of Mathematics and Science bằng học bổng A Star. Bây giờ, anh đang chuẩn bị vào National University of Singapore – NUS. Anh xuất thân từ trường Phổ thông Trung học Chuyên thuộc Đại học Sư phạm Hà Nội – ngôi trường danh tiếng của ngành giáo dục Việt Nam sau 1975. Cuối tuần, anh không đi thực tập trong bệnh viện mà đang dạo Singapore Plaza. Một cô gái có khuôn mặt xinh xắn theo mẹ mua hàng đã mỏi chân. Cô ngồi xuống chiếc ghế trong tiệm áo quần. Thấy “đầu đen”, anh mừng qúa làm quen ngay:

– Mỏi chân hả?

– Đâu có anh! Nghỉ chút xíu thôi à!

Anh chàng phì cười:

– Em ở đây phải không?

– Không! Em theo mẹ du lịch.

Anh khen thầm “giọng nói dễ thương ghê” rồi hỏi tiếp:

– Em ở Việt Nam tới hay là ở đâu?

– Ở Mỹ tới.

– Nghe giọng em nhẹ nhàng hình như em ở…

– Nha Trang

– Ơ! Hèn nào?

– Hèn gì anh?

– Hèn nào nói giọng như… thùy dương cát trắng.

Cô bé cười khanh khách làm anh phải gãi đầu mấy cái.

– Đầu có… chí hả anh?

– Ùm… làm gì có, em. Sáng giờ mua sắm được gì chưa?

– Có nhiều thứ.

– Thích shopping ở đây phải không nào?

– Thích! Mắc nhưng chất lượng.

– Dĩ nhiên là chất lượng hơn hàng mang “Made in… China”.

– Ồ! Ở Mỹ, hầu như hàng đồ chơi, đồ dùng cho trẻ em có mác đó bị thu hồi hoặc tẩy chay vì nguy hiểm gây hàng loạt cái chết cho trẻ em. Cả những đôi dép nhựa mang chân cho người lớn cũng bị nhiễm trùng thối nguyên hai mu bàn chân, hãi hùng!

– Em bị rồi hả?

– Bạn em! Nó vào một tiệm nail làm chân, mang dép đó. Suýt nữa cha mẹ nó kiện nhưng sau khi nghe thông báo cảnh giác về nhãn hiệu China, cha mẹ con bạn em thôi vì cho là ông chủ tiệm ở đó hay cả các tiệm Mỹ đều là nạn nhân.

– Ở Việt Nam tình trạng chích thuốc tăng trưởng, thuốc chống mốc, giúp tươi… từ China ào ạt đổ vào Việt Nam qua mọi đường không kiểm soát hết. Các loại thịt ươn, thúi như gà, mực, cá… được tẩm hóa chất China trở thành bóng bẩy, màu mè, hấp dẫn đầu độc người Việt mình hằng ngày. Nạn nhân chết hay thương tật chẳng kiện gì được. Trước đây, anh thường mua trái cây China như nhãn, táo, quý, nho, hồng ăn hoài đó mà nhưng may mắn chưa bị Tào Tháo rượt vào nhà thương lần nào. Ăn xong mới nghe thông báo chúng có chứa chất độc Melamine và Deltarmethrin. Khạc ra, hay móc họng đâu có kịp nữa!

Cả hai cùng cười. Cô bé để lộ núm đồng tiền hỏi tiếp:

– Anh định cư ở đây hả?

– Anh đi diện du học.

– Thủ tục dễ không?

– Đi Singapore, thủ tục dễ lắm. Không kiểm tra trình độ Anh văn. Không phỏng vấn và cũng không đòi hỏi trưng ra tài chính gia đình gì cả. Hệ thống giáo dục ở đó có 22 cấp bậc học từ mẫu giáo ba tuổi đến đại học cao từ 3 đến năm năm. Học hành cũng dễ thở không như học toàn diện như ở Mỹ và học… nhồi óc như ở Việt Nam. Dù nói ở không kiểm tra Anh văn nhưng qua xứ nước người học mà ngoại ngữ nước họ không rành thì học cái chi?

– Vậy anh sợ bị loạn óc nên chạy qua đây à? Thi đầu vào khó không?

– Khó chứ! Hà hà… giỡn chơi hoài em gái. Hết năm này, anh được chuyển tiếp qua Mỹ của em đấy.

– Trường nào vậy anh?

– Đại học Yale. Nơi cô dược sĩ tương lai Annie Le bị kỹ thuật viên chung phòng thí nghiệm tên Raymond Clark giết chết đó.

– Cùng trường với em rồi. Sau hè, em sẽ vào trường này.

– Vậy là mình sẽ gặp nhau ở đó nhỉ?

– Chưa biết. Mẹ em vì chuyện chị Annie Le mà sợ nên định chuyển em đi Harvard. Anh đang thực tập ở đâu?

– Trường ở khắp thế giới hay ở Mỹ cũng rất khó đoán trước là trường nào an toàn hay không. Hên – Xui thôi em. Anh thực tập ở NNI.

– ?

– National Neurosciencw Institute. Nghe tên chưa?

– À. Khoa Học Thần Kinh. Anh định về chữa trị thần kinh cho học sinh Việt Nam vì học… cua chứ gì!

Người thanh niên cười khanh khách:

– Anh bây giờ mới xong hệ hai năm. Phải mất năm năm nữa mới nói tới cái đó em nợ. Em về Việt Nam lần nào chưa?

– Chưa. Mẹ định hè này về nè. Còn anh? Nghe giọng anh phát âm lúc Hà Nội, lúc Quảng Nam – Đà Nẵng chi đó!

– Đà Nẵng nhưng quê nội ở Hà Nội cơ. Nhà em ở Nha Trang còn ai không?

– Còn bà nội. Ở Đà Nẵng có bà ngoại nhưng bà mới mất cách đây một tháng.

– Buồn nhỉ!

– Buồn chớ anh! Mất một người thân như mất một miếng thịt trong người! Anh ở đây có bà con hay quen biết ai không?

– Không! À có. Anh mới gặp một ông già gần 78 – 79 tuổi trông rất giống ông dượng của anh. Ông ta đang điều trị chứng thần kinh phân liệt nhưng anh nghĩ rằng chứng thần kinh suy nhược thì đúng hơn. Bệnh này điều trị Đông Y với châm cứu hay hơn điều trị Tây Y với thuốc tây.

– Wào! Anh còn giỏi hơn bác sĩ chuyên khoa! Sao anh biết?

– Đâu dám em. Anh có học qua môn châm cứu do dì hai dạy. Dì hai của anh giỏi cả châm cứu học và giải phẫu học. Ông già bệnh nhân ấy không có biểu hiện thường xuyên xé áo, xé quần hay ca hát, khóc lóc. Có điều, ông ấy hay lẩm bẩm một mình. Nhiều lúc ông tỉnh rụi nói chuyện ngày xưa ngon lành và cũng hay nằm mơ kêu om sòm tên ai đó. Hai chứng này hơi giống nhau nên rất khó phân biệt. Y học mà không phân biệt chứng bệnh thì chữa trị dễ bị nhầm. Anh đang nghiên cứu về hai chứng bệnh này trên ông già đó để làm luận án tốt nghiệp.

– Wào! Anh có tương lai nối nghiệp bà dì anh rồi!

Chàng trai cười tươi khi được khen:

– Anh muốn thành bác sĩ hồi nhỏ lận. Hồi nhỏ, anh thường lấy ống tiêm giả… lụi mấy anh chị em cô cậu chạy té khói hoài đó chứ. Chữa bệnh cho người nghèo không chặt chém như bác sĩ hiện nay là tâm nguyện của anh. Úi! Sao mà anh nói nhiều qúa vậy hè?

– Ô! Không sao đâu. Nói tiếng nước ngoài thét rồi không giải tỏa nỗi lòng bằng tiếng mẹ đẻ là ức chế thần kinh đó à. Mừng cho anh. Thôi! Mẹ em gọi kìa. Em đi nha! Chào… bás sĩ… thần kinh!

Chàng trai phì cười. Anh vẫy tay:

– Ừ! Đi mua sắm vui vẻ nha. Đồ đang on sale off tới 70% giá gốc đấy.

– Wào! Big Sale!

– Vâng!

Họ chia tay nhanh chóng. Không ai nhớ hỏi số phôn và tên của ai. Trên đường phố, xe nối đuôi nhau chạy có trật tự. Không ai nghe tiếng còi vô tội vạ rú lên hớp hồn người yếu bóng vía như ở Việt Nam. Người đi sắm hàng đang hớn hở bên trong các Shopping malls, Paragon, Tangs Plaza, Orchard Walway… thì ở ký túc xá Queensway thuộc Viện MDIS, xác nữ sinh viên người Việt Nguyễn Cao Minh Ngọc cũng vừa được phát hiện trong tủ đứng. Thành phố bề ngoài xinh đẹp, nên thơ quyến rũ du khách nhưng bên trong cũng là nơi đầy những ổ chứa HIV. Không khí trong lành của thành phố Sư Tử đã bị dòng người di cư bất hợp pháp từ Thái Lan, Việt Nam… làm cho ô uế. Tại phố “‘Đèn Đỏ” Geylang, những cô gái Trung Quốc nhất là Thái Lan và Việt Nam mang “bản số” ngồi chờ đợi những con thú tật nguyền đến chọn lựa mua vui. Đoạn đường Joo Chiat Rd, “ổ nhện” của những cô gái lậu Việt Nam bán dâm dưới cái tên “du lịch 15 ngày” được “gia hạn” thêm 15 ngày nữa bằng con đường Xuất – Nhập theo ngõ Malaysia, cũng đang đeo bản số chờ khách chọn hàng. Tại Hoa Kỳ, chế độ nô lệ da đen Châu Phi đã bị xóa sổ trên 200 năm nay. Sau thời nội chiến, dưới quyền cai trị của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln, năm 1865, chế độ nô lệ bị thủ tiêu với 4 triệu nô lệ da den được trả tự do. Thế nhưng mầm mống nô lệ khác – nô lệ tình dục, nô lệ chất xám, nô lệ đồng tiền và quyền lực đã, đang và sẽ nẩy sinh. Hiện nay, nó thực sự chưa có thuốc chữa trị khi đã được “toàn cầu hóa”. Trong đó, Việt Nam được coi là đất nước có truyền thống văn hóa dân tộc lâu đời nhưng giá trị phụ nữ với những chữ vàng “tiết tháo, đức hạnh” đã bị đẩy rớt xuống hàng dưới zero qua cái nhìn không mấy thiện cảm của những người nước ngoài nói gì đến người trong nước còn chút tự ti dân tộc đánh giá!

Anh thanh niên du học trở về ký túc xá sau khi mua cho mình đôi giày và vài chiếc áo sơ mi. Anh biết tiết kiệm tiền nơi xứ người nên căn hộ của anh chỉ đơn giản có cái máy vi tính và cái giường là hết. Nằm lăn ra gường với cuốn sổ tay ghi lại “tào lao ký” trong ngày, anh sựt nhớ tới ngày sinh nhật của cô em gái xinh đẹp. Điện thoại từ Úc về Việt Nam rẻ gấp ba lần từ Mỹ gọi về. Chưa kịp gọi cho cô em gái, anh lại có điện thoại. Nhìn số 84 đứng hàng thứ nhì, anh biết là điện thoại từ Việt Nam gọi sang. Mừng qúa, anh mở máy ngay lập tức.

*

Căn nhà màu xanh đọt chuối non – Bạch Đằng Tây.

Lê Vương Bắc dẫn con gái tới thăm bà ngoại. Bà ngoại ngồi với cháu trong khi con gái bà đi vào trong dọp dẹp linh tinh cho mẹ. Bà ngoại vuốt tóc cháu gái:

– Hôm nay, bé Diễm Lệ sinh nhật mười tám phải không?

– Dạ đúng, bà ngoại.

Nói tới đây, Diễm Lệ nghe điện thoại cục cựa. Cô nói nhỏ với ngoại:

– Ngoại chờ con chút a!

Cô gái nhìn quanh quất rồi chạy ra ngoài. Cô kéo nhẹ cái điện thoại đang giấu trong túi quần ra, mở inbox: “Happy Birthday Trần Diễm Lệ. Chúc em ăn ngon, chóng lớn.” Con bé đỏ mặt. Nó biết đã gặp “oan gia” từ năm ngoái khi con bé bắt máy gặp giọng chàng trai ở đâu không biết hỏi thăm nhà Lý Hai Thơ:

” – A lô!

– À lố!

– Có “lố” đây nợ!

– Người quen hỏi thăm.

– Người quen? Ủa? Răng người quen có số điện thoại chi mà lạ hoắc?

– Cô có phải là “Hai Lơ Thơ” không?

– Hai cái chi? Phải thì răng mà không thì răng?

Thằng cháu kêu trời trong họng: “Trời, giọng nhỏ xíu như giọng con le le nước vầy mà mình phải kêu bằng bà?”.

– Có chuyện chi không cái anh kia?

– Dạ! Thưa… bà… “

Con bé nghe gọi nó bằng… “bà”, nó cúp phôn cái cụp. Năm sau, nó lại gặp “oan gia” ở đám cưới bà ngoại. Trần Diễm Lệ bé bỏng và xinh đẹp đã bắt hồn Nguyễn Anh Huy – cháu gọi Nguyễn Thành Bang bằng ông ngoại. Ngày hai gia đình Nguyễn Trần Vũ và Nguyễn Anh My về Mỹ trước, con bé… trốn biệt vì không dám gặp cậu con trai trắng như bông bưởi theo chọc nó sau ngày đám cưới. Nghĩ đến đây, con bé cười một mình. Nó không bấm bỏ tin nhắn của Anh Huy vội mà để đó đến tối… mở ra đọc lần nữa rồi mới trả lời hay không? May sao, mẹ bận nói chuyện với bà ngoại nên chẳng để ý. Nếu không, mẹ… tịch thu cái phôn mà bố mua tặng nó nhân ngày sinh nhật con gái… rượu. Diễm Lệ cất kỹ cái phôn trong cặp để mẹ không thể nghe “keng keng” bởi tin nhắn gì nữa cả. Chiều nay, bạn bè nó sẽ tới mừng sinh nhật. Tối, nó phải nghỉ học cua Toán, Lý, Hóa, Anh văn, Văn. Tốt nghiệp phổ thông thi tới 8 môn khiến đứa nào đứa nấy xanh mặt. Mấy đứa bạn nó, nhiều đứa không có tiền học cua nên bị điểm liệt không à. Nó cũng chẳng biết giúp bạn bằng cách nào hơn là cho bạn… copy. Thầy cô bắt gặp thì chịu chết chung. Nó đã… chết mấy lần đó chứ!

– Bé hai!

– Dạ!

– Vô đây ngoại bảo!

– Dạ. Con tới liền!

Con bé xà tới ngoại. Hai bà cháu thầm thì to nhỏ. Bà hỏi cháu thích qùa gì. Con bé ôm cánh tay bà nũng nịu:

– Con thích… máy tính nhưng mẹ không cho mua. Bố bảo từ từ, bố lén mẹ mua cho.

– Mẹ con sợ con chơi game Võ Lâm Truyền Kỳ rồi mê say đến bỏ học hay con mở mạng gặp thứ tầm bậy, tầm bạ rồi làm theo hư hỏng. Khi nào con đậu đại học, ngoại cho một cái, chịu chưa?

– Không có đâu ngoại à! Mẹ nhắc chừng con hoài đó chứ. Ngoại làm gì có tiền mà mua vi tính hả? Ngoại! Tay bà bị làm sao?

Bà ngoại ôm lấy vai cháu gái:

– Hỏi hoài! Chiến tranh ngày xưa ấy mà!

– Chiến tranh gì ngoại!

– Trời! Con học lịch sử mà không biết chiến tranh?

– Có chứ! Con học tùm lum ngoại nợ. Chiến tranh thời Bắc thuộc nè, thời chống Pháp, đuổi Nhật nè, thời chống Mỹ nè, chống Pol Pot nè. Ngoại bị trong chiến tranh nào?

– Chống Mỹ! Con nói còn thiếu một cuộc chiến tranh chống ngoại xâm nữa.

Con bé giãy nãy:

– Làm gì thiếu, ngoại? Con học lịch sử điểm cao nhất lớp đó ngoại à.

– Ngoại biết! Nhưng còn một cuộc chiến tranh vĩ đại không thua gì cuộc chiến tranh chống Mỹ mà con chưa nói tới. Đó mới là cuộc chiến tranh xứng đáng để dân tộc chúng ta tự hào đó mà!

– ???

– Sao mặt đực ra như ngỗng ỉa vậy cháu của bà?

– Con có nghe thầy dạy bao giờ! Chiến tranh nào?

– Chống Trung Quốc xâm lược!

– Thì thời Bắc thuộc í!

– Còn thiếu! Thời Bắc thuộc xưa rồi. Chống Trung Quốc ba mươi năm trở lại đây.

Con bé ngơ ngác:

– Con không hiểu!

Bà ngoại trầm tư. Bà đắn đo không biết có nên nói hay không? Cuối cùng, bà chép miệng:

– Tội nghiệp đám nhỏ! Lũ mi mù mờ lịch sử hay mấy ông viết lịch sử đánh lừa lũ mi? Trung Quốc xua quân đánh 6 tỉnh phía Bắc: Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn và một số điểm biên giới phía Bắc lần 1 năm 1979. Sau đó, họ mở trận chiến lần 2 chiếm núi Lão Sơn ở huyện Vị Xuyên tình Hà Tuyên năm 1984 – 1989. Lính hai bên chết như rơm như rạ hơn cả trăm nghìn người trong mấy ngày cộng lại. Việt Nam mất bao nhiêu phần đất cho họ như núi Lão Sơn, Ải Nam Quan, thác Bản Giốc… Đâu phải chuyện lạ, con!

– Trời! Chúng con chẳng được nghe ai nói, ai dạy đâu nà. Con chỉ nghe tin sinh viên và dân biểu tình ở Hà Nội chống Trung Quốc chiếm Hoàng – Trường Sa hay phản đối Trung Quốc khai thác quặng Bauxit ở Tây Nguyên. Các cuộc biểu tình đã bị công an ngăn cản dữ lắm.

Cô bé cũng rõ là trước đó, Phó Trưởng ban Tuyên giáo TƯ Phạm Văn Linh khẳng định trên báo khi Việt Nam và Trung Quốc làm lễ cắm lại mốc biên giới từ tháng 12/2001 đến cuối năm 2008 và đã ăn mừng lớn vào ngày 23 tháng 2 năm 2009: “Kết quả đạt được là cân bằng, việc điều chỉnh tại một số khu vực trên cơ sở cân bằng về lợi ích là cần thiết, được hai bên cùng chấp nhận, hoàn toàn không có chuyện “mất đất” hoặc “cắt đất” như luận điệu vu cáo, xuyên tạc của các thế lực thù địch”. Ai đọc báo hằng ngày mà không biết.

– Vậy sao! Hiểu tới đó cũng được. Biết nhiều khổ thân cháu cưng của bà. Con gái học nhiều, biết rộng cũng không… đái qua cọng cỏ!

– Chời! Chời! Ngoại nói thế không khác nào đề cao nam giới ngoại ơi! Con đã từng không những… đái qua ngọn cỏ mà còn… đái qua đầu người ta nữa a!

Bà ngoại trợn mắt. Lê Vương Bắc mắng con:

– Còn leo lẻo cái mồm! Con này nó nghịch số một đó mẹ. Nó leo lên cây dừa chơi nhưng rồi không xuống được. Nó sợ qúa, tè luôn trong quần rớt xuống đầu mấy người ở dưới đất xem nó biễu diễn… Tôn Ngộ Không. Vậy mà dám còn nói tướng với bà ngoại! Nè! Mang sữa và mấy đồ này cho vào tủ lạnh cất cho ngoại ăn, mau!

– Làm dữ vậy hè, mẹ! Chút nữa bà ngoại kể cho nghe lịch sử bị thiếu nghe ngoại! Con thương bố và ngoại hơn mẹ. Mẹ như… bà chằn!

– Chằn này! Chằn!

Con bé tránh hai cái vợt đập ruồi từ tay mẹ rồi nhảy đi cất đồ cho ngoại. Bà ngoại cười mếu máo. “Thật trẻ con! Người ta có thể dạy học sinh ‘Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm’ nhưng lại không dám dũng cảm dạy họ thật thà!” Bà thở dài rồi thôi. Bà biết ngay cả trong những cuốn sử học như “Đại cương Lịch Sử Việt Nam” của nhóm Lê Mậu Hân chủ biên cùng Trần Bá Đệ và Nguyễn Văn Thư có nhắc tới cuộc “Đấu tranh bảo vệ tổ quốc (1975-1979)” nhưng chỉ nói về “tập đoàn Pôn pốt – Iêng Xa ri – Khiêu Xamphin đại diện cho phái Khơme đỏ” ở Campuchia đánh phá ở Tây Nam như các đảo Phú Quốc, Thổ Chu, biên giới Hà Tiên tới Tây Ninh. Sử xanh thời 1979 -1984 – 1989 đã thành con sò ngậm miệng. Vậy mà các liệt sĩ Nguyễn Kim Xuân, Phạm Xuân Huân, Đỗ Chu Bí, Trần Ngọc Sơn, Lê Văn Trường, Quách Văn Rạng, Phạm Ngọc Yểng, Phan Bá Mạnh, Đỗ Sĩ Họa, Lộc Viễn Tài, Lê Đình Chinh… tự nhiên mà có mới đáng nể chứ? Lịch sử không nhắc tới cuộc chiến tranh này thì làm sao có các anh hùng: Đào Văn Quân, Nguyễn Duy Nhất, Lý Trung Phẩm, La Văn Tiến, Nguyễn Chí Cương, La Văn Thắng, Hoàng Văn Khoáy… đang là tấm gương sáng chói cho thế hệ trẻ học tập… ? Sách nào mà gọi là “Chính sử Việt Nam”? Chính sử gì đã không có lấy một dòng, một trang dành cho 2 cuộc kháng chiến chống xâm lược Trung Quốc vĩ đại năm 1979 và 1984 – 1989? Sử Việt Nam chứ có phải sử của một triều đại nào đâu mà cắt xén như người ta xén cây cảnh trong công viên? Thế nhưng trang web chính thức của Việt Nam là “Quân Sử Việt Nam” tức qsvn.net đã vinh danh hàng trăm, hàng ngàn các anh hùng, liệt sĩ trong “Chiến tranh biên giới phía Bắc”. Mâu thuẫn chồng mâu thuẫn. Vậy các anh hùng, liệt sĩ này chui từ đâu ra? Việt Nam “giữ mồm” im lặng là vàng nhưng Trung Quốc nào đã “giữ miệng”? Toàn bộ các trang web sites cũng như sách vở và báo chí Trung Quốc như vẫn tự do đăng tin, ghi chép, ca ngợi cuộc tiến công của họ “dạy cho Việt Nam – lũ côn đồ – một bài học” như Đặng Tiểu Bình phát ngôn vẫn rầm rộ cho tới nay. Những thước phim, kịch truyền hình và nhạc của Trung Quốc làm ra để ca ngợi cuộc “dạy VN một bài học” ấy như “Khải hoàn tại tý dạ – Khúc khải hoàn giữa đêm”, “Ma chiến hữu” của Mạc Ngôn, “Cao sơn hạ để hoa hoàn” – Vòng hoa dưới núi cao”, “Hắc Báo đột kích đội – Đội biệt kích Báo Đen”, “Huyết nhiễm để phong thái – Máu phong thái”, “Thiết giáp linh bát bát – Thiết giáp 008”, “Trường Bái sơn để chiến – Trận chiến ở núi Trường Bái”, “Thiểm điện hành động – Hành động chớp nhoáng”, “Lôi trường tương tư thụ – Cây tương tư ở bãi mìn”… Nhất là khi các đại tài tử “gạo cội” Hồng Kông như Châu Nhuận Phát, Lưu Đức Hoa, Chung Sở Hồng, Thành Khuê An… nhập vai các binh lính Việt Nam và Trung Quốc năm 1979 trong các bộ phim “Hồ Việt để cố sự”, “Ái dân đồng chí” thì 2 cuộc chiến này có gì mà giấu nhẹm? Nhiều tư liệu như thế đủ thấy rằng hai cuộc chiến chống xâm lược của Việt Nam đã không còn là bí mật! Thế giới có thể hiểu mơ hồ nhưng thế hệ trẻ Việt Nam tại sao lại mù tuốt tuồn tuột về sư thật cái gọi là lịch sử đất nước mình?

Bà nhớ rõ như ban ngày là thời của bà ai mà chả xem phim “Đất mẹ” của Hải Ninh, “Hoa đưa hương nơi đất anh nằm” của Trường Thanh và nhất là “Thị xã trong tầm tay” của Đặng Nhật Minh. Bộ phim ghi sự kiện lịch sử đó đã được giải Bông Sen Vàng năm 1982 và Giải thưởng Hồ Chí Minh năm 2005. Thời bà và thế hệ kế tiếp ai mà chẳng thuộc vài câu trong các bài nhạc “Chiến đấu vì độc lập, tự do” của Phạm Tuyên, “Lời tạm biệt lúc lên đường” của Vũ Trọng Hối, “Hát về anh” của Thế Hiển, “Bốn mươi thế kỷ cùng ra trận” của Hồng Đăng và “Những đôi mắt mang hình viên đạn” của Trần Tiến? Ai chẳng đánh giá cao những tác phẩm phản ánh một thời nóng bỏng của lịch sử mới vừa thống nhất như “Chân dung người hàng xóm” của Dương Thu Hương, “Đêm tháng 2” của Chu Lai… Không có chất liệu là hiện thực lịch sử, những nguồn sáng tác ấy ở đâu ra? Cuộc đời bà cũng cuốn vào vòng bí mật không biết tới bao giờ mới trả về cho bà một cái tên? Con cháu yêu qúy của bà thật thông minh. Nó không hỏi bà ngoại thêm nhưng ngày mai, sau khi vui vẻ sinh nhật, nó sẽ hỏi thầy dạy lịch sử vì sao? Bà cũng sẽ biết người thầy dạy sử sẽ giật mình. Ông ta lo mất nồi cơm điện và sẽ ấp úng ngay khi bản thân ông ta cũng được đào tạo từ những ngôi trường chính quy không dạy ông về một sự thật lịch sử. Đối với bà, mỗi năm đến ngày 17 tháng 2, bà giấu nước mắt. Ngày ấy là biến cố lịch sử tang thương của gia đình bà mà ít có ai được biết. Diễm Lệ chưa kịp mở hộp in box nghe tin nhắn mới thì lại nghe điện thoại reo. Nhận ra giọng bên kia, con bé la lên:

– Anh Tính! Anh Tính gọi về ngoại ơi!

Hai anh em nhà nọ nói chuyện chi không biết mà con bé khi cười nắc nẻ, khi trợn mắt, lúc bặm môi: “Vậy hả anh? Thật hả anh?”.”Sao nữa anh”? “Cô ấy đẹp lắm hả anh?” liên tù tì khiến người mẹ quát lên:

– Đưa điện thoại cho bà ngoại nói chuyện với anh chút chứ con! Lẹ lên kẻo tốn tiền anh!

– Vậy hả anh? Vui hỉ? Dạ, mẹ. Anh nói chuyện với ngoại nè! Ngoại có phôn anh Tính nơi!

Bà ngoại cầm phôn. Ban đầu bà cười với thằng cháu nội. Sau đó, bà im luôn. Sắc mặt bà khó coi qúa thể khi bà nghe cháu nội của bà khoe rằng “Cháu gặp một ông già Việt Nam nơi bệnh viện cháu thực tập. Ông ta giống dượng hai ghê!”. Lê Vương Bắc thấy mẹ bất động, bèn lay vai bà:

– Mẹ! Mẹ! Mẹ nghe phôn chứ có ai chích thuốc mê cho mẹ đâu nà?

– Mẹ hơi bị chóng mặt. Ngày mai, vợ chồng con ra với em phải không?

– Dạ phải mẹ. Con tranh thủ thăm mẹ và mua ít đồ cho mẹ dùng đủ vài ngày.

– Hơi đâu con! Có con vợ thằng Tân ngày nào cũng tới đây đó mà!

Nghe nhắc tên Quyên, Lê Vương Bắc cau mày:

– Cô Quyên ấy à! Hôm trước anh Nam có nói lúc chị hai bị xe đụng, công an có tìm anh và nhờ đưa phôn cho cháu Tân vì phôn cháu Tân cứ tắt mở, không gọi được.

– Công an gọi à!

– Dạ! Mẹ uống trà, con rót?

– Ừ.

Bình trà không có nước. Bắc đứng dậy đi vào bếp:

– Để con đi pha trà khác cho mẹ.

Hộp trà Sen giúp “giảm cân, an thần, ngủ ngon, hạ Cholesterol” trong tủ còn vài gói. Chị nấu nước sôi và pha cho mẹ. Chị quay ra thấy mẹ đang đưa tay gãi liên tục khiến chị lo lắng:

– Mẹ à! Con thấy mẹ gãi như bị kinh phong vậy? Bị lâu chưa?

– Mẹ chẳng biết!

Duyên cặp nạng tập đi cũng vừa tới. Bé Lệ reo lên:

– Dì hai! Dì hai!

– Cháu ngoan! Cháu đến với ai?

– Với mẹ!

Duyên ngồi xuống bên mẹ. Bé lệ lấy cặp nạng để một bên dùm dì hai. Duyên ân cần hỏi thăm mẹ:

– Mẹ dạo này ăn ngủ được hơn lúc trước không?

– Mẹ già rồi thì ăn ngủ được cái chi cho nhiều con. Con đừng đến thăm mẹ nhiều lần với hai cái chân như vầy. Thằng Chấn đâu?

– Anh Chấn chở con tới rồi đi công chuyện riêng, chút nữa mới đón con.

Bắc từ nhà trong đi ra:

– Chị hai mới tới hả? Thấy chị đi được, em mừng rồi.

– Em và cháu đến lâu chưa?

– Khoảng nửa tiếng thôi! Chị uống trà Sen với mẹ nè.

Duyên nghe mùi trà kỳ lạ chẳng phải trà Sen nên tò mò. Chị cầm ly trà, thổi thổi rồi hớp một hớp. Mặt chị hơi nhăn lại:

– Đây là mùi trà Đinh mà! Mẹ thay đổi trà Sen bằng trà Đinh hồi nào vậy?

– Con Quyên mua cho mẹ đó mà. Nó nói dì út cũng thích uống thứ này lắm. Nó pha theo dạng sâm uống bớt mùi đắng của trà. Ngày nào không uống thấy ghiền đó con! Nhưng mẹ thấy no hơi và nặng bụng qúa.

– Mẹ nói sao? Quyên nó nói dì út cũng thích uống loại trà này cơ à?

– Ừ!

– Có nhầm không đấy!

– Nhầm gì con?

– Khoan đã. Mẹ no hơi thì để con khám coi nào!

– Khỏi khỏi! Con mới tập đi! Mi ình một phát ra đây, mẹ đỡ chẳng đặng!

Duyên cười nhưng lòng lo lắng. Bắc hỏi chị:

– Chị hai nói gì nhầm?

– Ừ! Chị đang nghĩ về cái chết của dì út.

– Đừng nhắc mẹ buồn, chị hai. Chuyện qua rồi! Sinh tử vốn lẽ đời mà chị.

– Mẹ vô gường, con khám coi thử gan mẹ có lình sình không?

– Thôi không cần đâu! Mẹ già rồi cũng mắc gió máy chút ít. Xức dầu xanh vào là khỏi. Dầu xanh của bố dượng con đó mà? Mi tưởng mẹ không biết gì về thuốc men à?

– Con đâu có ý đó! Mẹ rành thuốc men nhưng mẹ đâu có sành trà!

– Ý con là…

– Không có chi! Bố dượng đâu mẹ?

– Đi công chuyện rồi con à. Ngày mai, ngày mốt là ông về bển.

– Vậy mẹ vào nằm nghỉ. Chị hai ở chơi với mẹ. Em về trước chuẩn bị đồ mai ra Hà Nội với cháu Bình.

– À! Cháu Bình nghe Tân nói cũng khá lên nhiều. Nó may mắn hơn những người khác. Em ra đó cũng đừng nói chuyện dì út, em nợ.

– Dạ!

Bé Lệ khoe:

– Dì hai à! Anh Tính mới gọi về cho con.

– Vậy à? Anh Tính cưng em đáo để nên chỉ gọi cho em gái thôi!

– Đâu có dì hai! Ảnh nói ảnh mới gặp bạn gái mà chưa kịp hỏi tên, hỏi tuổi gì hết nên bây chừ anh đang tức anh ách. Ảnh còn nói ảnh gặp một ông già giống dượng hai y chang! Thôi con chào ngoại, chào dì hai, con về!

Con bé nói thao thao mà không thấy sắc mặt của dì hai và mẹ tái hơn gà cắt tiết. Lát sau, Duyên tỉnh ra:

– Mẹ! Mẹ đừng uống loại trà này nữa. Đây là một loại trà độc. Mẹ đã uống cả tháng nay rồi thì nó lậm vào gan nên mẹ ngứa ngáy, mệt mỏi và hay lã người. Con đoán không lầm, mẹ bị nhiễm độc vào gan rồi. Mai con gọi bệnh viện cho mẹ nhập viện ngay.

– Ơ…

Duyên vừa nói xong, Lê Chấn cũng vừa tới. Ông chào mẹ vợ nói dăm câu bà sợi rồi dìu vợ ra xe. Căn nhà màu xanh đọt chuối non chìm trong màn đêm với một mình bà mẹ. Bà ngồi nhìn ly trà. Bà nhắm mắt nghe cơ thể than khóc như thế nào cái đã. Bà đưa ly trà lên nhấp môi… Qủa thật nó đắng và chất đắng đã bị trộn lẫn với một chất sâm khó nhận biết. Bà thấy chóng mặt và buồn nôn. Bà muốn nhớ tới cái chết của dì út sau khi uống chén trà của Quyên. Vậy thì… chao! Bà cũng uống nhưng có sao đâu? Kỳ lạ. Tại sao trà này lại đựng trong gói trà Sen? Bà ù tai. Mờ mắt. Trí nhớ bắt đầu mụ đi… Bà như nghe có tiếng ai hỏi “Cái rương ở đâu?”.

*

Lưu Đan gọi điện cho ba mẹ Hoàng Liên. Hắn báo tin Hoàng Liên bị bắt cho bà mẹ vợ bằng giọng nói rất giận dữ. Ba vợ đã đi Quảng Ngãi. Ông về vì tàu đánh cá của ba ông đã bị “tàu lạ” chặn bắt khi đánh cá ở Phú Lâm. Ông chưa hay tin về con gái. Gia đình ông đang sống yên ổn bằng nghề đánh bắt hải sản ngoài khơi biển Nha Trang để bán cho các danh nghiệp chế biến thủy sản Nha Trang thuộc Khanhhoa Fisheries Association – KHAFA tức Hội Nghề Cá Khánh Hòa.

Nhận tin dữ, người mẹ vứt mọi thứ để chạy ra Đà Nẵng với con gái. Bà không ở nhà thằng rể mà bà ở khách sạn. Tánh thằng rể, bà hiểu rõ dù Hoàng Liên luôn nói tốt về chồng. Lấy chồng mười ba năm nhưng thằng rể bà về thăm bà chưa qúa hai lần và cho vợ về thăm mẹ chưa qúa năm lần. Lý do rất đơn giản là thằng rể bà sợ vợ mang “của” về cho mẹ. “Của” này bao gồm… hai chia nước mắm Nam Ô cá cơm chính hiệu và hai ký chả bò Đà Nẵng khoảng 320.000 ngàn! Lần về sau, con gái bà mang theo nước mắm chính hiệu… Hoàng Liên. Có nghĩa là nó mua cá cơm về trộn muối Cà Ná hạt ướp mắm cho mẹ. Nhờ vậy, nó đỡ tốn tiền hơn và để cho chồng bớt cằn nhằn. Hai ký chả bò giảm xuống còn một ký. Người cha thấy con gái về mừng quýnh nhưng ông la con: “Đừng đem củi về rừng”. Bởi lẽ ông đi biển hằng ngày và hằng tuần đểu gởi cá, mực, tôm, cua cho con gái. Hoàng Liên cười trừ. Người mẹ biết rằng ngoài hai món mắm chính hiệu Hoàng Liên và ký chả bò, Hoàng Liên không dám mua món gì kha khá hơn cho mẹ. Bà đau ruột. Con bà đẻ ra nhưng gia đình người ta đã nhờ. Không những họ không biết thương mà còn tiếng chì, tiếng bấc. Thằng cháu ngoại của bà cũng không được theo mẹ về thăm ngoại vì thằng cha nó… tiếc cái vé xe. Nó tính cả hai mẹ con vị chi mất đứt triệu hai cho bốn vé ngồi Đà Nẵng – Nha Trang chứ đừng nói vé nằm. Vậy là thằng con phải ở nhà nhìn mẹ về thăm ngoại mà nước mắt rưng rưng. Ngay cả khi vợ ra bến xe, thằng chồng đi theo canh thử coi vợ đi vé nằm hay vé ngồi? Những chi li này, Hoàng Liên nào dám nói với má. Tánh cô không thích kể lể về nhà chồng cho nhà mình nghe. Chuyện cũng đâu có gì ghê gớm nên cô chọn cách im lặng là hay nhất để cho ba má khỏi buồn. Vậy mà có người biết chuyện. Họ kể cho bà về thằng rể “hạng bại” khiến bà đau lòng đứt ruột. Chuyến đi này, lành ít dữ nhiều làm bà càng hoảng loạn.

Vừa tới nhà thằng rể, chẳng những không mời bà mẹ vợ vô nhà mà nó đã “đánh phủ đầu” bằng ngụ ý “con hư tại mẹ” ngay trước thềm:

– Má thấy chưa? Con lo ăn lo làm còn con gái má lo đi cua đàn ông. Nó không ý gì với người ta sao lại theo người ta ăn nằm ở khách sạn?

– Từ từ kết luận đã con. Vợ chồng ăn ở nhau lâu năm mà con còn không rành tánh vợ con nhưng má biết nó chẳng có tánh như vậy.

– Thiên hạ ai cũng nói con bị vợ cắm sừng mà chẳng hay chi mô? Tội nó ai mà cứu.

– Tội gì?

– Cướp của và giết người!

– Ôi cha!

Thằng rể đổi giọng. Hắn nhục mạ mẹ vợ cho hả cơn ghen:

– Bà dạy con bà có chồng còn lang chạ như rứa hỉ? Bởi vậy mà tui đâu có cho nó về thăm bà.

Người mẹ cũng xung thiên:

– Nè… nói năng cho đàng hoàng. Cậu là dân trí thức và chẳng còn là đứa con nít. Ngày xưa, cậu thiếu điều qùy gối năn nỉ, ỉ ôi vợ chồng tôi gả con gái cho cậu. Nó ở với cậu mười ba năm nay, cậu phải hiểu tính tình của vợ cậu.

– Bà bênh con gái bà thì bà ra tòa nhận tội thế nó bà nợ. Tui muối mặt với bạn bè, làng xóm lắm rồi!

Bà sui gia chống nạnh nghe nãy giờ lại đổ thêm dầu vào đám cháy:

– Mi hơi đâu mà nói với cái giống lang chạ đó hỉ. Giết người thì đền mạng đó mà. Con gái bà lấy của cải của người ta chắc nó gởi cho bà chứ gì? Ăn sướng dữ hẻ? Ăn sướng như mẹ Cám ăn xác con Cám ướp mắm hẻ?

Má Hoàng Liên nén giận. Bà nhẹ giọng:

– Chị à! Tôi cũng chưa biết chuyện gì đâu! Tôi chỉ nghe thằng Đan nói con Hoàng Liên bị công an bắt nhưng không cho biết lý do. Có gì tôi xin lỗi chị trước. Cháu Thịnh đâu, cho tôi gặp chút được không?

– Không được! Tui chẳng cho nó gặp cái quân nạ giòng, nạ giống như ri.

Má Hoàng Liên sửng sốt! Bà cố ghìm nước mắt đang lưng tròng nhìn thằng cháu ngoại lấp ló bên cây cột rồi quày qủa quay ra không một lời chào. Thằng bé thấy bà ngoại, nó la to:

– Bà ngoại! Bà ngoạ…i…i…

Tiếng gọi của nó đứt quãng theo tiếng con chó trong nhà sủa khách nhưng hai mẹ con bà chẳng ai “xùy sụy” cản ngăn. Thằng nhỏ bị bà nội nắm chặc hai cánh tay, hết chạy. Giọng bà rít giữa hai hàm răng chắc nụi chưa long một cái:

– Mi la nữa đi! Mi la lên, ta vả một cái rớt răng bây chừ!

Thằng nhỏ thấy bà nội giơ tay dọa nên sợ hãi mà im nhưng nước mắt nó chảy ướt mặt.

*

Khách sạn Thanh Lịch

Về đến khách sạn, má Hoàng Liên lấy lại bình tĩnh sau khi uống hết một chai nước. Nước lạnh giúp bà dịu máu đang bốc tận đỉnh đầu. Bà không còn thời gian để giận hai mẹ con họ mà đang lo lắng cho con gái. Bà lại đi ra khỏi phòng vì bà có nằm cũng như đang nằm trên đống lửa. Nhưng bà lại quên không hỏi họ là con gái bà đang ở đâu? Mất đầu dây hỏi về nơi con gái đang tạm giam, bà chưa biết phải làm như thế nào thì đằng quày tiếp tân, các nhân viên tụm đầu xầm xì trên tờ báo “Công An Đà Nẵng” có nội dung: “Ông hiệu trưởng bị giáo viên cùng trường thuốc chết”:

– Tui chẳng tin nơi! Cô giáo ni hiền lắm mấy bồ nợ.

– Có khi vì cướp của mà giết người cũng nên! Ngày nào cũng có người bị giết vì nạn cướp này hết á!

– Ai thì tui tin chứ cô ni, tui chẳng tin. Cô ni là cô giáo dạy tui cách đây năm năm. Hôm 20 – 11 tui có tới chúc mừng cô nớ mà.

Má Hoàng Liên mừng thầm, bà chờ cho tụi nhỏ tản ra, bà tới quày tiếp tân:

– Cho dì mượn tờ báo đọc chút con!

– Dạ! Đây dì!

Bà cám ơn rồi cầm lấy tờ báo ra ghế đằng trước khách sạn. Hai tay bà run rẫy khiến tờ báo cũng bị run theo khiến cô nhân viên tiếp tân nhìn thấy. Cô ta nhìn bà ta một chặp rồi ra hỏi nhỏ:

– Dì ơi! Dì có phải là… mẹ của cô trong tờ báo ni? Răng mà con thấy dì giống cô giáo nớ chỉ khác giọng nói. Giọng của cô giáo nửa giống dì, nửa giống Đà Nẵng dì nợ.

Bà giật mình nhưng nhìn thấy khuôn mặt thật thà của cô tiếp tân nên bà không giấu:

– Phải! Dì là má của cô này!

Cô nhân viên reo lên:

– Thảo nào!

Rồi cô thì thầm:

– Dì ơi! Con qủa thật không tin cô ni giết thầy nớ. Cô ni hay giúp những phụ huynh nghèo có con học đại học. Ui! Dì chờ con nửa giờ hỉ? Con giao ca rồi con chở dì đi tới chỗ công an hỏi thăm cô Liên. Dì tên gì để con gọi cho tiện.

Mừng qúa, má Hoàng Liên chậm nước mắt:

– Gọi là dì Lương đi. Phiền con không?

– Răng mà phiền dì. Dì cần gì lấy thì lên phòng lấy dì hỉ? Đừng để giấy tờ, tư trang qúy giá ở trên phòng dì nợ.

Có khách tới đặt phòng, cô tiếp tân vội trở lại quày làm thủ tục cho khách. Dì Lương đặt tờ báo xuống bàn và đi lên phòng. Dì chỉ coi mục đăng tin con gái dì mà thôi. Nhân viên tiếp tân nam nhận ca chiều tới lấy tờ báo. Anh đưa mắt lướt qua tờ báo như thói quen. Hàng chữ nhắn tin tìm người bằng chữ in chạy ngang qua mắt: “Anh là Nguyễn Thành Bang (phường Cái Khế, thành phố Cần Thơ) nhắn tin cho em là Nguyễn Thanh Mai. Ai biết ở đâu, vui lòng chỉ dùm. Xin gọi số 169 945 9218. Xin hậu tạ”. Anh lẩm bẩm: “Tin nhắn này mình mới thấy hồi tối trên ti vi đây mà”. Cô tiếp viên giao quày cho anh nọ. Dì Lương giao chìa khóa phòng cho anh luôn. Họ đi chung trước cặp mắt ngạc nhiên của chàng trai trẻ. Cũng theo thói quen, anh nhìn chìa khóa. Nó có số 213. “Số xui!”. Anh ta nói thầm. Anh cất chìa khóa vào chỗ và nhìn vào giấy chứng minh nhân dân của khách. Cặp mắt chàng trai vụt mở to.

*

Quán cà phê Phương Nam

Người đàn ông đứng tuổi ngồi ở ở một góc và đang chờ một người. Tay ông cầm cái Iphone 3G 36 GB. Phía bên kia, một số khách đang truy cập Internet miễn phí. Mặt ông khá trầm lặng đến nỗi người nào cố tình theo dõi cũng chẳng biết ông ta đang suy nghĩ về vấn đề gì? Một chặp sau, một cô gái khá xinh, khoảng ba mươi dừng lại ở 68 Phan Chu Trinh. Nhận ra đối tượng cần chờ, ông cũng không cần kêu vì cô gái chủ động tìm chỗ của ông. Ông cho Iphone vào túi quần. Nhân viên mang hai ly cà phê đặt trên bàn. Hai người khách chẳng ai động tới. Người đàn ông đứng tuổi mở miệng:

– Cần bao nhiêu nữa cô mới chịu giao?

Cô gái cất điện thoại vào giỏ xách tay rồi trả lời:

– 2, 5 thôi!

– Tôi không có lắm tiền thế đâu!

– Không có tiền mặt thì nhượng lại cho tôi bớt một lô đất phía Tây Đà Nẵng ở đường Trường Sa.

– ?!

– Tôi biết là ông không đứng tên đất mà người khác đứng cho ông. Việt Kiều cũng làm vậy thôi nhưng đất đó thật sự của ông thì ông bán hoặc nhượng cho tôi như nhau. Không thì thôi ông nợ. Tùy ông, tôi không dám ép.

Người đàn ông đứng tuổi cười mỉa:

– Không phải cô đang ép tôi như ép mía hay sao?

– Không dám!

– Khi nào cô giao?

– Ông đồng ý rồi phải không nợ?

– Không mặc cả nữa!

– Khi nào tôi có trong tay quyền sỡ hữu lô đất ở đường Trường Sa hay có trong tay 2, 5!

– Tôi đánh giá thấp về cô. Cô thật đúng là bậc thầy kẻ tống tiền!

Cô gái cười phá lên, chẳng kém:

– Tôi cũng vậy. Tôi đã đánh giá sự giàu có của ông qúa thấp. Những đại gia Đà Nẵng nhập lại chưa thể sánh bằng ông. Tuy nhiên, tôi cho rằng tuyệt chiêu của ông chính là…

– Là gì?

Cô gái ém hơi gằn từng tiếng một:

– Ông tự biết!

Người đàn ông không chút phản ứng nhưng mặt ông đanh lại. Hai người mặc cả xong thì cùng đứng dậy. Họ không nói thêm một lời nào nữa. Họ ra đi. Hai ly cà phê đen nằm ở lại. Nhân viên tiếp tân thản nhiên dọn dẹp sau khi thu tiền. Những người truy cập Internet đang xúy xoa về giá bất động sản. Nó “nóng lên” chưa từng thấy sau ba năm nằm ngủ chờ thời. Hàng loạt dự án đầu tư của các tập đoàn nước ngoài như Vina Capital, Indochina Capital, Deawon, Oak Tree, Damac… đang có mặt ở Đà Nẵng khi sáu chiếc cầu duyên nợ thay nhau trước sau nằm song song trên sông Hàn êm ả. Những tập đoàn thế giới nổi tiếng này đã, đang và sẽ rót hàng trăm triệu đô la vào thành phố xanh cho The Nam Hải, Sunrise, Hyatt regency Danang, Word Trade Center Danang Resor& Spa, Montgomerie Linhs và nhất là Capital Square. Một mình Capital Square đã “ngốn” hơn ba trăm triệu mỹ kim. Đất chung quanh sông Hàn từ 1 triệu 100m2 đã nhảy tới 2,5 tỉ. Đó cũng chính là cái giá chính xác mà cô gái bí mật đã đòi người đàn ông ở quán cà phê Phương Nam. Trong khi hai người khách mất dạng, cánh đàn ông lại chụm đầu vào màn hình cá độ bóng đá thế giới 2010 ở Nam Phi. Họ bày tỏ lòng khâm phục các đội bóng trong khu vực Châu Á như Úc, Hàn Quốc, Nhật, Ả Rập, Qatar, Iran, Bắc Hàn, UAE, Bahrain, Uzbekistan đã có mặt hầu hết trong 19 lần World Cup mà Việt Nam chẳng thấy bóng dáng ở nơi mô trên túc trường thế giới! Vậy mà, trong nước, người ta vẫn “gáy” về các đội bóng đá hạng 1. “Mang chuông đi đánh xứ người. Thua vẫn được tiếng là người Việt Nam” chứ! Ngoài kia, những người gánh hàng rong oằn vai đi tới các lề đường. Bún, xôi, bánh bèo, bánh nậm, mì quảng, bánh canh với giá phải chăng được học sinh, dân lao động bu đông đen. Những gánh hàng rong gánh nặng tình quê rong ruỗi khắp các con đường thành phố và trên đất nước. Những thủ khoa, cử nhân, tiến sĩ cũng xuất thân từ gánh hàng rong này mà ra. Những bệnh viện thành phố cũng không còn dư giường để tiếp thêm những ca dịch tả từ những thức ăn không hợp vệ sinh. Cái nào cũng có sự trả giá của nó. Không ai có thể nghĩ ra một khu dừng chân vĩnh viễn cho những gánh hàng rong nhưng họ có thể nghĩ ra một dự án đẩy người nghèo dồn về một nơi không chốn nương thân! Cũng như người Châu Âu vượt biển Đại Tây Dương đã dồn thổ dân Mỹ chính gốc về phía Nam rồi xóa sổ một chủng tộc và đất nước vốn của người da đỏ thay bằng “Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ” từ thế kỷ XVII đến thế kỷ XIX.

Người đàn ông đứng tuổi về đến nhà. Ông vào phòng đóng cửa và mở phôn: “Cần bao nhiêu nữa cô mới chịu giao?…”. Ở một nơi khác không xa, trong phòng riêng, cô gái mở phôn và nghe đến câu cuối cùng: “… tuyệt chiêu của ông chính là… Là gì? Tự ông biết!”. Cả hai như nắm chắc “bửu bối” trong tay.

*

Tân tới nhà cậu Nam nhờ cậu hỏi về Hoàng Liên. Cậu Nam ngạc nhiên nhìn cháu:

– Cô ấy là gì của cháu mà cháu khẩn trương qúa thể vậy?

– Chỉ là bạn thân.

– Giết người không tử hình cũng chung thân đấy.

– Cháu không tin rằng cô ấy giết người đâu cậu à? Bên cậu khám hiện trường như thế nào mà kết luận cô ấy là kẻ giết người?

– Nghiệp vụ chuyên môn mà cháu. Bằng chứng không thể chối là cây kẹp có tên Hoàng Liên còn nằm trong túi quần ông Ngô Đẹp.

– Cậu à!

Tân kêu lên.

– Vật chứng cũng chưa thể chỉ chứng hung thủ. Giá như cháu mượn hay nhặt cây viết có tên chú rồi đi gây án. Công an bắt chú ghép tội ư?

– Bắt liền! Sau đó điều tra nhân thân nghi phạm. Vô tội thì được phóng thích ngay!

Tân cười nhạo cậu:

– Vô tội thì được phóng thích hả cậu? Có người bị phạm tội hiếp dâm ở tù mười năm, sau đó “trắng án”. Cha bị tội hiếp dâm con gái có bầu rồi bị ở tù vì xét gene ADN sai. Sau đó thì sao cậu?

– Thì… thôi chứ sao!

– Nếu như cô Hoàng Liên giết người, cô không có lý lịch cứu cánh, chẳng có thân nhân làm quan cả họ được nhờ, không tiền lo thủ tục đầu tiên, sau khi thọ án ít nhất mười năm, lại được cho vô tội, trắng án? Cậu nghĩ sao về tuổi xuân của cô ta?

– Cái đó… còn tùy…

– Tùy gì nữa cậu?

– Tùy trường hợp.

– Trường hợp Hoàng Liên thì sao?

– Ông Ngô Đẹp là thủ trưởng của cô ta. Anh chồng cô ta cũng nói là vợ mình và hiệu trưởng Ngô Đẹp có tình cảm riêng tư từ lâu. Cô ta giết người tình vì tiền.

– Trời! Công an nào mà đi căn cứ ba cái vu vơ thế? Thằng chồng chó má nào đi vu cáo cho vợ mình mà không có tang chứng? Ông Đẹp mang bao nhiêu tiền mà biết cô Liên giết ông ta vì tiền? Lính của cậu làm việc mờ ớ qúa!

– Theo cháu thì như thế nào?

– Lấy dấu tay! Khám thi thể.

Cậu Nam cười to:

– Đã làm hết rồi! Dấu tay trên áo của ông Đẹp trùng với dấu tay Hoàng Liên. Thi thể của ông ta chỉ chứng chết vì thuốc ngủ Seduxen 25 mg cực mạnh pha với rượu sâm. Chồng cô Hoàng Liên khai rằng vợ anh ta cũng từng sử dụng thuốc này. Hung thủ có thể biết y học và qủa tình cố ý giết ông ta mới pha thuốc ngủ tới hai vỉ trộn với rượu. Đây là cấm kỵ của người dùng thuốc an thần. Cháu không nghe vụ ông hoàng nhạc Pop Michael Kackson chết vì dùng thuốc Propofol Abbott ư?

– Đấy là thuốc an thần có sao đâu?

– Không sao nếu dùng riêng. Thuốc gây mê cấp Propofol trong bảng A đã được mix với các loại ngủ trộn chung gây phản ứng hóa học. Vì thế, nó mới gây ra cái chết. Seduxen cũng vậy. Chỉ khác nó là thuốc viên chứ không phải thuốc tiêm như Propofol. Nó với rượu thành ra chất độc. Thành phần như thế nào thì để cậu đi hỏi kỹ sư hóa chất nhé!

Tân cứng lưỡi nhưng anh không chịu thua:

– Cháu không tin.

– Không tin có hỗn hợp kỵ nhau à?

Thấy Tân ú ớ, cậu Nam bực mình:

– Này, cháu không nghe các vụ ăn óc heo với trứng gà dẫn tới tăng huyết áp gây chết ư? Thức ăn đồ biển như tôm cua ốc ghẹ… nếu cháu ăn xong mà dùng trái cây có nhiều vitamin C là dễ đi theo diện ông bà luôn. Ngay cả khi em bé uống sữa bò mà còn uống nước trái cây cũng dễ toi. Dễ thấy nhất là đậu hủ đầy thạch cao với mật ông đầy đường, ăn vào gặp Diêm Vương sớm. Cũng như những người biết qúa nhiều bí mật cũng dệ đi nhị tỳ. Trong cơ quan nào cũng vậy, trung thực dễ bị đánh tơi tả bởi gian manh.

– Nhưng cháu vẫn không tin rằng Hoàng Liên đầu độc ông Ngô Đẹp, ngô xấu gì đó.

– Bằng giác quan thứ… 7 của cháu à?

– Cậu cứ nói! Hiện giờ cô ấy bị giam giữ phải không? Cô ta có bị tra tấn gì không? Cậu cũng biết khi ép cung, nghi phạm bị công an đánh “nội thương” tới tử thương là chuyện thường. Nếu nạn nhân mà chết, họ sẽ dựng lên một hiện trường với nguyên nhân là “tự tử”. Tự tử có thể bằng dao lam, bằng đập đầu hay vô lý nhất là bằng… dây giày thắt cổ! Thế có nghĩa là “người chết hai lần”!

– Cháu cứ bô bô lên như thế thì có ngày tới phiên cháu đấy thôi! Tình nghi tội phạm nào mà chẳng bị giam giữ đến khi ra tòa. Có nhiều tội phạm không đánh, chúng không nhận tội đâu à!

– Nhưng đánh đau qúa, họ cũng phải gật bừa chứ sao! Cậu nói một tiếng là đừng tra tấn cô ấy. Cháu nhất định phải giải oan cho cô ấy bằng mọi giá. Khi nào ra tòa?

– Tháng tới.

– Tháng tới?

Tâm lẩm nhẩm Anh mừng thầm khi tháng tới là tháng dì Bình sẽ trở về. Anh chưa kịp chào cậu Nam đi về thì có điện thoại. Nghe xong, anh cau mày. Không thể nào tin được lô đất giá 2, 5 tỉ trên đường Trường Sa – khu đắt nhất Đà Nẵng của một đại gia lại được bàn giao cho người khác. Anh lại phải là người lo thủ tục cho một người trên anh mấy cấp. Điều đó, anh đã quen nhưng anh kinh khủng nhất là cái tên chủ lô đất: Diệp Bá Quân. Trước khi thằng cháu ương ngạnh ra về, cậu Nam bỏ nhỏ:

– Vợ cháu cũng đang được bộ phận điều tra theo dõi đấy nhưng hình như có ai đó can thiệp nên thôi.

Tân không ngạc nhiên:

– Cháu đã nghe công an hỏi cháu cô ta có phải là vợ cháu không khi mẹ cháu bị xe đụng tháng trước. Tới nay, không thấy họ nói gì. Cháu nghĩ chắc họ nghe lời khai bậy bạ của bọn nhóc đụng mẹ cháu. Nhưng cậu à…

Tân kịp rụt lưỡi lại khi anh định nói tới chuyện bà mẹ vợ có nhờ anh theo dõi Quyên hôm qua. Nam nhìn thằng cháu, anh không lạ gì với cái tánh khi vui thì nói, khi buồn thì thôi của nó. Tiễn thằng cháu ra cửa, anh vội vàng chạy đi đón thằng con. Mẹ nó đi Nha Trang dự trại sáng tác sáng nay. Tuần trước, hai vợ chồng anh đã bay ra Hà Nội thăm em gái và tuần này, vợ chồng em Bắc đang ở Hà Nội. Anh về nói với mẹ là em Bình đã ổn định cho mẹ mừng. Bà nghe xong cứ chấp tay niệm Phật. Nam cười: “Mẹ chấp tay cho Phật thì hãy chấp tay cho ông ngoại đúng hơn”. Thế là bỗng không, anh chuốc lấy hậu qủa bị mẹ… mắng cho một trận nhớ đời! Nhìn thằng cháu vất vả cả tháng nay, người cậu dấy lên lòng xót. Không có sức mạnh của tình yêu chân chính, người ta không thể nào ngu dại mà húc đầu vào đá tảng. Đụng độ với công an, cảnh sát không phải húc đầu vào đá là gì?

*

Khách sạn Bạch Đằng.

Nguyễn Thành Bang chuẩn bị hành lý về Mỹ. Ông không có lý do gì để ở lại Đà Nẵng thêm nữa. Sau cái chết của dì út và một nửa sự thật năm 1979 được phơi bày qua bà điều dưỡng trung cấp, bà Hai Ngựa, dì út, và nhất là qua hai cái tin cứu người sống lại và cũng có thể gây sốc chết người từ người đóng vai Lý Hai Thơ: Lý Hai Thơ còn sống. Lê Ngọc Bình là con gái của ông và Lý Hai Thơ. Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong đầu ông: “Tại sao Lê Tâm lại để Vương Quỳnh đóng vai Lý Hai Thơ? Tại sao các con Lý Hai Thơ và Đoàn Ngọc Bình lại bị Lê Tâm chuyển đổi họ Lê? Thật sự họ có ba nhiêu đứa con? Tại sao Lê Chấn lại lấy con gái riêng của Lý Hai Thơ? Anh em dòng họ lấy nhau như Trần Thủ Độ à? Lý Hai Thơ có con riêng khi nào? Tại sao những người trong dòng họ Lê Tâm không có phản ứng gì? Nếu Lê Ngọc Bình là con gái của ông, vậy Lê Ngọc Duyên là ai? Lý Hai Thơ sanh con gái rồi giấu ở đâu sau khi gặp Nguyễn Thành Bang? Đinh Ngọc Đoàn chết vì tự tử à? Nếu ông ta chết vì tự tử, Lê Tâm cũng không cần cải họ con cái Đinh Ngọc Đoàn để làm gì! Nghĩa trang quân đội và nghĩa trang liệt sĩ, ông tới nơi đều không có tên Đinh Ngọc Đoàn, trung tá. Tại sao bà Hai Ngựa và thằng phụ bán nước mía ‘trúng gió’ chết như trường hợp Lý Thanh Thủy – em gái Lý Hai Thơ? Họ biết chuyện gì bí mật mà chết chăng? Vậy phải có bàn tay sau lưng họ. Người trong bóng tối – kẻ giấu mặt là ai đây? Lê Tâm? Ông ta được coi như đã mất như dì út nói nhưng mất năm nào? Lý do gì mất? Mất thật hay mất tích?”. Ông thấy một trời vô lý hết sức mà không có câu trả lời tệ nhất chứ đừng nói tốt nhất. Đang nghĩ lung tung, ông nghe điện thoại reo, tưởng là Tân, ông vui giọng: “Thằng cháu ngoại hả?”. Đầu dây nghe ú ớ một lát rồi một giọng đặc Đà Nẵng trả lời: “Có phải bác là Nguyễn Thành Bang không?”. “Phải!”. “Bác đăng báo tìm người thân phải không nợ?”. “Không!”. Cậu thanh niên hình như không chú ý tới câu trả lời “không” của người đầu dây nên anh tiếp tục: “Bác nói có hậu thưởng phải không nợ?”. Nguyễn Thành Bang bán tín, bán nghi nên thận trọng: “Chú là ai?”. “Con là người đọc báo và biết cô em của chú hiện giờ ở đâu?”. Nguyễn Thành Bang để vuột cái phôn. Nó rớt xuống nền cái ”cạch”. Ông vội vã nhặt nó lên, gọi lại thì phôn kia bận “tút tút… “. Ông lật đật gọi cho Tân. Ông nghĩ rằng việc này chỉ có Tân mới giải thích được. Khi Tân gọi lại, Nguyễn Thành Bang lại đang bận phôn. Chú Năm gọi báo cho ông biết công việc làm ăn cũng chưa có gì tiến triển vì ảnh hưởng kinh tế Mỹ xuống cấp. Chú Năm nói rằng ông muốn ở thêm một hai tuần cũng được. Hãng điện thoại của ông cũng đang cố gắng giữ công nhân ở lại thêm vài tháng chờ tình hình có êm dịu chút nào không? Người dân Mỹ sau khi hồ hởi bỏ phiếu bầu cho Obama thì nay trầm tĩnh. Vật giá leo thang mỗi ngày khiến họ nghi ngờ những bài diễn văn nói hay mà làm dở của ông ta. Giá xăng rớt từ 3. 5 cen/galon xuống 2.5 cen/galon suốt từ thời bầu cử tổng thống làm người dân Mỹ tin tưởng có một người Mỹ gốc Phi đổi đời. Nhưng không, giá xăng đã vọt lên từng ngày cho tới nay đã gần 4./galon chưa cộng thuế tăng cho xăng. Thêm vào đó, các mặt hàng mua sắm theo nhu cầu cá nhân của người dân bị đánh thuế cao chưa từng thấy trong lịch sử Hoa Kỳ. Thuế nhà hàng năm tăng chóng mặt. Một căn nhà trị giá 273.000 ngàn đô, hiện nay, thuế lên tới 10.000 ngàn đô/năm và tăng theo từng năm. Đó là nỗi khiếp sợ nhất cho những người ước mơ có một căn nhà của mình. Những người Mỹ trí thức than rằng: “In the U.S. nothing is free. Such as a house that has been compensated fully. They still have to pay the government taxes every year and the prices are gradually increasing.” Trên đất Mỹ không có cái gì là cho không. Giống như căn nhà trả hết nợ, họ vẫn tiếp tục trả thuế nhà gia tăng theo mỗi năm cho chính phủ. Khi mọi người hồ hởi ca ngợi sự đột phá và công sức của Obama trong việc cải tổ bảo hiểm y tế năm tới, Nguyễn Thành Bang và nhiều người vẫn cho rằng Obama đang cố gắng lấy lại quyền lợi cho những người hạng trung trở lên còn người nghèo lớn tuổi bị “móc thêm” 2 đô la cho mỗi lần đi bác sĩ. Mỗi tháng, sơ sơ, chính phủ Obama kiếm 80 triệu đô từ 40 triệu dân nghèo. Các hãng bảo hiểm không từ chối người bậc trung mua bảo hiểm nhưng bác sĩ vẫn có quyền từ chối những gia đình có thẻ Medicare tức “thẻ ăn mày – thẻ ăn xin” y tế. Vậy, dân nghèo có hại chứ chẳng có lợi gì trong sự cải tổ y tế được cho là “làm nên lịch sử” Hoa Kỳ! Điều đó đã chứng minh khi tiền chính phủ của Obama rót ào ạt vào cách hãng xe hơi, ngân hàng dọa phá sản khiến không ít quan lại bị tù vì tham nhũng. Ở đâu mà chẳng có tham nhũng nhưng ở Mỹ, người ta ăn đáng miếng ăn. Ở Việt Nam, một đồng họ cũng đớp bằng mọi cách cả cách hạ mình nhất là “xin tiền uống cà phê”! Đừng nói chi ở Việt Nam, giới nhà nghèo ở Mỹ dù có trải qua mấy đời tổng thống thì họ cũng sẽ chẳng được quyền lợi nào hơn cả. Nguyễn Thành Bang nghe xong, ông không nhắc tới chuyện có cậu thanh niên gọi ông để “kiếm chút đỉnh” trong vụ tìm ra người em gái thất lạc ba mươi lăm năm của ông cho thằng Năm nghe. Ông không biết ai là người có đầu dây về Lý Hai Thơ ngoài Lê Tâm nhưng ông ta ở đâu mà tìm? Hỏi Lê Chấn ư? Anh này nghiêm trang đĩnh đạc nhưng thật khó mở lòng. Cả tháng ông ở đây nhưng có lần nào tiếp xúc với ba thằng Tân năm ba phút đâu? Thậm chí, ba nó cũng không mời ông tới nhà chơi cho biết. Xảy ra mọi chuyện lu bu, ông nghĩ nó lùng bùng nên quên ông hiện nay trong vai… bố vợ. Nay con vợ nó về nhà rồi mà một tiếng mời cao hơn cổ cũng không? Nó làm cái chức gì mà giữ vẻ thanh liêm tợn? Thanh tra cũng chưa phải là chức to! Thanh tra nhưng có thanh bạch không, trời mới biết! Nghĩ tới món đồ còn lại mà dì út đã nói bà giữ cho ông đến ngày đi thì đưa lại, ông buốt. Nay bà chết rồi thì ai là người giữ hai món đồ của ông mà ông đã tặng cho Lý Hai Thơ? Ông vội thuê xe tới căn nhà màu xanh đọt chuối non lần nữa với hy vọng bà… vợ ông nhớ thêm chút ít điều gì không? Lúc đi, ông quên phắt cái phôn và quên khóa cửa phòng.

Tân gọi ông ngoại hết pin mà chẳng thấy ông trả lời. Hoảng hốt, anh chạy tới 50 Bạch Đằng. Anh gõ cửa cũng không nghe động tĩnh gì. Anh xoay nắm cửa: Căn phòng tần thứ 20 với chiều dài 70m2, chiều ngang 4.5m trống hoắc. Anh nhá phôn. Lần theo tiếng chuông, anh thấy phôn của ông nằm dưới cái gối. Phôn ông ngoại lại nhá không phải từ máy anh. Anh bắt máy nghe rồi hấp tấp chạy đi…

*

Trạm tạm giam Hòa An

Cán bộ quản giáo được lệnh đưa can phạm hình sự Nguyễn Hoàng Liên sinh năm 1978 phạm tội giết người cướp của lên gặp thân nhân. Vụ Hoàng Liên là vụ phạm pháp hình sự thứ 515 trên địa bàn Đà Nẵng. Gặp Hoàng Liên, dì Lương ôm con mà khóc:

– Nếu biết đời con gái má khổ như vầy, ngày trước, má không sinh con ra ở Nha Trang rồi gả con ra Đà Nẵng!

– Má đừng buồn. Ai cũng có số phần mà. Sao má gầy qúa vậy so với ngày con về thăm má? Thằng Thịnh thế nào hả má?

– Thằng Thịnh đòi theo ngoại nhưng bà nội và chồng con không cho má gặp nó!

– Con biết thế nào họ cũng đối xử với mẹ con mình như thế này!

– Thực sự thế nào, con nói cho má nghe!

Hoàng Liên gạt nước mắt. Cô tấm tức kể lại đầu đuôi câu chuyện. Mắt người mẹ ngấn nước theo lời kể của con gái. Bà mẹ ôm con gái vào lòng:

– Để má về Nha Trang nói ba tìm luật sư giỏi cho con.

– Đừng làm ba con lo lắng qúa nhen má!

Người quản giáo xuất hiện, báo:

– Hết giờ thăm!

Dì rời đứa con gái mà ruột đau điếng. Xưa kia, nó đẹp bao nhiêu, giờ tàn tạ vì bạo hành, bị chèn ép, bị ép cung bấy nhiêu! Nó yếu thì dì phải cứng cáp mới vực nó dậy nổi. Nghĩ vậy, đôi chân dì bước nhanh ra ngoài. Cô học trò tốt bụng đang chờ ngoài bãi đậu xe, thấy dì ra, cô vội đưa lại điện thoại cho dì:

– Dì có điện thoại. Có ai đó nhắn dì gọi lại gấp!

Dì bấm phôn theo số vừa gọi tới. Hai chân dì cơ hồ ngã qụy.

– Có chuyện gì về khách sạn hẵn hay, dì nợ!

Dì Lương theo cô gái tốt bụng quay về khách sạn trả phòng và đón xe về Nha Trang ngay hôm nay. Cô học trò mau mắn:

– Để con gọi bến xe trung tâm coi còn xé không!

Cô bấm 376.7679…

– Hết vé rồi dì ơi! Con chở dì lên bến xe Điện Biên Phủ đi xe chất lượng cao dì nợ.

Cô gái chở bà Lương tới 33 Điện Biên Phủ. Cô mua vé “súp” 125.000 ngàn dùm và đưa cho dì Lương cầm lên xe. Dì Lương buồn rười rượi:

– Cám ơn con nhiều lắm.

– Không có gì đâu gì nợ. Khi nào dì ra, dì gọi con đón dì.

– Dì hứa. Chào con dì đi nhen con.

Đứa học trò cũ của con gái bà tiễn bà đi tận khi xe bà chạy khuất. Cô gái đứng tần ngần rồi lấy phôn ra định gọi cho ai đó…”Vù”… “Á…”. Iphone 16 GB – 2G 8 triệu cứng cừng cưng của cô không cánh mà bay theo tay kẻ cướp! Cô buột miệng chửi theo: “Quân khốn nạn!”. Thằng “quân khốn nạn” ấy đã bị công an trên Điện Biên Phủ tóm đầu. Đằng 159 Tôn Đức Thắng, công an cũng vừa thọp cổ những “mặt rô” từ Hòa Minh ra, từ Hòa An xuống và từ Ngã Ba Huế lên. Nghề “mặt rô” có lạ gì ở xã hội Việt Nam từ xưa tới nay nhất là “mặt rô” tại các quán ăn dọc đường, các bến xe khách và các địa điểm cho vay cắt họng. Hành khách tò mò nhìn hai thanh niên đến từ Hà Nam đang bị còng tay bởi các công an thành phố. Họ bị bắt với tội danh bán Heroin tại bến xe. Những loại hàng quốc cấm này càng cấm càng được bán không biết từ đâu cứ chui ra hết lớp này tới lớp khác? Ngoài đường Quốc lộ 1A, chiếc xe chất lượng cao mang biển số BKS 4311-22XX ngoan ngoãn chạy êm đềm tới khi xa tầm ngắm của công an. Nó lập tức “drô, drô!” đón khách dọc đường để trở thành “xe nhồi” và khi bị công an chặn dọc đường, nó dừng lại cách xa. Không ai hiểu giữa tài phụ và công an giao thông nói chuyện gì mà thằng tài phụ lên xe cười te tét với tài xế:

– Gặp quen anh nợ! “Cu như chủng”!

Tài xế cười tươi:

– Vậy là hên. Hôm nay về con vợ khỏi mắng mỏ. Tối có “món nhỏ” để chơi!

Anh ta cao hứng mở nhạc. Ca sĩ… nội ngoại đều được cho ca thoải mái trong xe nhồi. Tiếng hát át tiếng… nôn mửa lòi mắt của các chị em yếu ruột! Dọc đường, ngôn ngữ “tu quơ” được tài xế sử dụng liên tục để ra hiệu cho các xe khác biết có công an giao thông đứng đường hay không? Dì Lương bị “nêm” trong chiếc ghế “súp” và dì thiếu chút cũng bị xe nhồi hầm dì thành… soup! Chiếc xe chất lượng cao đang thành chất lượng thấp chạy oằn oại cho tới khi lếch đến Nha Trang “an toàn xa lộ”. Cuộc hành trình đúng 12 tiếng! Dì về đến xóm Cồn, nhà bên cũng có hai mẹ con Việt Kiều từ Mỹ về thăm gia đình. Bên kia, họ vui vẻ hàn thuyên cùng gia đình họ nội. Ngày mốt, họ sẽ ra Đà Nẵng quê ngoại. Bên này, dì Lương chết sống với số tiền hai trăm triệu. Tiền bao nhiêu năm dành dụm mới tậu chiếc tàu đánh cá còn neo ngoài Xóm Bóng kia thì tiền còn đâu nữa!. Bí lối, dì lập tức tới nhà bà Thanh Chi vay nóng. Chị phó giám đốc “Cung cấp Kính – Nhôm Ngoại – Nội” vui vẻ cho dì mượn với lãi xuất 20%. Có tiền, dì tức tốc mua vé đi Quảng Ngãi sáng hôm sau.

*

Tân hối hả tới 22 Bạch Đằng. Đường Bạch Đằng kẹt xe khiến anh trễ hẹn tới nửa tiếng. Người thanh niên đang chờ anh ở trước. Hình như anh ta cũng mới đến tức thì. Cả hai gật đầu chào nhau. Tân mở đầu câu chuyện với người mới biết:

– Anh kẹt xe đến trễ!

– Em cũng vậy, anh. Đây nè anh.

Miệng nói, tay làm, anh chàng đưa tờ báo cho Tân và chỉ vào đó. Tân gật đầu:

– Anh đăng cho ông ngoại anh đấy!

– Em thấy trên ti vi nhưng không để ý anh nợ.

– Bây giờ bà dì ấy ở đâu?

Người thanh niên ngập ngừng:

– Nhưng mà…

Tân hiểu ý. Anh mở ví lấy 2 tờ năm trăm ngàn đưa cho người thanh niên:

– Tạm thời như thế này. Gặp mặt rồi tính sau.

– Anh đi theo em! Bà ta ở phòng 213. Loan! Gọi điện thoại lên phòng 213 báo có khách dùm anh tí!

Cô tiếp viên tra danh sách rồi lắc đầu:

– Khách đã trả phòng trưa nay rồi.

Người thanh niên sững. Anh nói với Tân:

– Ủa? Để em hỏi lại con nhỏ Linh coi. Sáng nay, em giao ca cho nhỏ này và về nhà. Em nghĩ bà ấy mới tới hôm qua và đăng ký ở vài ngày lận anh nợ.

Tân lắc đầu. Anh nghe lòng chán nản cùng cực. Anh mà dính vào vụ nào cũng đều đứt chớn. Người thanh niên gãi đầu rồi móc túi trả tiền lại cho Tân:

– Coi như em vô duyên. “Vô công bất thọ lộc” anh nợ!

– Không sao! Cho em một tờ coi như bù công chờ nửa tiếng!

– Em cám ơn nhưng em chắc chắn là con Linh nó biết bà vì nó chở bà đi sáng nay mà. Em gọi điện cho nhỏ Linh hỏi thăm thử anh hẻ?

– Linh nào? Có phải Linh… Hà Thu Linh?

– Dạ phải đó anh!

Tân đang ủ dột bỗng sáng mắt ra. Ít ra, cũng còn có hy vọng. Nó là em gái của Hà Đông, bạn anh. Anh thanh niên trao điện thoại cho Tân. Nghe tin khẩn xong, anh chạy một mạch về nhà ngoại và hẹn gặp ông ngoại ở khách sạn cao 20 tầng nhìn trật ót!

*

Căn nhà màu xanh đọt chuối non

Bà ngoại mừng thằng cháu về nhưng nghe nó hỏi ông ngoại, bà trợn mắt:

– Về rồi còn đâu?

Tân thở dài rồi nói một hơi như trút hết những chất chứa trong ruột cho bà ngoại. Bà trố mắt nhìn cháu đang nói về em gái của Nguyễn Thành Bang hiện có mặt ở Đà Nẵng. Tân bùi ngùi:

– Bé Linh đưa bà ra xe trưa nay rồi. Con quên mất ông ngoại bỏ phôn ở khách sạn. Tại sao ông ngoại ra ở khách sạn mà không ở nhà với bà? Ông và bà có chuyện à?

Bà ngoại nhìn thằng cháu thật lâu khiến Tân ngạc nhiên không ít. Đột nhiên bà hỏi:

– Con nói em gái ông ngoại đi về chuẩn bị tiền chuộc thân cho cha chồng và chồng?

– Vâng! Chính xác!

– Họ thuộc ngư dân Đảo Lý Sơn – Quảng Ngãi?

– Vâng!

Bà như nằm sấp trên ghế:

– Đúng là “vận nước đã… hết rồi”!

Quyên xuất hiện ở ngoài cửa. Vừa thấy mặt Quyên, bà im. Cô đỡ bà ngoại chồng dậy và nhìn Tân như trách móc:

– Anh nói gì mà bà mệt vậy hè?

– Nào tôi đã nói gì? Cô dạo này túc trực ở nhà bà ngoại tôi khá nghiêm túc nhỉ? Làm sao tôi có thể đủ tiền mà trả công cho cô đây?

Quyên lạnh lùng:

– Tôi làm dùm công việc cho chồng. Tôi không phải con ở. Anh không nói một lời cám ơn tôi mà còn xỉa xói tôi coi sao được! Con pha trà cho bà ngoại nghe!

Tân định trả lời nhưng bà ngoại ra hiệu anh im. Chờ Quyên đi ra, bà ngoại bảo nhỏ:

– Vợ con dạo này khó hiểu lắm. Hôm nào nó đến, nó cũng hỏi bà về chiếc rương của bà.

– Chiếc rương nào bà?

– Chiếc rương đã chôn…

– Ngoại uống trà!

Bà im tiếng. Khi Quyên quay vào trong dọn dẹp, cô bỏ quên giỏ xách có cái Iphone xịn to chà bá nằm trên. Tân thấy cái phôn hình như đang mở. Anh tò mò nhìn thử và… thất sắc. Chỉ một thoáng sau, anh lấy lại bình tĩnh. Anh nói một hơi như không để bà ngoại nói:

– Vâng! Cháu biết. Chiếc rương ở chỗ dì út. Vâng! Nó đựng năm chục cây vàng lận à. Cháu rõ rồi à. Tối mai, cháu cho người tới lấy về cho bà. Cháu đi. Bà nghỉ cho khỏe nhé! Chắc chắn là tối nay, không thì ăn trộm chúng biết, chúng lấy mất!

– Ơ…

Tân lập tức rời nhà bà ngoại mặc cho bà ú ớ không nói được câu nào. Anh làm như không trông thấy Quyên từ nhà bếp nhanh chóng ra nhà khách.

*

Khách sạn Bạch Đằng

Nguyễn Thành Bang trở về phòng sau khi hỏi chuyện cùng bà “vợ” đặng thêm chút manh mối. Bà khi nhớ, khi quên, thoạt nói, thoạt ngừng khiến ông nát óc. Khi ông về khách sạn, Tân ở đó chờ ông. Cả hai chui vào phòng thầm thì. Tân kể cho ông ngoại nghe chuyện em gái ông:

– Cháu đã nhờ bạn cháu là Hà Đông đăng tin nhắn dùm cho ông lên ti vi và lên báo mấy ngày nay.

– Ồ thì là chú mày… Cô ấy hiện giờ ở đâu?

– Đã về lại Nha Trang lo tiền chuộc thân cho chồng và cha chồng? Cháu chỉ nghe vắn tắt chứ không có chi tiết cụ thể.

– Trời à! Ta lấy vé đi Nha Trang hay Quảng Ngãi bây giờ? Nếu gặp nó, chắc nó biết ông bà ta! Chuộc bao nhiêu?

Thấy ông ngoại mừng quýnh quáng, Tân chần chừ:

– Cháu biết thì cháu chết! Cháu quên hỏi bé Linh số điện thoại và địa chỉ. Để cháu gọi nó ngay bây giờ.

– Cô ấy ra Đà Nẵng có chuyện gì?

– Cháu cũng quên hỏi nốt. Để cháu gọi điện ông nhé!

Tân gọi Linh. Chẳng biết Linh nói gì mà Tân cũng nhảy dựng lên. Sựt nhớ ra một chuyện quan trọng, anh nhỏ giọng lại:

– Ông gọi điện cho bà dì rồi cháu bàn với ông một chuyện.

Nguyễn Thành Bang bấm phôn. Im ru. Ông bấm đến chục lần, đầu dây vẫn không ai trả lời khiến ông sốt ruột. Tân an ủi:

– Chắc bà bận bịu đó ông. Chút nữa ông gọi lại. Ông này…

– Nói lớn chút!

– Sụyt! Tối nay, ông đi với cháu nhé!

– Đi đâu?

– Đi theo cháu!

– Không nói rõ ràng, không đi!

– Ông ngoại! Ông già… hoàng hôn màu tím làm khó cháu!

Nguyễn Thành Bang bật cười nhưng mặt ông nghiêm nghị:

– Làm chuyện gì cũng nên nói rõ ràng, kế hoạch phải chu đáo. Ví dụ muốn đi… cướp ngân hàng..

– Trời cao đất dại ơi! Ông ngoại đang nói gở cái chi? Đêm nay, ông cháu ta sẽ có… năm chục cây vàng!

– Vàng khè à? Trăm cây hay ngàn cây ta đây cũng cho chú mày hết!

Tân cười mũi:

– Không phải ông ngoại dự định mở một công ty cung cấp thiết bị điện thoại của ông ở đây sao? Cháu biết thế nào ông cũng giãy lên như đĩa phải vôi ấy! Vàng giả nhưng người… thật!

– Không hiểu gì!

– Cứ đi với cháu.

– Thôi được! Cũng vì nể chú mày có công tìm con em gái của ta nên ta đi theo chú mày lấy… người thật!

– Giao kèo vậy nghe. Cháu về đây. Mẹ cháu sẽ phân bì nếu cháu cứ “quắn” lấy ông ngoại mà bỏ bà!

– Hà…

Nói xong, Tân về thăm mẹ trong nửa giờ rồi đi ngay tới một địa điểm. Mẹ dặn làm gì thì làm nhưng ngày mai phải lấy ngày nghỉ đưa bà ngoại đi bệnh viện.

*

Quán cà phê News World

Anh gọi Chiến hẹn tới quán cà phê bên kia sông Hàn. Chiến ngạc nhiên:

– Lần này uống ly cà phê nói chuyện cà pháo mà cũng đi tận đây cơ à?

– Cơ cớ gì. Tối nay, cậu như vầy… như vầy nhé. Đi coi cho biết! Thế nào cậu cũng có bảng báo cáo thành tích cho cấp trên. Uống đi rồi về. Tối nay, cậu có đú đởn với con vợ hờ nào thì cũng phải nhớ tới chỗ đấy đúng giờ cậu nhé. Không thì vỡ lỡ kế hoạch của tớ hết trơn.

Chiến trợn mắt:

– Bận chết người còn đâu vợ hờ với vợ hớ!

– Ai biết cậu!

Tân cười còn Chiến đang lùng bùng với kế hoạch đêm nay của Tân qúa đơn giản. Nó chỉ là “đi coi cho biết” nhưng anh cũng nghe lời thằng bạn dở dở, ương ương coi thử xem sao? Bản tánh anh thích phiêu lưu, mạo hiểm. Mới trưa nay, chút xíu nữa anh bị tên cướp điện thoại từ tay cô gái đang đứng nghe điện thoại trên đường húc cho văng giữa đường. Té ra, nạn nhân là con em gái thằng Đông. Công an bắt cướp chơi trò “cút bắt” với bọn cướp thế nào cũng có án mạng. Bọn cướp có vũ khí. Đó là vấn đề nan giải khi gặp cướp, người dân đố mà dám la nhưng họ gặp ma, họ la làng ỏm tỏi. Nhưng bắt trộm cướp hàng ngày thì cũng chán. Tối nay, anh tham gia trận… chẳng biết tên gì do Tân vẽ ra, thấy thú vị hơn nhiều.

*

Cù Lao Ré – Quảng Ngãi.

“An Nam Đại Quốc địa đồ” được trao cho huyện đảo Lý Sơn. Trên tọa độ 16 độ 30 N và 112 độ E nơi tranh chấp chủ quyền của Việt Nam và Trung Quốc, mặt biển tràn đầy hoa đăng. Người ta thả chúng để tưởng niệm và cầu siêu cho dân binh tự ngàn xưa đã hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa. Người ta có thể “ôn cố” để “tri tân” nhưng sự kiện lịch sử năm 1974 đã bị những người viết sử vùi lấp bằng trái tim không có máu đỏ…

Hoàng Sa 19 tháng 1 năm 1974

The Paracel Islands cách Đà Nẵng 315 km đang trong xanh êm ả bỗng nổi sóng. Cờ đỏ sao vàng ba hạt bay phất phơ trên các đảo Vĩnh Lạc, Quang Hòa, Duy Mộng, Hoàng Sa, Bạch Quy, Tri Tôn, Quang Ảnh, Hữu Nhật… Các đảo này đang có 4 Đại đội Bộ Binh với gần 450 binh sĩ Trung Quốc chiếm cứ. Phó tư lệnh Hải Quân kiêm Tư lệnh chiến dịch Hoàng Sa Lâm Ngươn Tánh bay ra Đà Nẵng họp với Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng I Duyên Hải. Ông chuyển lệnh của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu:

– Chúng ta phải tái chiếm các đảo ở Hoàng Sa đã bị Trung Cộng chiếm đóng bằng bất cứ giá nào!

Ông ta cử đại tá Hồ Văn Ngạc làm Chỉ huy trưởng Hoàng Sa trận trên Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-05. Các Tuần Dương Hạm Nhật Tảo HQ-10 và Tuần Dương Hạm Trần Khánh Dư HQ-04 được lệnh rời quân cảng Đà Nẵng ra đảo. Tàu HQ-04 chở nhóm người nhái do Nguyễn Minh Cảnh chỉ huy ra HQ-16 để HQ-16 chở họ đổ bộ lên đảo Quang Hòa.

– Báo cáo! Có tàu Trung Quốc cản phía trước. HQ-16 không vào được.

– Tàu Trung Quốc? Ngư dân hay Hải quân?

– Có lẽ Hải Quân trá hình ngư dân.

– Báo cho họ đi ra khỏi hải phận của Việt Nam!

– Rõ! Đại tá!

Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt – HQ-16 nhá quang hiệu ra lệnh cho các tàu trá hình ngư thuyền Hải Nam 407 và 422 ra khỏi hải phận Việt Nam và được họ đáp trả cũng bằng quang hiệu: “Đây là hải phận Trung Quốc, tàu Việt Nam phải ra khỏi đây”. Trung tá hạm trưởng HQ-16 Lê Văn Thự tức thì không cho đánh quang hiệu và cũng không thèm nhận tin từ tàu Trung Quốc nữa. Hạm trưởng HQ-04 Trần Hữu San nói với thủy thủ đoàn:

– Dùng hết cách ôn hòa mà chúng ngoan cố, chúng ta hãy “hù dọa” cho họ sợ mà chạy đi.

Trung tá Lê Văn Thự – Hạm trưởng đặt ống nhòm quan sát khi hai tàu cọ vào nhau. Ông thấy tàu cản mang số hiệu 271. Ông báo cáo tình hình nghiêm trọng như trên về cho Chỉ huy trưởng Ngạc. Ông ta đồng ý chiến thuật “cảnh cáo” các ngư thuyền Trung Quốc đang làm con tốt cản đường tiến về các đảo của tàu VNCH. Thế nhưng các cấp chỉ huy trận Hoàng Sa chẳng ngờ, 2 tàu đánh cá đảo Hải Nam cố tình trêu ngươi Hải quân VNCH để thăm dò “gân cốt” của họ nếu không nói tới họ đang dùng kế hoãn binh để tăng cường tiếp viện. Việc 4 chiếc hạm đội to lớn của hải quân VNCH xuất hiện cùng với lính người nhái, 450 lính bộ binh Trung Quốc trên các đảo chia ra sẽ chỉ còn trên dưới 100 lính không chống cự nổi khi VNCH phản công. Rất tiếc, Hải quân VNCH đã hành động như kiểu “tự phát” khi những kẻ chỉ huy đã không có một kế hoạch tỉ mỉ. Bởi vì nếu “chiến lược ôn hòa” thất bại, họ bắt buộc phải đánh nhưng đánh như thế nào? Quân lực bao nhiêu? Lương thực? Nước uống? Bác sĩ quân y? Tàu tiếp viện? Tâm lý quân binh? Tử chiến hay rút chạy? Tất cả là con số O! Ngược lại, phía Trung Quốc, một kế hoạch tham chiến Hoàng Sa đã được Bộ Tư Lệnh Quân Khu Hải Nam ở Trạm Giang – Quảng Đông, Wie Ming Sen trong vài trò Tư lệnh phó hạm Đội Hải Nam thảo luận kỹ lưỡng. Ông ta giải trình chi tiết cho các sĩ quan hải quân:

– Chúng ta đã có 4 Đại đội Bộ Binh thuộc Trung Đoàn 8 – Sư Đoàn 3 của Trạm Giang trấn thủ trên các đảo Cam Tuyền, Vĩnh Lạc, Quang Hòa. Theo như chúng ta đã quan sát, VNCH có 4 chiến hạm lớn. Đó là một yếu điểm của họ khi xoay chuyển trong môi trường đá ngầm và san hô dày đặc. Chúng ta không cần sử dụng tàu ngầm hay các Khu Trục Hạm 161 Changsha vì chúng cồng kềnh bất tiện tiến lui. Ta dùng 2 Trục Lôi Hạm loại nhỏ 396, 389, 281, 282 loại Zhanjiang thuộc Hạm Đội Quảng Châu. 4 tàu này sẽ chia làm hai cánh từ lòng chảo đánh ra. Chúng ta sẽ có 2 Tuần Dương Hạm 281 và 282 của Hải Quân Quảng Châu do Liu Xi Zhong chỉ huy sẽ tiếp viện nếu địch phản kháng quyết liệt. Phi đoàn 22 Không Quân của Quân Khu Hải Nam có sự yểm trợ của Quảng Châu sẽ xuất kích khi cần thiết. Các anh cố mà tiêu diệt cho được soái hạm của họ.

– Tàu nào là soái hạm?

– Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư HQ-16.

Lên tinh thần cho lính xong, Soái hạm K271 chở Wie Ming Sen thị sát tình hình đã đụng tàu HQ-16 nhưng hai bên không khai hỏa. Trong khi đó, đại tá Hồ Văn Ngạc, Chỉ huy trưởng đang ở trên… Tuần Dương Hạm HQ-05. Hạm trưởng HQ-16 lại báo cáo cho Đại tá Hồ Văn Ngạc:

– Báo cáo đại tá. Đội quân người nhái không cách nào đổ bộ lên đảo Quang Hòa được vì thiếu úy Lê Quang Thịnh đã bị lính Trung Cộng trên đảo phát hiện và bị bắn chết. Xin cho lệnh rút lui ngay!

Nhận lệnh cho người nhái rút lui về tàu xong, chiều tới, ông lại nhận thêm lệnh mới cũng từ Chỉ huy trưởng trên Soái hạm Trần Bình Trọng HQ-05:

– Trung tá cùng HQ-10 của Thiếu tá Ngụy Văn Thà bằng mọi giá phải đưa người nhái đổ bộ vào đảo Quang Hòa.

Hạm trưởng trung tá Lê Văn Thự nhận lệnh nhưng lòng không yên. Ít nhất cũng có một trăm lính Trung Quốc lên đảo đó. Người nhái chỉ có mấy chục thì làm gì đây? Lên được đảo thì họ làm gì nếu bị tỉa dần hay bị tóm hết? Lực lượng nào hổ trợ cho họ? Lương thực đâu, nước uống đâu? Tuân lệnh thượng cấp là hành động tối cao của thuộc hạ. Ông liên lạc với Thiếu tá Ngụy Văn Thà bằng máy liên lạc âm thoại dùng trên tàu:

– Ngày mai, chúng ta sẽ đánh. Đêm nay, chúng ta đưa tàu ra lòng chảo và đừng mở đèn.

– Lệnh của Đại tá Hồ Văn Ngạc à?

– Lệnh giáng tiếp.

– Tôi không hiểu?

– Đại tá ra lệnh tàu tôi và thiếu tá bằng mọi cách phải đưa người nhái đổ bộ lên đảo trong khi 4 tàu Trung Quốc giăng rào cản trước mặt. Chúng ta làm sao tiến vào nếu không tiêu diệt tàu Trung Quốc trước?

– Rồi sao nữa?

– Đánh trước rồi hẳn tính. Tuân lệnh cấp trên cái đã.

– Hai tàu kia có biết trung tá đánh không?

– Hình như không! Nếu họ thấy ta khai hỏa, họ cũng phải khai. Ta không đánh là không có đường trình bày với đại tá Ngạc.

Hạm trưởng Ngụy Văn Thà cảm thấy hơi khó hiểu. Chưa bao giờ, anh đánh trận với kế hoạch là zero thế này. Thay vì phản ứng, anh lại tuân theo lệnh đàn anh của anh:

– Rõ!

– Tàu tôi có pháo 127 ly mà tàu thiếu tá không có. Vậy khi nào tôi khai pháo, thiếu tá nhớ sử dụng hết hỏa lực để tiêu diệt 3 chiếc trong lòng chảo cho nhanh nhen?

– Rõ!

Trung tá Thự tập họp lực lượng để chuẩn bị đạn dược, thuốc men, xăng dầu, bom nước sẵn sàng chiến đấu. Sáng mai, các tàu Trung Quốc vẫn chờn vờn đằng trước và sẵn sàng giao chiến. Lực lượng hải quân hai bên đang thủ thế. Hạm trưởng HQ-16 chờ các tàu Trung Quốc vào đúng tầm đạn khoảng 3, 4 hải lý, ông ra lệnh khai pháo. Mũi tiến công của Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 đã chết một máy chính do thiếu tá Ngụy Văn Thà chỉ huy tiến vào lòng chảo mở màng cuộc huyết chiến về phía Tây và Nam. Trong khi đó, Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-05 và Khu Trục Hạm Trần Khánh Giư HQ-04 ở ngoài không xung trận mãnh liệt như HQ-10. Đại tá Ngạc khi nghe pháo nổ, ông ngạc nhiên là ông chưa có ra lệnh “châm ngòi chiến tranh”. HQ-16 và HQ-10 đã đâm lao, hai tàu còn lại phải theo lao. Hạm trưởng hai tàu cho tàu chạy vành ngoài để bao vây 4 tàu Trung Quốc nhỏ bé ở trong với hy vọng “nuốt sống” bằng ưu thế vũ khí và loại tàu to, chắc chắn hơn. Quan sát trận đánh mở màng của HQ-16, Tư lệnh Wie Ming Sen nhận xét:

– Trận này, chúng ta có thể thắng nhanh. Các anh xem: Tàu chiến của Việt Nam CH trọng tải gấp ba lần tàu chúng ta. Chúng to lớn không thích hợp cho trận đánh nhiều đá ngầm, khó xoay trở. Đây không phải là sông Bạch Bằng đầy cọc nhọn của Việt Nam thời xưa và tàu của chúng ta không phải bằng gỗ mà vướng cọc. Ngày trước, cha ông chúng ta vì dùng thuyền chiến to lớn nên mới mắc cạn, vướng cọc vì khó xoay hướng trong khi Việt Nam họ dùng thuyền nhỏ lạn lách dễ dàng nên chúng ta thua đậm. Ngày nay, chúng ta đã khác cha ông ta ngày xưa. Chúng ta cứ thoải mái xem hải quân chúng ta hay họ làm ăn ra trò.

Vì tàu lớn và nặng nên khi hải pháo 127 ly từ trên Tuần Dương Hạm Trần Bình Trọng HQ-5 của Phạm Trọng Quỳnh dội tới Liệt Tiềm Đĩnh 274, 271 của Trung Quốc thì lại tạt trúng vào Tuần Dương Hạm Lý Thường Kiệt HQ-16 của La Văn Thự khoét một lỗ lịch sử và nằm yên. Tảo Lôi Hạm 389, 391, Trục Lô Hạm 271, 274 của Trung Quốc lâm trận không kém phần dũng mãnh. Tàu chiến Trung Quốc nhỏ, gọn di chuyển khá nhanh từ trong ra bao vây tàu HQ-10 và HQ-16 ở ngoài lòng chảo. Hải pháo gần như tương quan từ hai lực lượng bắn rát như trút mối thù truyền kiếp từ tổ tiên vào nhau. Biển nổi sóng dữ dội không phải vì thời tiết mà vì súng đạn 76.2 ly, 40 ly, 20 ly và đại liên 12.7 hai bên vãi như mưa giăng, pháo nổ như sấm động chỉ vì… một quần đảo hiếm cây cối, đá lởm chởm, lắm san hô, nhiều bãi ngầm!?

– Báo cáo! Tàu HQ-16 đã bỏ hàng ngũ!

Ai cũng nhận ra đó là Tuần Dương Hạm HQ-16 khai pháo đầu tiên nhưng cũng là chiếc tàu đầu tiên bỏ chạy.

– Đuổi theo!

– Báo cáo! Hai tàu của ta cũng không có sức vận hành nữa.

– Tập trung hỏa lực dội vào hai chiếc còn lại!

Pháo tiếp tục dội qua dội lại khiến biển tung bọt sóng trắng xóa.

– Báo cáo! Tàu 389 và 396 của ta trúng pháo nặng. Xin tiếp viện ngay!

– Báo cáo! Hai tàu địch HQ-04 và HQ-05 cũng đã bỏ chạy.

– Đuổi theo!

– Báo cáo! Tàu chiến của chúng ta không chiếc nào chạy được nữa! Chúng ta đang chờ tàu tiếp viện. Nhưng chúng ta đã đánh đuổi được bọn Việt Nam ra khỏi lãnh thổ của chúng ta.

Những tiếng hoan hô “Mao Trạch Đông muôn năm” vang lên. Những người lính hải quân hai bên lãnh đạn pháo tươm máu. Kẻ bị thương không cứu được thì chìm cùng tàu. Những người không muốn tiếp tục làm bia đỡ đạn cho một cuộc chiến không có người chỉ huy thông minh thì đào tẩu bất chấp lệnh tái chiếm Hoàng Sa trong điều kiện cho phép là zero! Họ bám lấy chiếc xuồng đào thoát để sinh tồn. Biển rộng mênh mông. Sự sống bềnh bồng. Tuần Dương Hạm HQ-05 cùng Khu Trục Hạm HQ-04 vội vã quay mũi lái khi Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 đang trong tình trạng “thương phế binh” trôi nổi giữa biển trời gió lộng. Ba tàu chiến mang tên những vị tướng anh hùng ngày xưa: Lý Thường Kiệt, Trần Khánh Dư và Trần Bình Trọng đã sử dụng chước thứ 36 (tam thập lục kế) trong “Tôn Tẫn Binh Pháp” của Tôn Tẩn là “tẩu vi thượng sách”! Con tàu HQ-10 nhỏ nhất trong 4 chiếc lặng lẽ nhìn theo. Không ai thấy, những dòng nước mắt vĩnh biệt của nó cũng vừa cạn kiệt cho một thứ tình chiến hữu trên đại dương mênh mông đã không có với nhau cho đến phút cuối cùng! Đằng trước, biển tiếp tục nổi sóng đỏ máu loài người. Hai Liệt Tiềm Đĩnh 281, 282 trang bị đầy đủ súng, pháo mang cờ hiệu cờ đỏ sao vàng ba chấm con tiếp viện đã thay nhau xả đạn vào xác con tàu HQ-10. Hàng loạt súng, pháo cực mạnh đó đã đưa con tàu dũng mãnh nhưng cô đơn đó chìm xuống lòng biển sâu đầy san hô và đá ngầm. Hạm trưởng HQ-10 Ngụy Văn Thà, hạm phó Nguyễn Thành Trí bị thương nặng nhưng không đào thoát đã cùng thủy thủ trung thành chìm theo Hộ Tống Hạm Nhựt Tảo xuống lòng biển cả. Hoàng Sa mở rộng vòng tay ôm họ – những người hải quân dũng cảm vào lòng.

“Anh nằm xuống cho hận thù vào lãng quên.
Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn.”

“Một ngày buồn”: 19 tháng 1 năm 1974 bất hủ! Hải chiến và cũng hãi hùng! Máu nhuộm Hoàng Sa không như máu nhuộm bến Thượng Hải. Anh hùng và cũng gian hùng xuất hiện sau trận huyết chiến. Những anh hùng xuất hiện sau cuộc chiến đã lùi vào qúa khứ và bị lịch sử chôn vùi trong trang sách. Thế nhưng họ sống mãi trong lòng người dân biết tự trọng và biết đánh giá đúng sự hy sinh thầm lặng của những người thực sự “vị quốc vong thân” chứ không phải “mãi quốc cầu vinh”!

Những trận chiến có kẻ thua, người thắng

Lúc thi gan phải lấy lửa thử vàng.

Biết xả mình cho nước lúc nguy nan

Hơn vạn chiếc huy chương vàng gắn ngực.

Danh sách liệt kê những ”thủ lĩnh” trong “Hải chiến Hoàng Sa” dài ra: Tư lệnh Vùng I duyên hải: Hồ Văn Kỳ Thoại. Chỉ huy trưởng trận Hoàng Sa: Hồ Văn Ngạc. Tư lệnh Hải Quân: Đề đốc Trần Văn Chơn. Tư lệnh phó: Lâm Ngươn Tánh. Tham mưu trưởng: Diệp Quang Thủy. Tư lệnh Hạm đội: Đại tá Nguyễn Xuân Sơn. Hạm trưởng HQ 16: Trung tá Lê Văn Thự, HQ -10: Thiếu tá Ngụy Văn Thà, HQ-05: Trung tá Phạm Trọng Quỳnh, HQ-04: Trung tá Vũ Hữu San. Trưởng nhóm Người Nhái: Đại úy Nguyễn Minh Cảnh… Những người này đã chiến đấu sống chết cho Hoàng Sa như thế nào để vinh danh Hải Quân VNCH? Ai là người luận công, định tội cho họ cùng với hàng trăm liệt sĩ, thương phế binh sau trận chiến tưởng chừng như “phần thắng ngã về ta”! Cái gì gọi là Hải lực hạm, Giang lực hạm, Tuần duyên hạm, Giang pháo hạm, Tuần duyên đỉnh, Hải vận hạm, Lương vận hạm, Trợ chiến hạm của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa tại Vùng I Đà Nẵng đã không thấy bóng dáng? Cái gì gọi là Hải Quân VNCH với hơn 41.000 ngàn lính thủy với đầy đủ hạm đội mạnh đứng thứ 9 trên thế giới? Vậy mà, Hộ Tống Hạm Nhật Tảo HQ-10 chết mất một máy chính, què quặt cũng bị đẩy ra khơi làm bia đỡ đạn? Người ta hỏi vậy Hạm đội Hoàng Sa- 616 ở đâu? Dương vận hạm HQ-501 Đà Nẵng ở đâu? Những mệnh lệnh thông minh đã bị bịt câm từ tiếng pháo khai hỏa đầu tiên cho đến cuộc “Hải Chiến Trường Sa” năm 1988. Cờ vàng ba sọc đỏ hay cờ đỏ sao vàng cũng không mọc nổi trên đảo vàng Hoàng Sa và cả Trường Sa! Bạch Đằng Giang hổ danh. Rạch Gầm-Xoài Mút thẹn lòng!

Đến ngày 19 tháng 1, những hoa đăng và hoa thuyền ghi “HQ-10 – 19/1/1974” được vợ chồng ngư dân có con trai tử thủ theo tàu HQ-10 lặng lẽ thả trên biển đông. Gió đã, đang và sẽ mang những hoa đăng tiếc thương và biết ơn những người thủy thủ tới tọa độ 16°50′ N – 112°20′ E của Robert Island – đảo Hữu Nhật và 16°50′ N – 112°20′ E của Money Island – đảo Quang Ánh.

Mùa thả hoa đăng lần này ở Lý Sơn, người đàn bà… 85 tuổi trước khóc con ở Hoàng Sa, nay lại phải nhỏ nước mắt khóc chồng đang bị tàu Trung Quốc bắt tại hải phận mà Việt Nam kiên quyết khẳng định là của mình trên lý thuyết. Bà thẩn thờ nhìn ra biển cho tới khi cô con dâu vừa tới. Ngày mai, số tiền 200 triệu tương đương 70.000 nhân dân tệ sẽ được giao cho phía Hải Quân Trung Quốc ở Đá Lồi. Coi như xong một gia tài! Có một người lặng lẽ ngồi chép lại những sự kiện lịch sử bị đánh lừa, viết lại những tên người bị xóa nhòa, gạch đi những chiến công được thổi phồng cùng những năm tháng bị thời gian quên lãng vào trang lịch sử mới: “Lịch Sử Việt Nam” của gần 85 triệu dân trong và ngoài nước. Đó là một cuốn lịch sử không dành riêng cho một triều đại, một chế độ nào!

*

Nghĩa trang thành phố

Bốn người đi vào với đầy đủ dụng cụ cuốc xẻng. Họ tìm kiếm tên người chết và dừng lại ở mộ bia: Maria Lý Thanh Thủy. Một người trong bọn tỏ vẻ hiểu biết ngạc nhiên:

– Cô, bà này theo đạo Thiên Chúa nhưng răng chôn ở đây chứ không chôn ở Nghĩa trang Công giáo Xuân Thiều hay Cồn Dầu vậy hè?

Người có vẻ coi cai nạt:

– Nhiều chuyện! Đây mà xuống đó chôn thì nói chuyện với công an trước. Đào đi!

Họ lập tức tiến hành đào xới. Một người đứng chỉ huy thấy đèn pin nhá lên từ phía sau tiến gần. Người cầm đèn pin ra lệnh:

– Dừng lại ngay và bỏ hết cuốc xẻng xuống!

Tổ công an của Chiến xuất hiện vì đã rình tự hồi nào. Nguyễn Thành Bang nắm áo Tân khi anh muốn chạy ra. Ông thì thào:

– Đừng lộ diện vội. Coi chừng có hai kịch bản đó chú mày!

Qủa nhiên, những người đào xới không những không dừng tay mà họ còn đào tiếp. Người đứng coi đưa một tờ giấy cho Chiến. Anh xem cẩn thận rồi ngẩn ngơ:

– Có giấy phép cơ à? Có giấy phép sao đào ban đêm? Hai chú này mới được thả tù cơ mà?

– Dạ! Mới ra tù, chúng em phải đi làm ăn. Ai mướn gì, chúng em làm nấy mới có miếng ăn, anh nợ!

– Hừ! Sao không đào ban ngày?

Người nhóm trưởng thản nhiên:

– Ban ngày răng mà anh không thấy nắng cháy da người hay sao?

Chiến hơi bị hố nên anh ra hiệu cho lính anh ra về. Tiếng cười của nhóm người đào huyệt khiến anh điên tiết. Anh thề thế nào cũng “phanh lũ mày” ra khi có dịp. Thế nhưng, cơn giận vì “hố” này chưa có dịp để phanh thì anh phải trút cho một người. Anh quay lại chỗ ẩn của Tân định quạt thì Tân đã ra hiệu cho anh im mà ra về trước. Chiến ngớ người lần hai. Bản tánh thích mạo hiểm lại nổi lên, Chiến ra hiệu cho hai lính anh giả vờ đi về nhưng đứng bên ngoài chờ anh gọi. Anh cũng đi nhưng chỉ một đoạn, anh quay lại rình coi thử họ đào cái gì?

– Đây rồi!

Nhóm thợ reo lên. Họ thấy chiếc rương gỗ còn nguyên nằm trên quan tài. Không ai được phép mở. Người coi cai bấm điện thoại. Không đầy 10 phút, một người phụ nữ chạy xe máy tới. Chiến và Nguyễn Thành Bang sững sờ. Tân sầm mặt. Máy chụp hình của Chiến nhá lên một phát! Tân bước ra cùng Nguyễn Thành Bang và Chiến đến gần người phụ nữ đang giữ cái rương, gằn giọng:

– Thì ra là cô! Tôi đoán không sai. Máu tham tiền của cô không cách gì chữa trị được. Tôi báo cho cô mừng… hụt: Không có chuyện 50 cây vàng gì hết ở trong cái rương này, thưa bà.. à… à!

Anh kéo dài tên gọi khiến Chiến cũng rùng mình. Anh gọi tiếp viện rồi nói:

– Giấy phép cho phép đào xác để hỏa táng chứ không phải nói đào chiếc rương này. Tôi lập biên bản cái đã.

Quay sang Tân, anh nói nhỏ:

– Cậu có phiền không!

– Phiền thì tớ không gọi cậu tới đây! Cái rương này của dì út. Người giữ chiếc rương này phải là chị em, con cháu bà ta chứ không phải tới cô ta!

– Nói đã chưa? Anh mà cũng có họ hàng với xác chết dưới mộ này ư?

Tân nghe câu trả treo hỗn láo đến chối tai, anh gằn:

– Cô nói gì? Nói lại cho tôi nghe!

Người đàn bà đanh giọng đổi hướng:

– Chúng tôi có nói thôi công việc đào xác đâu? Muốn đào xác thì phải đụng cái hòm. Cái hòm có cái rương nằm trên thì phải lấy ra trước anh Chiến nợ.. ợ…

Người đàn bà lại kéo chữ cuối ra như mai mỉa khiến Chiến và Tân… mắc nghẹn. Tân mắng:

– Đây là mộ của dì út của tôi. Cấm cô không được đụng đến! Tôi mặc kệ giấy phép, giấy pháp thuật của cô. Ai cho cô ngang nhiên có cái quyền đào mồ của dì út tôi? Ai cho phép cô, Thái Thị Qu…y…ê…n…n..n..n?

Quyên dằn từng chữ một như nện từng nhát búa giáng xuống đầu Lê Thanh Tân:

– L…ê… ê…

Ba người đào mồ xông vào cô làm gì không biết mà cô chưa nói kịp tên người gì đã ngã vật ra. Mắt Quyên trợn trừng. Cô báu chặt chiếc rương và thu hết tàn lực kêu lên trước khi mê man bất tỉnh:

– Kẻ bội tín! Quân tiểu nhân! Lê… Cha… ấ… n…!

– Ai?

Chiến lập tức cho người đỡ cô lên và hú còi chạy thẳng tới Bệnh viện Đà Nẵng. Bốn người đào mả lên xe tẩu thoát. Tân rụng rời tay chân. Anh sững sờ đứng bất động đến không nói được một lời nào. Chiếc rương cũ kỹ nằm đó. Nó là nhân chứng cho một tình yêu – tình vợ chồng tay ba trong cuối thời kỳ chiến loạn tới thời hậu chiến cũng đã qua mà không có ai được hạnh phúc vẹn toàn!

  • CHƯƠNG 1: ĐÁM CƯỚI VIỆT KIỀU

    Hiệp định Genève (Accords de Genève - Geneva Conference) ngày 21tháng 7 năm 1954 đã cắt Việt Nam làm hai mảnh. Hiệp định Paris (Accords de Paix de Paris - Paris Peace Accords) ngày 27…

  • CHƯƠNG 2: SỢI DÂY VÔ HÌNH THẮT CỔ

    Tại khu biệt thự sang trọng ở Trần Phú, ông Lê Chấn vặn thằng con: - Tại sao đám hỏi cả năm rồi mà chẳng thấy anh cả nói gì tới đám cưới với họ…

  • CHƯƠNG 3: TÌNH TRONG CHIẾN LOẠN

    Tháng 3/1975. Những đợt pháo kích của quân Bắc Việt đã nã vào thành phố Đà Nẵng. Dân chúng chạy theo lính ùn tắc các ngã đường nhất là các con đường chạy xuống cảng…

  • CHƯƠNG 4: LÝ HAI THƠ

    Khoa Sản Bệnh viện Đà Nẵng cuối năm 1975 có hai người đang nhấp nha, nhấp nhỏm chờ bên ngoài. Khi cửa phòng sản hé mở, một y tá gọi tên người nhà sản phụ,…

  • CHƯƠNG 5: CÁI CHẾT BÍ ẨN

      Bà mẹ nhìn tờ lịch. Thời gian chẳng bao giờ chịu dừng lại. Bà thấy ngộp thở. Cái ngộp thở sức khỏe đuối theo thời gian không làm bà ngán ngao bằng cái ngộp…

  • CHƯƠNG 6: HÔN NHÂN ĐỊA NGỤC

    Quyên nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của Tân. Cô biết Tân bây giờ ghét cô tận xương tủy nhưng mục đích của cô đã sắp đi tới kết quả cuối cùng: Cái gia…

  • CHƯƠNG 7: HOÀNG HÔN MÀU TÍM

    Ba mươi năm trước. Mùa hè 1973. Quán vá xe đạp bên kia trường Phan Chu Trinh có hai người khách. Anh vào trước. Chị vào sau. Chủ nhật, đường phố Phan Chu Trinh vắng…

  • CHƯƠNG 8: CHA CON

    Ngồi luôn trong phòng làm việc vì ngao ngán trở về nhà, Tân đang nghĩ về những giây phút êm dịu khi ngồi với Hoàng Liên, điện thoại reo. Tân nghe giọng run run của…

  • CHƯƠNG 9: KẺ GIẤU MẶT

    Phòng Cảnh sát Điều tra. Khi Bảo từ Trúc Lâm Viên về lại Bệnh viện Đà Nẵng, hai cậu thanh niên đi chung với vợ Lê Thành Tân đã bị chận lại khi vượt đèn…

  • CHƯƠNG 10: MẢNH VỤN LỊCH SỬ

    Bà ngoại nghe chuyện chiếc rương được chôn theo dì Lý Thu Thủy bị Thái Thị Quyên cho người đào lên mà bủn rủn tay chân. Bà đã hiểu vì sao con cháu ngoại dâu…

  • CHƯƠNG 11: GIẢI ÁN

    Nhận điện thoại từ Hà Nội báo là người bệnh nhân chung phòng của cô đã chết, Bình thẩn thờ... Bệnh viện Huyết Học - Truyền máu TW. Khoa Ung Thư Máu Chiều xuống. Mặt…

  • CHƯƠNG 12: VĨNH BIỆT HOÀNG HÔN

    Nghĩa trang thành phố Lê Ngọc Bình thất thểu đến nghĩa trang lúc trời chập choạng. Cô không biết mẹ con dì Cúc đã đến đây lúc chiều. Trăng rằm chiếu sáng cả khu nghĩa…