Ngồi luôn trong phòng làm việc vì ngao ngán trở về nhà, Tân đang nghĩ về những giây phút êm dịu khi ngồi với Hoàng Liên, điện thoại reo. Tân nghe giọng run run của bà ngoại trong phôn: “Mi tới nhà thương gấp, mẹ mi mới bị xe tông, mi nợ”. Tân suýt vấp ngã ngay cửa. Anh quên hỏi bà ngoại mẹ nằm Bệnh viện C Đà Nẵng hay Bệnh viện Đà Nẵng, phôn lại reo. Lần này, giọng của Quyên như ra lệnh: “Anh mang xe tới quán cà phê Thảo chở tôi về dùm. Xe tôi chết máy rồi”. Tân muốn… quăng quách cái phôn cho khỏi nghe cái giọng mà anh ghét bắt chết này. Anh rít trong cuống họng: “Tôi không rảnh. Mẹ tôi đang ở bệnh viện”. Đằng kia, giọng Quyên đanh lại: “Mẹ nằm bệnh viện có biết bao nhiêu người mà anh lo tới anh? Tôi mà… u u u… “. Tân cúp máy. Anh gọi dì Bắc và cậu Nam báo tin rồi chạy như bay tới 103 Quang Trung. Ông Lê Chấn đang ngồi chờ ngoài phòng cấp cứu. Vì qúa lo lắng cho vợ nên ông chẳng nhớ gọi điện báo cho thằng con. Thấy bố ngồi thẩn thờ như người mất hồn, Tân lao tới hỏi:

– Mẹ đi đâu mà bị xe đụng vậy bố? Hôm nay là ngày nghỉ của mẹ mà.

Lê Chấn lắc đầu:

– Mẹ đi đâu, bố làm sao mà biết! Thế nhưng mẹ anh đã biết chuyện của anh nên gạn hỏi bố tối hồi hôm. Không hiểu sao vợ anh đã nói với bà. Nó còn xúc phạm tới ông ngoại anh. Nó nói bà Hai Ngựa đã nói cho nó biết mọi chuyện. Bố đoán là mẹ anh vì bực mình nên lấy xe chạy tới nhà bác Hai Ngựa hỏi chuyện gì nên bị xe chạy ngược chiều đụng phải. Đường Bạch Đằng một chiều mà có người dám chạy ngược nên mẹ anh mới bị đụng. Bà bị mất nhiều máu vì ngã nặng gãy luôn xương chân và đang được cấp cứu ở trong.

Tân vừa lo cho mẹ vừa giận Quyên tái mặt đến nổi không nói nên lời. Ông Lê Chấn trầm giọng vì sợ thằng con trong phút bốc đồng mất tỉnh táo nên gợi mở trước:

– Chuyện gì nữa khi về nhà hẳn bàn. Lo cho mẹ anh trước cái đã.

Thấy con trai xanh mặt không nói một lời, ông trấn an:

– Anh đừng lo lắng qúa thể. Mẹ anh là bác sĩ nên nhiều bạn bè quen biết. Chúng ta yên tâm chờ kết qủa ở đây.

– Con biết.

Tân đi tới chỗ bà ngoại đang chùi nước mắt:

– Ông ngoại đâu bà? Ai chở bà tới?

– Dì út mi nợ. Ông ngoại sáng ni đi công chuyện với gia đình ông ấy.

– Dì út đâu?

– Chạy đi lo bác sĩ rồi. Dì có quen mấy bác sĩ chỗ ni.

– Mẹ con là bác sĩ còn bố con là cán bộ quen thiếu gì bác sĩ mà bà dì út chạy lo làm chi?

– Mẹ làm ở bệnh viện khác. Bố con thì đừng hòng nó chịu xuống nước năn nỉ ai. Lo lót vẫn hơn là không lót mà lo!

Lát sau, nhân viên phòng cấp cứu chạy ra. Cô ta rất lịch sự và ân cần nói với ông Lê Chấn:

– Bệnh nhân người nhà của bác mất nhiều máu. Bác động viên người nhà đi kiểm tra máu để chuyền cho bệnh nhân. Bác đi lối này là tới Khoa Huyết Học – Truyền Máu.

– Vâng! Cám ơn.

Ông Lê Chấn vội đứng lên đi theo hướng nhân viên ca cấp cứu vừa chỉ. Những người bác sĩ quen biết, thấy ông liền gật đầu chào. Bên ngoài, người nhà bệnh nhân khác xầm xì:

– Mấy con mẹ nớ như diễn kịch! Mới hồi nãy, chúng quát mắng mình như con. Giờ bỗng trở giọng “từ mẫu” thật tài!

– Chắc là quen biết lớn!

– Cũng thủ tục… đầu tiên nặng lắm đây!

– Thằng nhỏ nhà tôi té gãy xương đùi được đưa vào trước nhưng vẫn sau ca này.

– Bệnh nhân là bác sĩ mà lại. Bà khéo phân bì!

– Suỵt! Nói họ nghe họ… đì cho mà bỏ con, bỏ cháu vào nhà xác sớm!

Tân nghe trọn lọn lời đàm tiếu và anh nghe lòng nặng chình chịch. Đi đâu cũng nghe những lời than thở của mọi người ở nhiều khía cạnh khác nhau khiến anh muốn chạy trốn. Lần này, anh có muốn chạy trốn cũng không được vì mẹ nằm viện. Gặp bác sĩ quen, anh hỏi tới:

– Mẹ cháu có nặng lắm không bác?

– Mất máu răng mà không nặng hỉ? Cậu và người nhà cần bình tĩnh để lấy đủ máu cho mẹ cậu.

– Vâng!

Tân chạy bộ cho nhanh trong khi bố, bà ngoại và bà dì út đi thang máy. Khi Tân quay trở lại đã thấy ông ngoại cùng chú Năm cũng đang hối hả bước vào canteen. Anh thấy nét mặt ông ngoại rất căng thẳng cũng không tiện kêu, nên anh im. Tân lại thấy cậu Định, dì Bắc, cậu Nam cũng đang hấp tấp đi vào phòng lấy máu. Ở đây, các xét nghiệm máu được kiểm tra kỹ để chọn lựa người cho máu an toàn theo nhóm, loại. Dưới kia, phòng cấp cứu lại đang bận rộn với những ca bệnh mới, tai nạn mới. Thế giới bệnh hoạn, thiên tai, nhân tai mở ra… Thời gian ăn mòn tương lai đang bò qua thật chậm…

*

Người thanh niên ăn mặt lịch sự đang ngồi tại quán Trúc Lâm Viên. Anh nôn nóng chờ một người nào đó. Chốc chốc, anh lại cúi đầu xuống máy di động. Một nam tiếp viên dẫn một cô gái vào nhìn dớn dác như tìm kiếm ai. Nhận ra người ấy, anh vội đứng dậy:

– Ở đây nè!

Cô gái nhìn thấy và đi tới chỗ anh. Đưa mắt nhìn sơ qua, cô thầm khen anh biết chọn địa điểm lịch sự. Anh chờ cô ngồi xong, anh ngồi đối diện. Thấy cô gái chăm chú nhìn mình, anh thoáng chút bối rối nhưng anh kịp lấy lại phong độ đàn ông:

– Em uống gì? Coffee, cocktail, dâu chanh hay sữa chua hoặc ca cao sữa?

– Gì cũng được!

Anh gọi hai ly cocktail. Cô gái nhìn ra chung quanh. Quán cà phê vườn mang cái tên Trúc Lâm Viên thật dễ thương và tao nhã. Nhìn cách bố trí khung cảnh vườn cổ, không ai không tấm tắc khen chủ nhân biết chọn phong thủy. Khách vào càng lúc càng đông. Người không nhâm nhi thức uống thì thưởng thức món ăn. Mùi thức ăn thoang thoảng đưa tận mũi khiến khách như có cảm giác cồn cào, đói bụng. Hầu hết những đặc sản Đà Nẵng đều có thể gọi ở đây như Mì Quảng, bánh Nậm, bánh Bèo, bánh Gói, Ram… Chàng thanh niên và cô gái đưa mắt nhìn khắp nơi, bốn mắt lại gặp nhau trên bàn. Họ không dám nhìn thẳng vào nhau mà… nhìn hai ly cocktail. Phá tán không khí căng thẳng, anh “galăng” bằng cách khuấy đều ly cocktail rồi đẩy nó về phía người con gái. Anh đùa:

– Em uống đi! Em nhìn chằm chằm khiến anh chưa kịp bỏ… thuốc mê gì hết trơn!

Người con gái bật cười:

– Thì bây chừ bỏ vào cũng đâu có muộn.

– Có chớ! Thuốc mê bỏ cho em mà em biết “tẩy” thì thuốc thần cũng hết linh. Để anh bỏ thuốc khác?

– Thuốc gì?

– Nói ra lộ mánh nà! Uống đi em, để lâu đá tan ra hết mất hương vị xứ Hàn của em.

Cô gái nhìn vào ly nước của cô rồi hỏi anh bằng cái câu chẳng ăn nhập gì với cái nhìn:

– Chừng mô anh về?

– Chừng vài hôm nữa. Chờ ba anh làm xong ít việc cho ông cái đã. Nhưng anh cũng có thể ở lại thêm vài hôm nếu…

– Nếu chi?

– Nếu chủ nhà mời khách ở thêm.

Cô gái mỉm cười:

– Rất tiếc chủ nhà chưa phải là em.

Anh cười… lút kim ga. Không khí chung quanh hai người như giãn ra. Anh quọ quậy cái phôn:

– Có đọc tin nhắn của anh không?

– Có!

– Anh nhắn cho em bao nhiêu lần biết không?

– Nhiều lần.

– Sao anh gọi em không trả lời anh?

– Ngại nói chuyện trên phôn qúa. Lỡ ai nghe, họ thu rồi đẩy lên mạng thì kỳ cục chết!

– Trời à! Ai mà đi nghe ba cái chuyện riêng tư. Nếu mà ai cũng nghe lén được, thế giới này tránh đi không biết bao nhiêu là tai họa như khủng bố, ăn cướp, giết người hay hiếp dâm chẳng hạn…

– Liệt kê nhiều qúa thấy ớn luôn.

– Ừa! Có đọc tin nhắn mới tức thì của anh không?

– Chừ thì chưa! Tin cách đây 20 phút thì có.

– Có sao không thấy trả lời?

Cô gái mỉm cười:

– Biết 37 Lê Đình Dương mà đến là được rồi.

– Cho anh hỏi chút được không?

– Hỏi em răng chừng này mà vẫn còn… ế chồng chứ gì?

Anh nheo mắt:

– Anh mà dám?

– Tại sao không?

– Nói được thì xong đời!

Cô gái lườm anh:

– Anh còn nhát hơn em tưởng hôm đám cưới mẹ em.

– Ờ! Ở nhà, ai cũng nói anh nhát gái như thỏ đế nhưng nói thế là oan cho anh. Không phải anh đang… tán em là gì?

– Ôi chao!

Người con gái ôm bụng. Giọng cười của cô vỡ ra dòn rụm khiến người tiếp viên quay lại nhìn rồi anh ta bất giác cười theo. Người thanh niên nhìn cô cười mà lòng anh cũng đang nổ dòn như pháo tết. Cô hỏi anh:

– Em tò mò một chút nghe.

– Mấy chút cũng… OK.

– Hôm nọ nghe bố nói mẹ anh mất rồi phải không? Bà mất lâu chưa? Chú Năm là cháu của bố phải không?

Nghe cô hỏi câu ấy, ánh mắt anh trở nên xa xôi:

– Má anh mất khi anh lên năm. Anh mơ hồ về má nên thương ba nhiều hơn. Ba nuôi mấy anh chị em anh đến khi mọi người có gia đình. Chú Năm dĩ nhiên là bậc đàn anh. Khi anh sinh ra, anh đã thấy ảnh ở trong nhà ba má anh rồi. Anh ta chẳng hiểu sao cũng không lấy ai.

– Ồ! Em xin lỗi.

– Không! Em cần phải hỏi nhiều về anh mới đúng.

– Vì sao vậy?

– Để anh… hỏi lại em cho công bằng!

– Trời! Khôn dữ rứa! Này, ba anh có hay về Đà Nẵng không?

– Hình như một lần năm ngoái. Quê anh ở Cần Thơ. Cần Thơ trước thuộc tỉnh Phong Dinh rồi An Giang. Sau này, nó thuộc Hậu Giang. Thế nhưng ba nói không còn ai ở đó nữa cả. Chẳng biết cô em gái của ba anh giờ lưu lạc nơi phương trời nào mà mấy chục năm rồi ba anh cố tìm nhưng chẳng liên lạc gì được. Hình như cô anh tên là Nguyễn Thanh Mai hay Nguyễn Thành Mai gì đó.

– Ồ! Thành thật chia buồn. Hỏi câu ni nữa nhé: Sao ba anh lại quen mẹ em?

– Cái đó thì anh… bó tay chấm cơm em ơi!

– Răng anh không hỏi ba anh?

– Anh đâu có hỏi làm gì em? Ba anh làm cái gì ít khi sai nên anh tin tưởng ông. “Răng” em không hỏi ba anh?

– Em?

– Ừa! Thấy ông ấy “ưu tiên một” cho em, anh muốn… ganh tị!

Bình phá lên cười:

– Không dám nơi! “Ưu tiên một” cái chi? Ông không thúc anh cưới vợ?

– Có chớ. Mấy lần ba anh hỏi, anh đều nói là con chưa gặp ai ưng ý.

– Con gái đẹp một trời bên nớ sao nói chẳng ưng là răng?

– Răng là răng? Bây giờ, anh đang ưng ý một cô gái sông Hàn đây nè! Cô gái sông Hàn chớ hổng phải cô gái trong “Gánh cỏ sông Hàn” cải lương.

– Vớ vẩn! Uí! Anh chờ chút nghe. Em có điện thoại.

Anh nhẫn nại chờ cô nghe. Mặt cô biến sắc sau cú điện thoại. Cô nói với anh:

– Em phải đi tới bệnh viện ngay anh nợ. Chị hai em bị xe đụng hồi sáng ni.

Anh đứng dậy theo:

– Gởi xe em lại đây rồi anh chở em. Chúng ta cùng tới bệnh viện.

– Đừng!

Anh nài:

– Được rồi mà! Có dịp anh mới được đi chung cùng em. Không ai chọc em đâu. Anh bảo đảm không hé miệng nửa câu!

– Ùm! Nhớ nghe không!

– Ừa!

Hai người vội bước ra chỗ giữ xe của quán. Thấy cô gái lảo đảo như muốn té, anh vội nắm lấy tay:

– Ủa? Em làm sao thế? Anh có bỏ tí thuốc mê nào đâu a?

– Còn giỡn! Em chóng mặt. Một lát thì hết ngay.

– Đừng nói với anh là em vào bệnh viện rồi nằm với chị hai luôn a?

– Vớ vẩn nữa! Đưa em chở!

– Có mà điên thanh niên mới để em chở!

– Thì lẹ lên!

Cô cười méo mó hối anh đi cho nhanh. Anh dắt xe ra rồi hỏi:

– Cũng cho tài xế xe ôm biết địa chỉ bệnh viện chớ em!

– Để em hỏi lại. Hình như bệnh viện Đa Khoa Hoàn Mỹ. “A lô! Định ơi? Chị hai nằm ở đâu? Đa Khoa Hoàn Mỹ hả?Không phải à? Chị biết rồi. Chị tới ngay”. Chị nằm ở Bệnh viện Đà Nẵng. Ở đó mới có Khoa Ngoại Chấn Thương – Chỉnh Hình.

– Em chỉ đường nhen.

– Ờ!

– Nhớ… ôm chặt anh chớ đừng bày đặt nắm cùi áo. Té chết a!

– Đừng hòng! Chạy ẩu thì té chết chung!

– Ồ men!

Nhân viên Trúc Lâm Viên vừa dọn bàn vừa nhìn sắc mặt hai người hối hả mà không khỏi ngạc nhiên. Họ cùng khen cả hai lịch thiệp, xứng đôi. Dù đôi nam nữ gởi xe đi chung, họ không dám đoán già, đoán non là đôi ấy cùng nhau đi… khách sạn. Thêm ba khách mới vào, nhân viên niềm nở tiếp khách. Họ quên bén chuyện đôi nam nữ gởi xe rồi hối hả đi đâu. Người thanh niên rồ ga. Anh chở cô bạn đi theo tuyến đường 124 Hải Phòng – Hải Châu. Bệnh viện nằm ngay trung tâm thành phố nên anh cũng dễ tìm. Thế nhưng, anh mấy lần vã mồ hôi vì tiếng còi xe cứ vô tội vạ hú, rít om sòm bên tai. Cô gái ngồi sau như đã quen tiếng còi, bảo:

– Đã nói đưa người ta chở cho mà không chịu.

– Thân em mỏng dánh như cánh chuồn chuồn, chút xíu nữa là nằm đo đất giữa Trúc Lâm Viên mà còn dám nói tướng! Đàn ông mà để người đẹp chở thì còn thể thống gì nữa em!

– Hùm! Vậy giữ thể thống thì đừng có mà… tống người ta ra giữa đường nghe!

– Yên tâm! Tài xế xe ôm này có bằng quốc tế mà!

Cô gái cười to:

– Ở đây mà khoe bằng quốc tế! Bằng “quốc nội” choảng một cái là văng “quốc tế” giữa đường ngay. Bằng nào cũng không bằng bằng… giỏi hú còi và chạy ẩu, anh nợ! Nè! Đèn đỏ mà nỏ có dừng kia. Thấy chưa?

– Ý trời!

Cô gái nã thêm:

– Ý trời cái chi! Ý họ đấy chứ! Ở đây xe cán mà nạn nhân chưa chết thì họ cán cho chết luôn để đền một lần và ở tù vài tháng, vài năm còn hơn tốn tiền nuôi kẻ tật nguyền suốt đời!

Hơi gió phớt qua tai. Anh thanh niên rùng mình vì câu chuyện hơn là vì gió lạnh:

– Vậy sao? Thật là dã man!

– Dã man gì! Gió bão càng ngày càng lên cấp còn tình người bây chừ càng xuống cấp. Dừng lại anh. Tới rồi. Anh cầm mũ bảo hiểm đem đi gởi chứ treo trên xe là mất luôn anh nợ.

– Trời ơi! Chỉ có một khúc đường mà anh như bị em… khủng bố tới ba lần.

– Lẹ lên! Em nóng ruột mà còn đùa!

– Xin lỗi!

Hai người lại hối hả tìm phòng cấp cứu. Tiếng khóc não nùng từ thân nhân có người chết làm người nghe cũng mất hết tinh thần.

*

Canteen bệnh viện đông đen. Nhóm bác sĩ, y tá, điều dưỡng đang ngồi uống nước. Họ đang nói về một ca chấn thương sọ não kèm theo gãy đầu dưới hai xương cẳng chân sáng nay:

– Nạn nhân là bác sĩ phẫu thuật của bệnh viện Đa Khoa Hoàn Mỹ.

– Vợ của chánh thanh tra Lê Chấn.

– Bác sĩ Lê Ngọc Duyên có thể là bị cố sát bởi kẻ tung rồi bỏ chạy. Công an đang tìm bản số xe mà bà bán nước mía cung cấp.

Một điều dưỡng trung học xen vào:

– Tôi cũng lạ. Hồ sơ của bác sĩ nạn nhân tên Lê Ngọc Duyên ghi rõ bà là con gái của cựu đại tá Lê Tâm và cô giáo Lý Hai Thơ.

Người đàn ông ngồi bàn cạnh với người cháu đánh rớt cái muỗng cà phê xuống nền. Người cháu cúi xuống nhặt lên. Một KTV trẻ măng ngạc nhiên:

– Thì có gì đâu cô?

– Tôi làm việc ở đây ba muơi năm. Tôi biết rõ bà Lý Hai Thơ khi được chuyển vô đây cũng chấn thương sọ não. Cô ta không có người con nào tên Lê Ngọc Duyên cả các bác nợ. Hồi ấy, tôi đi thực tập được trực tiếp chăm sóc cô nớ nên hồ sơ nhân thân, tôi rõ lắm. Chồng bà là trung tá Đinh Ngọc Đoàn. Cô ta rất đẹp. Ai gặp một lần là nhớ hoài. Thế nhưng…

Người đàn ông giật mình. Ông vờ cúi xuống tờ báo. Ông ta không bỏ sót một từ nào của bà điều dưỡng. Thấy mọi người đổ xô nhìn mình, bà điều dưỡng lúng túng:

– Coi như tôi không nói gì các bác nợ…

– Không! Cô cứ nói đi. Đầu đuôi ra răng, có ai mà hiểu được khi cô nói nửa chừng… xuân!

Mọi người cười ồ theo câu tiếu lâm của bác sĩ gây mê. Bà điều dưỡng trung học nói chậm:

– Bà Lý Hai Thơ bị chấn thương đầu nặng lắm. Người nhà nói rằng do cô nớ té nhưng theo như điều tra bây chừ cũng không loại khả năng nạn nhân bị đánh.

– Chao! Mẹ anh công an điều tra có khác! Hèn nào cô rành hơn tụi cháu. Sao nữa cô?

– Hồi ấy bệnh viện chưa có chụp CT nên chỉ có chụp X- quang. Nhưng các bác cũng biết rồi đó nợ. Trường hợp cô nớ với thương sọ não có khoảng tỉnh và đã bắt đầu hôn mê sâu, suy hô hấp. Dù không đến nổi tổn thương vùng đầu phức tạp như lóc da đầu rộng, lòi não, thấy sập vỡ xương hộp sọ… nhưng trong trường hợp này, chúng ta chụp X- quang sọ não cho cô nớ coi như vô ích mà phải chỉ định cắt lớp ngay từ đầu. Trường hợp cô Lý Hai Thơ đó mà.

– Thế bệnh nhân không cứu được hả cô?

– Cô ấy phước đức bảy đời. Qua cơn thập tử nhứt sinh nhưng bệnh nhân còn trong tình trạng được theo dõi vì tri giác mơ hồ chẳng nhớ gì. Kết luận của bác sĩ là do hiệu ứng khối chèn ép gây di lệch đường giữa. Tiếp theo, mọi người tá hỏa mất biến bệnh nhân. Cả phòng hồi sức không ai hiểu cô nớ trốn viện bằng cách nào? Sau đó, nghe nói ông Lê Tâm tìm được cô nớ về. Hình như mới đây, cả thành phố đều biết đám cưới Việt Kiều. Bà Lý Hai Thơ lại lấy ông chồng Việt Kiều nào đó khi ông Lê Tâm được coi là mất từ lâu. Thật là vô lý qúa! Trừ phi…

Bà bỏ dở câu chuyện khi thấy mọi người càng chăm chú nhìn mình. Đám người nghe càng tò mò:

– Trừ phi cái gì cô? Chúng cháu vẫn chưa hiểu ý cô.

– Trừ phi có phép tiên khiến một người gần như điên trở lại bình thường!

– Chẳng hiểu chi mô?

– Thôi! Ở đây nói chuyện ngày xưa coi như nhiều chuyện. Uống nước rồi chúng ta đi vào.

Đám bác sĩ, y tá nhanh chóng rời khỏi canteen. Người đàn ông ngồi bàn bên cạnh mặt căng ra. Ông lấy bút bi ghi cái gì vào tay không rõ. Người cháu vô tư hơn. Hắn trả tiền và hai người đi ngược hướng họ. Cùng lúc ấy, đôi thanh niên quán Trúc Lâm Viên cũng vừa bước tới. Họ cùng đi vào một phòng. Bệnh viện đến giờ mở cửa cho người nhà vào thăm bệnh nhân. Thấy mặt người chị trong tình trạng đau đớn với đôi chân băng bột trắng bóc, cô gái đi cùng người thanh niên nhũn người. Cô ngã bịch trong phòng hồi sức. Người thanh niên hoảng hốt. Anh nhào tới đỡ cô trong tay mà ú ớ không thành lời. Ông già hết hồn khi nhận ra thằng con. Ông bước tới chỗ anh đang đứng như trời trồng:

– Chuyện gì vậy, Bảo? Ủa! Đây là Bình mà. Nó bị cái gì vậy con?

Thấy ba nôn nóng nhưng Bảo không tài nào mở miệng. Tay anh đang giữ chặt Bình. Tân thất sắc khi nhận ra người xỉu cái bịch kia là dì Bình. Anh gọi người bệnh viện ra giúp. Băng ca được đưa ra từ hai nhân viên. Họ khiêng bệnh nhân vào phòng cấp cứu và những người thân phòng hồi sức lại phải túa ra ngoài phòng cấp cứu. Ông Lê Chấn hai tay ôm lấy đầu:

– Trời! Tôi không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra?

Quay sang mẹ vợ, ông nói nhanh:

– Mẹ ngồi đây với nhà con. Con ra xem thử em Bình bị cái chứng gì mà ngất xỉu!

Người mẹ mặt tái nhợt vì hai đứa con gái đều phải vào viện cùng ngày nên không thấy mặt ông ngoại đang xanh như tàu lá khi thấy Bình xỉu. Bà van vái:

– Cầu trời cho nó không việc gì!

Bác sĩ trực cấp cứu khám bệnh nhân xong, hỏi ông Lê Chấn:

– Em gái chú ở nhà có hay xỉu như vậy không?

– Tôi không rõ lắm vì chúng tôi ở riêng. Mẹ hay dì út cô ấy chắc rõ hơn.

Bà dì út khóc không thành tiếng:

– Nó hay bị nóng sốt tưởng bị lao nhưng không phải. Nhiều lúc đang chơi, nó lại run người như cảm mạo. Từ bé, nó không bị chứng này. Nó chỉ phát mới vài năm nay. Còn xỉu như vầy thì chưa bao giờ xảy ra. À có nhưng lúc đó nó mới 4 tuổi. Nó xỉu vì hoảng sợ đó thôi.

Thấy người nhà bệnh nhân ai cũng bàng hoàng, bác sĩ quen quên không hỏi con bé 4 tuổi ngày xưa hoảng sợ cái gì mà chỉ giảng giải:

– Người nhà cần bình tĩnh. Huyết áp của cô ấy 90/60mmHg. Đó không phải chẩn đoán ngay là hạ huyết áp. Chúng tôi sẽ chuyển cô ấy qua Khoa Nội Tổng Hợp để được theo dõi có phải là hạ huyết áp hay chứng gì khác không nhá.

Bà dì út nghe tiếng được, tiếng mất. Tân từ phòng mẹ ra. Anh nắm tay dì Bình mà mắt đỏ hoe. Điện thoại anh reo. Nghĩ là Quyên quấy rầy nên anh lần tay tắt máy và đi tới cậu Định nhưng cậu Định cũng đang nói chuyện điện thoại với ai đó. Cậu hoảng hốt ra hiệu Tân lại và nói nhỏ:

– Cháu Tân! Có ai hỏi cháu. Hình như là từ công an.

Tân nghe. Anh biến sắc lần thứ mấy trong ngày. Cậu Định nghe thằng cháu trả lời: “Có gì thì ngày mai hẳn tính. Tôi mắc lo cho mẹ và dì tôi nằm bệnh viện. Đúng! Cô ấy là vợ tôi”. Tân vội gọi cho Chiến hay và nhờ Chiến điện thoại qua công an điều tra hỏi thử chuyện gì đã xảy ra mà họ điều tra tới anh. Trong lúc mất bình tĩnh, anh cũng quên mình có cậu Lê Vương Nam cũng là công an.

*

Bảo như ngồi trên đống lửa. Anh muốn chạy tới bên Bình nhưng ngại mọi người sớm biết chuyện riêng tư giữa hai người. Anh cảm thấy hơi yên tâm vì người nhà của Bình cũng nhiều. Sự hiện diện của anh lúc này xem ra cũng chưa cần thiết lắm. Ông già anh không hỏi tại sao anh có mặt ở đây đủ biết ông không còn tâm trí để ý tới chuyện anh. Sựt nhớ chiếc xe của Bình còn gởi lại quán cà phê Trúc Lâm Viên, anh lật đật chạy đến nhờ họ coi cho cô thêm tới chiều. Anh chạm mặt một người con gái khác đang từ Trúc Lâm Viên đi ra. Cùng đi với cô ta là hai thanh niên. Họ như vừa mới cãi nhau điều gì mà mặt người nào cũng hầm hầm. Anh quày xe chạy về bệnh viện. Vừa đi, anh moi óc coi thử đã gặp người con gái đó ở đâu và anh đã có câu trả lời: “Ồ! Cô ta là cháu dâu của Bình. Mẹ chồng và dì chồng nằm trong bệnh viện mà cô ta có thể ung dung ra vào quán cà phê với hai thằng nhóc”. Trong khi anh suy nghĩ, bên kia đường, chiếc xe chở hai chú nhóc đã được công an chỏ dùi cui. Trong phòng cấp cứu, Bình sau khi được thở oxy và chuyền nước biển đã tỉnh lại như không có chuyện gì xảy ra đúng lúc Bảo bước vào. Mọi người thở phào. Thế nhưng, bác sĩ hỏi Bình khi chị mở mắt nhìn mọi người:

– Chị đã bị bao nhiêu lần xỉu như vậy?

– Không có.

– Trước khi ngất xỉu, chị có nhớ mình mất tri giác không?

– Chỉ thấy tối sầm và không biết gì nữa.

– Kỳ lạ!

Dì út lo lắng:

– Có phải là triệu chứng của đột qụy không bác?

– Không phải. Đột quỵ do bệnh động mạch cảnh – carotid artery disease rất hiếm khi gây cơn ngất xỉu dù tiền ngất xỉu hay ngất xỉu thật sự bởi vì ý thức bình thường không trở lại nhanh chóng. Triệu chứng của cô Bình hơi khác thường một chút.

– Vậy do thiếu máu?

– Có nhiều nguyên nhân ngất xỉu lắm. Ví dụ như Head, Heart và Vessels.

Trường hợp của chị Bình, chúng tôi chưa thể kết luận là ngất xỉu hay biểu hiện của chứng bệnh nào khác nhưng ngất xỉu đã xảy ra, nó như núi lửa khi ngủ thật êm và cũng có thể phun lại. Tuy điện tâm đồ của chị không thấy thay đổi bất bình thường nhưng nếu chị bị xỉu lần nữa mà không giải thích được, chúng tôi sẽ cho chị khảo sát điện vật lý. Mẩu máu của chị gởi đi kiểm nghiệm sẽ có kết qủa trong vài ngày tới. Chúng tôi sẽ thông báo cho nhà chị biết ngay. Hy vọng chị không có bị gì.

Mọi người thở phào. Bảo mừng phát run. Anh cùng Bình vào thăm chị hai Duyên rồi xin phép mẹ và dì út đưa Bình lại quán Trúc Lâm Viên lấy xe. Bình ngồi sau hỏi tới:

– Anh chàng bác sĩ nớ nói ba từ chi vậy anh hè?

– Anh… yêu em! Úi đau!

– Lúc nào cũng giỡn được. Không nói thì thôi!

– Nói! Nói liền! Ba từ dùng trong y học cho người ta dễ nhớ những triệu chứng của ngất xỉu như trường hợp của em đó mà. Ví dụ HEAD viết tắt như chữ “đầu” bao gồm 4 chứng biểu hiện loạn năng hệ thần kinh trung ương như chứng động kinh là Epilepsy, chứng lo lắng là Anxiety, chứng loạn năng thân não là Dysfuction Of Brainstem. Trời ơi! Chết cha! Đi lộn đường. Để anh quay lại nha. Chữ HEART nghĩa là tim bao gồm 5 từ viết tắc của loạn năng bơm tim với chứng nhồi máu cơ tim là Heart Attack, chứng nghẽn mạch phổi là Embolism of Pulmonary, chứng tắt động mạch chủ là Aortic Obstruction, chứng rối loạn nhịp giống như nhạc bị đánh lung tung như mạch tim lên xuống thất thường giống anh đang có em bên cạnh là Rhythm Disturbance và chứng loạn nhịp nhanh là Tachydysrthmias. Hiểu không?

– Còn Vessels? Chưa nghe qua.

– À! VESSLS là sự mất trương lực hay thể tích huyết quản, triệu chứng phế vị mạch là Vasovagal, biểu hiện có thai ngoài tử cung là Ectopic Pregnancy làm giảm dung lượng máu, mất máu ẩn, xuất huyết vị tràng, vỡ phình động mạch chủ bụng rất nguy hiểm. Em có bị triệu chứng này bao giờ không? Biết hai chữ SS là gì hông?

Nghe hỏi bất thình lình, Bình đỏ mặt:

– Nói bậy cái chi đó? Sinh Sản hả?

– No dám.

– Hùm! Hai chữ SS là Sờ Soạng, Sàm Sỡ… phải không?

– Í trời!

Bảo bật cười. Anh thắng xe cái “kít” khiến Bình dội về sau và đụng… Bảo phía trước. Anh cười:

– Đây là “độc chiêu” cưa gái đó!

– Anh cà chớn cho cố!

– Tới rồi. Em nên uống một ly cam vắt và ăn chút cháo hải sản cho ấm bụng. Đừng xỉu lần nữa mà anh xỉu theo nghe chưa? Xin phép mẹ và dì chơi đâu đó rồi chiều về khỏi ăn cơm. Chịu hông?

– Chịu!

Nửa tiếng sau, Bảo và Bình mỗi người một chiếc chạy tà tà theo đường Bạch Đằng qua cầu sông Hàn theo đường Phạm Văn Đồng như hóng gió. Bình dẫn Bảo chạy lòng vòng để “khoe” thành phố của cô. Lát sau, Bảo ra hiệu cho Bình. Anh chạy trước, Bình chạy theo. Anh dừng ở 238 Bạch Đằng. Cởi mũ bảo hiểm, anh thở phào:

– Chụp cái nồi cơm điện trên đầu sao mà cực. Thương dân mình ghê trời! Cả thế giới này hình như chỉ có nước mình là đội nồi cơm điện.

– Tình trạng tai nạn giao thông ngày nào cũng có vì tự giác yếu kém nên dẫn tới hậu qủa “con sâu làm rầu nồi canh”. Anh ở khách sạn này hả?

– Ừa! Toàn bộ gia đình anh. Vợ chồng hai anh chị Vũ và My cùng hai cháu Hiền và Huy đã về trước. Lên phòng anh tham quan tổng quát Đà Nẵng của em. Ở đây nắng nóng qúa sợ em xỉu nữa.

– Ngại qúa!

– Trời à! Anh đã… ăn thịt em đâu?

Rồi anh nhỏ giọng:

– Anh cũng… muốn ăn thịt em lắm chứ nhưng thịt chưa chín dòn. Lớn đầu mà như con nít hễ chút là sợ.

– Hùm!

Anh đưa Bình lên phòng. Anh mở cửa rồi cảnh báo:

– Em nằm nghỉ ngơi chút di. Anh chạy ra đây tí xíu rồi anh về liền. Em đừng nhìn ra bờ sông từ trên cao sẽ chóng mặt. Cũng đừng mở cửa cho ai hết… ngoài anh. Hiểu chưa?

Bình ngoan ngoãn gật đầu. Chờ Bảo đi ra, cô đi qua, đi lại căn phòng chẳng biết mấy chục lần. Cô thấy lòng bồng bềnh với cơn buồn ngủ díp mắt đến muốn đánh một giấc nhưng cô chẳng dám nằm trên tấm ra trắng tinh vì sợ nó nhàu nhè. Cô đứng bên cửa sổ nhìn trời đất và bấm phôn gọi mẹ nhưng điện thoại mẹ im ru. Cô bấm qua dì út: “Dì út à! Nói dùm mẹ là con đi chơi với anh Bảo tí nghe. Hình như mai hay mốt, anh nớ cùng ba đi về Mỹ dì nợ. Tối khoảng 7 – 8 giờ, chúng con sẽ lại chỗ chị hai”. Không hiểu bà dì út nói gì mà Bình xụ mặt: “Không có gì đâu mà. Con… cũng thấy thương ảnh, dì à. Tại dì chưa biết yêu đó thôi!”. Đầu dây bên kia có tiếng cười dòn khiến Bình cũng cười theo. “Dạ! Biết mà. Nói hoài. Khôn ba năm dại một giờ! Thuộc lòng hồi nhỏ mà dì cứ dò bài hoài! Dì ăn chi, con mua? Dạ”. Bình vừa buông cái phôn đã thấy Bảo trước mặt:

– Không chịu nằm nghỉ a? Đố em! Anh có cái gì cho em?

– Trời mà biết! Bày đặt mùa qùa nữa. Người ở không mua qùa cho người đi thì thôi.

– Cái này nè! Hai chữ thôi.

– Hai chữ SS sàm sỡ? Còn nợ em 2 chữ SS hồi nãy.

– Bậy! Đang ngon trớn tự dưng hỏi mất trớn. Hai chữ SS nè: Situational là tình huống đó mà. S là Subclavian Steal na ná như trộm dưới đòn. Còn E là Ear, Nose và Throat viết gom lại là ENT. Tức là nguyên nhân các chứng tai, mũi họng và thần kinh. L là Low Systemic Vascular Resistance nghĩa là sức cản mạch máu toàn thân thấp.

– Biết rồi: Chữ S cuối cùng của Vessls là Sensitive Carotid Sinus y như xoang cảnh nhạy cảm mà giới y học hay dùng.

– Ừa! Hết 1% của lý thuyết cấp cứu rồi đó. Em định đánh trống lãng hỏi tùm lum, tùm la cho qua ngày đoạn tháng phải hôn? Nếu em đừng… đuổi anh, anh không để em ngất xỉu vì bệnh mà…

– Mà… yêu qủy gì nữa đây?

– Ha ha… mà… ngất xỉu trong tay anh!

– Khùng hết thuốc chữa! Để em hỏi chị hai hay hỏi mẹ cho chắc ăn. Mẹ ngày xưa là y tá, y sĩ đó mà.

– Vậy hả? Ủa không phải mẹ em ngày xưa là cô giáo?

– Cô giáo không thành y tá được sao? Mẹ em là giáo viên môn sinh vật.

– Ừa! Mẹ làm gì cũng là mẹ mà. Em muốn ngắm sông Hàn của em thì tới đây với anh.

– Mới ngắm đó mờ!

– Ngắm hai người vui hơn. “Không có em buồn vui với ai. Không có anh nắng cũng nhạt phai…”.

– Lại thơ! Vậy hồi đó sao không đi ngành văn mà đi ngành luật?

– Anh thích đi luật vì sao em biết rồi!

– Thích cãi?

– Bậy tập hai!

– Ngành luật có một chỗ mà em chán đó là biện minh cho kẻ có tội với bất cứ lý do nào. Nhiều khi trắng thành đen. Đen thành trắng không minh bạch.

– Anh cũng ghét luật ở chỗ có tiền thì thế chân tại ngoại. Ở tù sướng như tiên, tội phạm đâu có ngán. Thậm chí, có hung thủ xin được ở tù cho an toàn. Người nghèo lỡ bị tội, tòa xử y án. Người giàu có thế lực, tòa xử “thuyên giảm” vì cái này, vì cái nọ.

– Anh có coi phim Bao Thanh Thiên không?

– Anh mê lắm. Nói chung, ai cũng mê chớ không phải riêng anh. Anh khoái nhất là cảnh ông ta thăng đường “qùy dọ…” xử hoàng thân, quốc thích nghe sướng tai. Xử xong, thấy đời phấn khởi hơn những cảnh xử án ở mình.

– Đôi khi xử án thẳng thắng, người xử công minh cũng bị ghép tội như thường!

– Em muốn nói… Bao Thanh Thiên cũng từng bị “cởi áo quan, lột mão bào”?

– Ừ! Luật có kẽ hở. Luật rừng, luật lý lịch, luật ô dù, luật thủ tục đầu tiên… nhiều hơn. Dân nghèo vẫn là “cái kiến…”.

– Quan điểm của em?

– Hầu hết của người dân.

– Anh đang muốn em làm luật sư cho anh.

– ???

– Anh muốn… phạm tội với một người tại đây!

– Á…

Bình quên mất cuộc nói chuyện vừa rồi của dì út. Cô ngắt hông Bảo khi anh giở chứng thả… dê. Họ cười như chưa từng biết con người ta khi sinh ra đã khóc: Khóc vì bị làm người và khóc vì sung sướng được làm người. Bình đứng bên cạnh anh thật lâu. Bên kia sông là Bạch Đằng Đông với những con đường chi chít đầy xe cộ, người với hai chiều. Cây Cầu Rồng nối bờ Tây với bờ Đông gặp đường Trần Hưng Đạo chạy song song cùng Ngô Quyền khiến thành phố như được mở rộng, xinh tươi hơn. Sông Hàn xanh mướt, mênh mông chạy tận cuối chân trời. Những hư hỏng từ các công trình, những đổ nợ bởi các chỉ tiêu, những than thở từ nơi chính sách đã được thành phố tưởng chừng như bình yên phủ lấp bằng cái hình toàn diện từ trên không. Khi từ trên không, không có ống nhòm, tất cả đều bình lặng và êm ả như con sông Hàn. Bình chỉ cho Bảo:

– Đầu trên cùng là Cảng Tiên Sa, cảng quan trọng bậc nhất của miền Trung đó anh. Dưới chút là bãi tắm Phạm Văn Đồng, T20, Bắc Mỹ An, Mỹ Khê, Xuân Thiều…

– Nhiều bãi tắm dữ vậy hở?

– Biển Đà Nẵng kéo dài hơn 60 km lận anh. Từ chân đèo Hải Vân “mây bay đỉnh núi” nghe hồi nào chưa, tới hòn Non Nước. Bao nhiêu dự án là bao nhiêu tệ nạn tham nhũng xảy ra dẹp không xuể như vụ làm cây cầu sông Hàn liên qua tới lãnh đạo thành phố. Cả thiếu tướng Trần Văn Thanh – nguyên Chánh Thanh Tra Bộ Công An thanh tra tham nhũng tố cáo lãnh đạo thành phố tham nhũng cũng đã bị xử án. Chiếc ghế Cục trưởng Cục An Ninh Điều Tra cấp đại tá Trần Trung Dũng không thể bung dù che cho một thiếu tướng. Vậy lưỡi tầm sét từ đâu đã giáng xuống đầu thiếu tướng Trần Văn Thanh nếu Bộ trưởng Bộ CA Lê Hồng Anh không can thiệp cho “quân tướng” của ông? Thiếu tướng Thanh ra tòa trong trình trạng hôn mê thì ông ta biết gì mà khai mà nhận tội hay phản cung hè? Ai nghe cũng hãi hùng! Nè anh! Bãi tắm Đà Nẵng có đẹp không? Nghe em nói gì không? Nhìn gì không trả lời em?

– Nghe rồi cô nương. Em đưa anh đi đường một chiều rồi hai chiều. Khi khen cảnh đẹp, khi chen tham ô. Sức khỏe con người là quan trọng. Ai mà chẳng biết. Vậy mới nói “sức khỏe là vàng”. Luật một nước có nhân quyền lúc nào cũng đề cao sức khỏe. Bị cáo tâm thần, bị cáo bị bệnh hay hôn mê không có tòa án nào mang ra xử cả kể cả tòa án… Khai Phong Phủ của Bao Công. Ai cũng biết cựu độc tài ác khét tiếng Augusto Pinochet – Chile đã phản bội chính phủ dân lập của Salvador Allende mà mở cuộc đảo chánh. Ông ta đã ra lệnh giết và thanh trừng cả trăm nghìn người. Vụ Pinochet đã gây kinh hoàng khắp thế giới hai thập niên 70 và 80. Thế nhưng khi bị nhân dân Chile phế bỏ bằng phiếu bầu và bị kết án giết người, ông ta bị bắt năm 1998 nhưng vì đang thời gian điều trị bệnh, tòa chẳng làm gì được ông ta. Ngay cả Pol – Pot tức tay Saloth Sar và Ta Mok của Campuchia – Khơme đỏ theo chế độ CS cũng vậy. Khơme đỏ đã giết hơn 2 triệu người Campuchia và biến cánh đồng Phnompenh thành Cánh Đồng Chết trong vòng 4 năm ngự trị từ 1974 đến 1979. Chúng còn phá hoại biên giới Tây Nam của Việt Nam và giết gần mười nghìn người dân ở tiền biên giới An Giang và làng Ba Chúc năm 1979. Chúng ta chưa nói đến sự tàn phá của cải, vật chất còn nặng nề biết bao! Thế nhưng dù buộc tội họ “chống lại loài người” tức “diệt chủng”, chính phủ thân Cộng của Hun Sen lên cầm quyền năm 1979 cũng chẳng dám động đến cộng lông của các ông ấy vì các ông… bị bệnh. Pol Pot chết vì bệnh năm 1998 khi Ta Mok bắt giam ông ta năm 1997 nhưng không giết. Ta Mok cũng không bị tử hình mà chết vì bệnh năm 2006 dù tên đồ tể này bị Hun Sen bắt năm 1999. Diệt chủng mà sống lâu ghê chưa? Y như hồ ly tinh cứ ăn thịt nhiều người thì sống thọ vậy đó. Rùng mình cái gì, em? Bệnh tim hay bệnh này nọ đã cứu các tay đồ tể khỏi án tử hình. Việt Nam mình thì khác. Luật của mình sự nghiêm túc và công minh chưa thể nào so sánh được với luật thế giới nên mới có chuyện xử nhầm, xử sai, xử ẩu. Chờ Lê Ngọc Bình lên làm luật lại đó mà. Úi đau! Nhìn anh chi nhìn lắm thế! Cặp mắt em càng nhìn càng giống mắt ba anh qúa thể! Cái cầm bướng giống dì út nè. Ừa!! Bãi tắm Đà Nẵng của em trong xanh mát mẽ giống hệt các bãi tắm hạng quốc tế như Wailea – Hawai của Mỹ, Bahia của Brazil, Bondi của Úc, Castelo của Bồ Đào Nha… Nghe “có tiếng mà không có miếng” cũng như không. Mai chiều mình đi tắm ở đó kiếm… miếng được không?

– Bậy nữa!

– Đi chơi với em rồi mai anh về. Gần đây, động đất cũng dữ. Máy bay từ trên trời cứ “bụp” xuống đất định bay… bộ rồi “sầm” xuống biển uống nước chơi hay thành… pháo bông giữa trời khiến anh thấy… chợn. Nhưng lần này cho dù có tan xác, anh cũng phải quay về Đà Nẵng. Chờ khi anh về sắp xếp công chuyện rồi anh “quăng mình trong mây” về đây “rước nàng về dinh” chịu hôn?

– Cái đó… chờ chị hai xuất viện mới vui vẻ mà nói anh nợ!

Bảo thở dài. Tiếng thở dài của anh lấy hơi lên như pha trò khiến Bình không nhịn được cười. Bảo quàng hai tay ôm lấy bờ vai Bình. Cô để yên nhưng cảnh cáo:

– Đừng giở hai chữ SS ra nghe không? Nếu không, em… nhảy…

– Nói bậy! Tên Tình Yêu có mắt có tay, có chân, có mồm, có mũi em ơi! Nó muốn làm gì thì nó muốn hà. Đừng nói sớm em nà! Chỉ sợ lúc đó, người phải nhảy là… anh đây!

– Ui chao!!!???

Bình cười đau bụng. Từ khi có Bảo, Bình cười nhiều hơn. Tin nhắn Bảo tới đêm ngày khi chọc cô cười, khi làm cô hồi hộp khiến Bình mất ngủ. Cơn mất ngủ có lý do chính đáng làm Bình thao thức. Thao thức và háo hức đợi chờ cái gì đó có thể làm người ta sống chết vì nó. Không phải “Tình Yêu” thì là cái chi mô răng rứa? Bất giác, cô quay người lại nhìn Bảo và bị anh… nhéo mũi:

– Cha mẹ em khéo sinh cho em cái mũi dọc dừa đánh… lừa thiên hạ này khiến anh mê chết mẹ luôn đây. Mái tóc gì đen như củ sừng trâu mà lại nhiều ơi như giàn đậu đũa khiến anh chưa gì đã lạc vào mê hồn trận. Cặp mắt mơ huyền mờ buồn còn to như hai hạt nhãn quấy sóng lòng anh từ hôm đám cưới ba anh nhìn anh làm chi cho anh rụng hết… lông nheo. Cái cằm bướng bĩnh như miếng táo ghép đôi làm chi khiến anh muốn cắn cho đã đời cô Lựu. Cái má hồng hồng như gái Đà Lạt làm anh thèm ơi mấy trái mận nè… Còn…

– Tụng kinh thêm nữa cái mặt em thành… đống trái cây luôn! Tán gái dở như tinh!

Bảo cười dòn:

– Nếu anh tán gái giỏi, giờ này, em đâu có được “diễm phúc” ở đây với anh!

– Úi cha! Dóc tướng!

Bình lại được một trận cười no. Bảo nhìn vào mắt Bình:

– Anh thuộc bài thơ này nghe cũng vui vui. Anh đọc em nghe nhen:

Người tôi yêu ở Lầu Đèn
Cây cao lá rậm ánh trăng khó vào.
Trèo rào tôi lén sang chơi
Mảnh tình dẫn những đường thơ đi về.
Người tôi yêu ở Thanh Khê
Quanh năm cát nóng mây che hải triều.
Buộc thơ tôi thả theo diều
Diều tung gió đứt tôi buồn về không.
Người tôi yêu ở bên sông
Những hôm trở gió đò không sang bờ.
Chờ em tôi thả thơ trôi
Thơ theo sóng nước bập bềnh lô nhô.
Người tôi yêu ở Thanh Bồ

Ngân nga thánh nhạc vút cao nhà thờ.
Ngày ngày tôi lén đến nghe
Trở về lòng thấy muôn ngàn nhớ nhung.
Người tôi yêu ở tứ tung
Phước Ninh, Thạch Gián, Khuê Trung, Tam Toà.
Hải Châu, An Hải, Xuân Hoà
Vườn ươm mấy cõi thơ tình trong tôi.
Người tôi yêu ở tứ tung
Nhưng sao chẳng thấy một người yêu tôi?

– Tức cười quá! Của ai vậy?

– Bác Luân Hoán. Hát lên nghe cũng nôn nao. Bài thơ lục bát trật vần này phổ nhạc nghe cũng cười lắm. Anh chàng yêu tùm lum mà chẳng trúng tùm la mới la làng “Người tôi yêu ở tứ tung. Nhưng sao chẳng thấy một người yêu tôi?”. Anh thì “người yêu tôi có muôn trùng nhưng sao tôi lại điên khùng bởi em”.

Bình cười to hơn. Cô buột miệng khai dù chẳng ai cạy khẩu:

– Anh vui như vậy mà dì út một hai cứ bắt em đừng có quen anh… Úi chết cha… lỡ miệng…

– Sao? Nghe hết trọi rồi mà lỡ cái gì! Dì út biết chuyện anh… cưa em?

– Em kể cho dì nghe hết trơn là em đang ở bên anh!

– Hoan hô! Hoan hô em như “hoan hô chiến sĩ Điện Biên”!

– ??!!

– Như vậy là em đã công khai công nhận tình anh rồi còn gì! Sung sướng nào bằng!

– Khùng tập nữa! Buông ra mà! Dì út dặn em đừng “khôn ba năm dại một giờ”.

Bảo nới lõng Bình ra trong hai tay. Anh cười gần chết:

– Dì út của em dở hơi thiệt. Không chịu lấy chồng rồi bắt cháu để chồng không được lấy. Anh… phản đối dù em … phản pháo. Ai bắt chúng mình tại trận thì mình… phản cung. Ai buộc tội mình thì mình… phản biện. Nhưng đừng… phản bội nhau nha. Trước khi em khôn “ba mươi lăm năm”, “dại một giờ rưỡi”, anh cho em lá bùa này.

Bảo đưa chiếc hộp màu nhung đỏ tươi cho Bình. Anh mở ra…

– Nhẫn đính hôn của công chúa!

Bình đỏ mặt. Cô thiếu điều bỏ chạy nhưng cánh tay chắc nịch của Bảo đã giữ cô lại:

– Coi như chúng ta mặc áo qua đầu cha mẹ. Khôn hay dại tùy em đêm nay nha.

Nói xong, Bảo xiết chặt Bình. Anh nhìn vào mắt Bình hỏi nhỏ:

– Có dám… để anh hôn một cái không?

Bình lắc đầu. Bảo mặc kệ. Anh ghì lấy Bình và hôn luôn một hơi khiến Bình nghẹt thở. Cô cựa quậy kiếm cách đẩy anh ra:

– Em nghẹt thở. Em xấu lắm, đừng hôn. Anh khả ố!

Bảo nửa đùa, nửa nghiêm túc:

– Anh thấy anh… khả ái! Không phải sao? Em không nghe nhà thiết kế thời trang Christian Dior quan niệm à: Trong ánh mắt của người đàn ông, không có người đàn bà nào xấu mà chỉ có người đàn bà chưa biết cách chinh phục đàn ông.

Bình trề môi:

– Làm như đàn ông có giá khi chỉ biết nhận xét về đàn bà! Trong mắt người đàn bà, đàn ông chỉ là đứa bé… mọc râu!

– Wào! Em không nghe à: “Khôn ngoan cũng thể đàn bà. Dẫu rằng vụng dại cũng là đàn ông”.

– Ba đồng một mớ đàn ông. Chị bỏ vào lồng chị xách đi rong.

– Đàn ông dũng khí, oai phong!

– Đàn ông chỉ giỏi… chổng mông

Đàn ông chẳng thể nhiều… lông hơn bà!

– Trờìììììììììììì!

Bình chưa kịp phản ứng đã bị Bảo xiết chặt và hôn một cái nữa. Anh trợn mắt:

– Dám cho đàn ông là con nít mọc râu hả? Dám cho đàn ông không có nhúm lông? Giỏi cho Lê Ngọc Bình! Cha chả! Hôn cái nữa cho em mất… rin luôn! Ôi tình yêu! Khi ngươi bám được vào ta cũng là lúc ta bắt đầu từ giã sự khôn ngoan!

– Hứ! Có khôn ngoan bao giờ đâu mà từ giã chớ!

– Láu cá! Thôi! Chúng ta tranh thủ về nhà mẹ và đi thăm chị hai. Tối nay, em nhất định phải ở lại với anh.

– Không được!

– Được! Bây giờ, chúng ta đi chớ cô nương!

Chỉ chờ có thế, Bình thở phào. Yêu gì mới bị hôn hai cái mà mệt muốn chết. Ai thèm. Nhưng, cái sung sướng nhất bây giờ của cô là cô chắc chắn biết mình đang được yêu. Tình yêu có muôn và đau khổ và hạnh phúc đi kèm! Mắt phải và trái của cô bỗng giật lên mấy cái liên tục.

*

Nhìn mẹ đã tỉnh táo ra, Tân mừng chết được. Anh ngồi xuống bên mẹ:

– Mẹ à! Chân mẹ còn đau nhiều không?

Duyên nhìn cậu con trai đang méo mó cái mặt mà thương. Chị an ủi con trai:

– Mẹ chỉ băng bột chứ không phải ghìm đinh cố định ổ gãy nên chậm nhất hai tuần sẽ mở băng. Tiếc là vợ chồng con “cơm chẳng lành canh chẳng ngọt” ngày này qua tháng nọ khiến mẹ đây cũng chẳng vui vẽ gì cho cam.

– Mẹ đừng nhắc tới chuyện chúng con làm gì! Một lần lỡ kết hôn là con tởn tới già! Cô ấy thường vòi vĩnh với bố. Dạo này, cô ấy và bố cứ nói chuyện gì chắc cũng căng lắm. Có lẽ bố la cô ta không tới thăm mẹ chồng.

– Đàn bà con gái cần ngọt ngào con ạ. Lỡ lấy người ta rồi, con cũng nên đối xử tử tế với nó một chút. Con cũng gần ba mươi rồi đó mà. Kiếm đứa con cho mẹ đây có cháu mà bồng cho vui.

– Vâng! Rồi mẹ sẽ có một đàn cầu thủ chục mười hai. Mẹ nghỉ tí cho khỏe. Con ở với mẹ chiều nay luôn.

Duyên cười thằng con rồi khẽ hỏi:

– Cơ quan con không có việc à?

– Nhiều lắm chứ nhưng để máy tính chạy trên bàn, mở đèn cho sáng và quạt trần quay 24/24 trên tường thế thân là được rồi. Càng ngày càng nhiều dự án, đất đai giá tăng tùy khu. Con cũng nhừ đầu vì hồ sơ “ký gởi” từ cấp trên. Mới có dự án giải tỏa hôm nay, ngày mai có người đăng ký lô đất khác. Không ăn thì mình thiệt mà ăn rồi thì từ biệt lương tâm! Thôi mẹ nằm nghỉ đi mẹ ạ.

Duyên nhắm mắt. Lòng chị đang đau vì thằng con trai chẳng hạnh phúc. Chị thấy mình có lỗi là cứ mãi mê công việc bệnh viện mà chẳng hề quan tâm tới con trai. Nó vẫn còn là bé bỏng mà chị cứ nghĩ nó đã trưởng thành. Thằng bé quấn lấy “ông ngoại” khiến chị cảm thấy áy náy đôi chút và một ý tưởng thoáng qua “hay là để ông ngoại tìm cách đưa nó sang thế giới tự do”? Chị quyết định sẽ nói với ông nếu một ngày mai, con trai chị làm giấy ly hôn. Chị nghĩ tới chồng. Giờ này, lẽ ra, anh ta phải có mặt ở đây như mọi ngày. Giữa Quyên và ông có chuyện gì mà họ hay nói chuyện riêng như Tân nói. Chị thấy mệt mỏi chi lạ. Khi chị nhắm mắt lại, ông Lê Chấn vừa tới bên gường. Ông ra hiệu cho Tân ra ngoài:

– Mẹ ngủ lâu chưa?

– Mới tức thì. Bố không có chuyện gì chứ?

– Không! Bố bận mấy ngày nay. Con cũng nên về nhà nghỉ đi. Lát nữa, Quyên sẽ tới.

– Tới làm gì?

Ông Chấn trợn mắt:

– Anh ăn nói lạ nhỉ! Anh phải đối đãi với vợ anh ra sao cho phải lẽ thì làm.

Tâm ậm ừ cho bố yên lòng. Anh không lòng dạ nào đấu khẩu với bố nữa. Càng ngày, bố chồng càng nhường nhịn nàng dâu thấy trái mắt. Anh chờ mẹ về nhà sẽ hỏi chuyện về bà ngoại và bố. Mẹ chắc không dấu anh chuyện gì. Chuyện Quyên tới thăm mẹ anh hay không tới, anh chẳng cần quan tâm. Anh dắt xe ra cổng bệnh viện chạy về nhà ngoại. Cậu Định cũng đã về trước. Cậu Nam thăm chị xong, vội đi làm việc. Tân tìm bà ngoại để hỏi một chuyện. Vừa tới phòng, anh đã nghe tiếng ông ngoại ở trong. Tân dừng bước. Anh nghe giọng ông ngoại buồn buồn: “Mọi sự không giống như chúng ta mong”. “Xin lỗi anh”. “Cô đâu có lỗi gì. Chỉ tại người kia không có số hạnh phúc”. “Anh biết từ đầu sao anh không nói gì?”. “Tôi còn nói gì được nữa. Tôi cũng mong có cơ hội để hỏi thăm tin tức về cô ấy”. “Anh thông cảm. Ba mươi năm qua, tôi đã làm hết sức mình”. “Cám ơn cô”. “Bây giờ, tôi có thể làm gì giúp anh?”. “Làm mẹ các con của cô. Chúng nó vốn thuộc về cô, cô nên gánh lấy sứ mệnh thiêng liêng này như một ân huệ”. “Còn chúng ta?”. “Vẫn là chồng vợ như cô cũng từng phải làm vợ người!”. “Thỏa thuận vậy nghe”. “Phải! Chúng ta sinh ra để hy sinh cho người mà không cần nhận lại bất cứ ân huệ nào!”. Tân chới với. Anh không nghe tiếng ông bà ngoại nói cái gì nữa ngoài câu hỏi: “Họ là ai sao lại nói năng không giống như vợ chồng?”. Cửa phòng bên kia nghe cái “két”. Anh hiểu ông ngoại đã ra khỏi phòng bà ngoại bằng cửa sau. Anh dợm chân, không biết mình có nên gặp bà ngoại hay không?

– Con làm gì ở đây, Tân?

Nghe tiếng bà ngoại, anh giật mình, vội trớ:

– Ngoại à! Cháu định hỏi bà ngoại nếu cô Quyên có tới quấy rầy ngoại về chuyện gì thì ngoại đừng nói gì hết với cô ta nghe ngoại. Cô ta là vua bắt bí người khác.

– Chuyện chi con?

– Cháu chưa biết. Cháu chỉ nói cho bà ngừa thôi ạ! Thôi cháu vào viện với mẹ cháu đây.

Bà ngoại nhìn thằng cháu quay ra, bà định nói theo một câu nhưng không kịp. Vừa lúc này, Bảo và Bình cũng về tới. Bà hỏi con gái:

– Con thấy trong người thế nào con?

– Con đâu có bị cái chi đâu mẹ. Nè! Thấy không?

Bình vừa múa tay một vòng rồi suý té sấp xuống thềm. Bảo đỡ Bình dậy trong khi bà mẹ hoảng hốt. Bà nhớ lại lúc nó 4 tuổi, chính mắt bà thấy nó cũng từng ngất xỉu khi nghe tiếng… súng nổ. Phải chăng là triệu chứng của một loại bệnh lý nào? Bình lại đang ở với thằng Bảo mà nó lại là con của… chồng mới của bà. Không được! Phải ngăn hai đứa nó lại. Khi bà nói chuyện với dì út, cả hai nhận được sự đồng thông. Cản ngăn một đôi uyên ương là không đúng tư cách bậc cha mẹ, trưởng bối nhưng không cản không được.

*

Quán nước mía bà Hai Ngựa có một ông khách. Nét mặt ông khẩn khoản chưa từng có từ một tháng ông xuất hiện ở đất Hàn. Bà Hai Ngựa nay đã 75 tuổi nhưng chưa lẩm cẩm. Nghe ông nhận là người khách vá xe năm 1973 và ông nhắc lại chuyện ông Hai Ngựa từng nói trớ câu “Rất may, không phải có bà nhà tôi trong đám ‘chằn’ đó” khi bà xuất hiện, bà Hai Ngựa chảy nước mắt. Bà chầm chậm nói khi thấy người “thanh niên năm cũ” năn nỉ:

– Ông nhà tôi mất mười năm nay. Câu chuyện về cô Lý Hai Thơ cũng vùi chôn ba mươi năm nay rồi. Con gái tôi Ngô Kim Cúc là dược sĩ lấy chồng cũng dược sĩ họ Trần ở Khánh Hòa. Mỗi năm họ đưa cháu về thăm ngoại một lần.

– Con muốn hỏi chồng cô Lý Hai Thơ là Lê Tâm hay ĐinhNgọc Đoàn?

Bà Hai Ngựa thất kinh. Bà trả lời nhanh chóng:

– Lê Tâm.

– Lê Tâm?

Bà bần thần một lát rồi gật đầu:

– Phải. Chú cũng biết rồi đó mà. Sau đó, hai người thôi nhau. Lê Tâm ở riêng với con trai Lê Chấn. Lê Chấn sau này lại lấy Lê Ngọc Duyên, con gái riêng của Lý Hai Thơ…

– Không đúng!

“Người thanh niên năm xưa” lắc đầu. Ông nhìn chằm chằm vào mắt bà như khẩn khoản bà nói thật. Bà hụt hẩng. Đôi mắt bà lãng tránh cái nhìn của ông và chép miệng:

– Chuyện ba mươi năm rồi hãy để cho nó trôi qua. Chú không phải đã lấy được người yêu ba mươi năm trước rồi hay sao?

– Người yêu trước của con là Lý Hai Thơ!

– ??!

– Còn người mà con cưới bây giờ là… không phải! Bác hãy nói thật cho con biết ngày đó, Lý Hai Thơ tại sao bị người chồng đánh ngất xỉu đến chấn thương sọ não?

Bà Hai Ngựa lạnh tay. Bà buột miệng:

– Không phải! Cô ấy bị té ngã xuống thềm nhà và cái bàn chuẩn bị sinh nhật cho thằng con lên 2 tuổi đã đánh xuống đầu cô nớ…

– Và cô ấy bị chấn thương sọ não? Khi tỉnh dậy, cô ấy đã trốn bệnh viện và được ông Lê Tâm tìm ra?

– Trời ơi! Lý Hai Thơ nào mà nằm viện? Lê Tâm nào mà tìm ra nó chứ. Nó đã chết rồi kia mà. Chính tay tôi vuốt mắt cho hai mẹ con cô nớ.

– ???

“Người thanh niên năm xưa” rụng rời tay chân. Hy vọng Lý Hai Thơ còn sống vất vơ, vất vưỡng đâu đó hình như đã tiêu tan theo câu khẳng định của bà Hai Ngựa – một trong ít nhân chứng trong vụ án “những cái chết bí ẩn” của gia đình Lý Hai Thơ năm 1979.

– Chính mắt bà thấy tai nạn xảy ra không?

– Không! Chỉ đêm đó mới nghe cô giống Lý Hai Thơ và em gái Lý Hai Thơ kể vắn tắt.

– Họ được chôn ở đâu?

– Nghĩa trang thành phố chú nợ.

– Bác có chính mắt thấy hai mẹ con cô Thơ cùng được liệm và chôn cất một lần trong ngày?

– Lúc ban đêm liệm thì tôi không thấy nhưng đưa đám, nhà tôi làm sao mà thiếu mặt, chú!

Người đàn ông ôm lấy đầu. Ông nhớ lại lời khẳng định của bà điều dưỡng khi ông gặp bà tại nhà riêng: “Tôi khẳng định bệnh nhân chấn thương sọ não hôm nớ là Lý Hai Thơ. Hồ sơ ghi rõ ràng”. “Ai khai cho cô ấy?”. “Một người đàn ông”. “Chồng cô ta?” “Hình như vậy nhưng tôi không chắc anh nợ. Tôi chỉ là điều dưỡng trực tiếp chăm sóc bệnh nhân Lý Hai Thơ”. “Bà Thơ có điểm nào đặc biệt trên mình?”. “Cô ấy có một nốt ruồi son ngay bên cổ. Nhìn vào là thấy ngay”. Ông nghẹn ngào. Đó là một đặc điểm nhận dạng mà Lý Hai Thơ hiện giờ không có. Nhưng tại sao bà Hai Ngựa lại khẳng định người chết là Lý Hai Thơ? Có gì ẩn khúc mà bà lại cố tình cho Lý Hai Thơ đã chết và nhận Lý Hai Thơ giả là Lý Hai Thơ? Ngày đám cưới của Lý Hai Thơ vừa rồi, lẽ ra, bà chính là người được mời nhưng ông lại không thấy bà Hai Ngựa có mặt trong bàn tiệc. Vì lẽ gì? Ông mang dấu hỏi to đùng lùng bùng trong đầu. Ông định hỏi bà Hai Ngựa câu nữa nhưng ông kịp nghĩ tới “Lý Hai Thơ hiện giờ vì giống Lý Hai Thơ nên được bàn tay ai đó để cô ta thế chỗ Lý Hai Thơ và nuôi nấng tất cả con cái của họ. Phải bắt đầu từ em gái cô ấy và hỏi thẳng bà Lý Hai Thơ giả này”. Không mang nỗi thất vọng như lúc đầu, ông chào bà Hai Ngựa rồi kêu taxi quay lại chở ông về căn nhà màu xanh đọt chuối non. Khi ông quay gót, hai người đàn ông ghé tới quán nước mía bà Hai Ngựa. Người chạy xe thồ chở một thanh niên cũng tấp vào quán. Bà Hai Ngựa từ lúc có người xưa nhắc chuyện cũ nên rúng người. Bà không hồn vía nào bán nữa. Bà kêu thằng nhỏ phụ dọn quán sớm khi bốn người khách kia uống xong. Ông già vừa bước xuống xe, ông gọi cho Tân. Tân trả lời như thế nào mà ông lại lên taxi hướng về Bệnh viện Đà Nẵng

*

Phòng cấp cứu lại nhận bệnh nhân Lê Ngọc Bình. Hồ sơ bệnh nhân ghi: Nhập viện lần hai trong tình trạng ngất xỉu, khó thở. Bà dì út đang túc trực bên cháu gái. Trong đám cháu chắt, ai cũng biết bà thương dì Bình và cháu Tân nhất. Ông ngoại ngồi xuống cạnh dì út:

– Chào út! Cháu Bình có lẽ có bệnh thiếu máu nên chóng mặt xỉu đó út ơi!

Bà dì khóc không thành tiếng. Tân nhìn ông ngoại, anh dậy lên trong lòng muôn vàn dấu hỏi. Anh thấy đôi mắt sâu rậm của ông u uất thật đẹp và giống đôi mắt dì Bình lúc buồn qúa thể. Anh muốn kêu lên nhưng thôi. Trong lòng “ông ngoại”, ông cũng muốn nói điều gì đó với thằng “cháu rể” tâm hợp ý đầu này. Ông muốn thốt lên nhưng lại dừng. Cả hai nhìn nhau thông cảm. Cậu Bảo mặt mày buồn xo không muốn nói chuyện cùng ai. Lúc này, ông mới nhận ra sự thay đổi kỳ lạ của thằng con. Để Tân ngồi với bà dì út, ông bước lại ngồi bên con:

– Con có tâm sự à?

– Không, ba!

– Sắc mặt tái nhợt của con đã nói là con… thương Bình? Ba không cản đâu con ạ. Cô ấy là người con gái tốt đó. Nhưng nghề của cô ấy là luật sư cũng như con. Lấy nhau về, ba sẽ khổ vì hai đứa bây cãi nhau rồi giở luật nội với ngoại ra, có nước ba chết sớm! Ừ. Ba cũng muốn chết sớm cho rồi!

Bảo nghe câu nói cuối cùng của ba, anh tỉnh hẳn:

– Ba! Ba có chuyện gì khó giải à?

– Không! Chuyện gì cũng giải quyết được nhưng phải cần có thời gian con ạ. Kìa! Nghe bác sĩ nói gì?

Tân vụt đứng dậy. Anh bước dài tới chỗ dì út cùng lúc với Bảo. Bà dì út đang thút thít. Bác sĩ nói ngay:

– Kết qủa kiểm tra máu cho biết cô Lê Ngọc Bình có thể bị nhiễm trùng máu.

– Nhiễm trùng máu?

– Chúng tôi đã lấy máu thử lại lần nữa.

Không ai mở miệng được câu nào. Chú Năm nhắc khẽ chú:

– Ngày mai, chúng ta đi chuyến bay sớm chú ạ.

Chiều đến. Khi cả nhà ông đang thu xếp hành lý cho chuyến về Mỹ ngày mai thì tại nhà bà Hai Ngựa, công an đã bắt thằng bán phụ nước mía. Hai người đàn ông chạy xe thồ chính là hai công an. Họ được lệnh canh chừng quán nước mía bà Hai Ngựa 24/24. Bà là người đã cung cấp số xe và nhận dạng hai thằng nhóc dàn cảnh tung xe bác sĩ Lê Ngọc Bình. Còn thằng phụ bán nước mía từ trong nhà, sau khi phụ dọn quán, nó chạy ra kêu làng xóm là bà Hai Ngựa đã chết vì… trúng gió. Ngày hôm sau, có người vừa lãnh nó ra thì lại nghe báo thằng phụ nước mía cũng… trúng gió chết tuốt. Hai cái chết dân dã không ai để ý đã chìm đi trong lặng lẽ. Ông già hay tin trễ lúc lên máy bay khiến ông bàng hoàng. Nhìn ông ngoại nghe tin bà Hai Ngựa chết mặt buồn xo, Tân an ủi:

– Ông quen biết bà Hai Ngựa hay sao mà buồn vậy?

– Không quen biết nhưng nghe tin buồn, người cũng buồn mà con. Huống gì, bà ta là người quen biết của ông từ ba mươi lăm năm trước.

– Ba mươi lăm năm trước lận ư? Vậy ông là ai?

– Nguyễn Thành Bang!

  • Lời mở

    Hiệp định Genève (Accords de Genève - Geneva Conference) ngày 21tháng 7 năm 1954 đã cắt Việt Nam làm hai mảnh. Hiệp định Paris (Accords de Paix de Paris - Paris Peace Accords) ngày 27…

  • CHƯƠNG 1: ĐÁM CƯỚI VIỆT KIỀU

    Mặt trời vừa đứng cây sào. Lượng xe trên cầu sông Hàn bắt đầu giảm sau giờ người dân thành phố đi làm. Từ xa, một đoàn xe hơi năm chiếc toàn màu đen của…

  • CHƯƠNG 2: SỢI DÂY VÔ HÌNH THẮT CỔ

    Tại khu biệt thự sang trọng ở Trần Phú, ông Lê Chấn vặn thằng con: - Tại sao đám hỏi cả năm rồi mà chẳng thấy anh cả nói gì tới đám cưới với họ…

  • CHƯƠNG 3: TÌNH TRONG CHIẾN LOẠN

    Tháng 3/1975. Những đợt pháo kích của quân Bắc Việt đã nã vào thành phố Đà Nẵng. Dân chúng chạy theo lính ùn tắc các ngã đường nhất là các con đường chạy xuống cảng…

  • CHƯƠNG 4: LÝ HAI THƠ

    Khoa Sản Bệnh viện Đà Nẵng cuối năm 1975 có hai người đang nhấp nha, nhấp nhỏm chờ bên ngoài. Khi cửa phòng sản hé mở, một y tá gọi tên người nhà sản phụ,…

  • CHƯƠNG 5: CÁI CHẾT BÍ ẨN

      Bà mẹ nhìn tờ lịch. Thời gian chẳng bao giờ chịu dừng lại. Bà thấy ngộp thở. Cái ngộp thở sức khỏe đuối theo thời gian không làm bà ngán ngao bằng cái ngộp…

  • CHƯƠNG 6: HÔN NHÂN ĐỊA NGỤC

    Quyên nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của Tân. Cô biết Tân bây giờ ghét cô tận xương tủy nhưng mục đích của cô đã sắp đi tới kết quả cuối cùng: Cái gia…

  • CHƯƠNG 7: HOÀNG HÔN MÀU TÍM

    Ba mươi năm trước. Mùa hè 1973. Quán vá xe đạp bên kia trường Phan Chu Trinh có hai người khách. Anh vào trước. Chị vào sau. Chủ nhật, đường phố Phan Chu Trinh vắng…

  • CHƯƠNG 8: CHA CON

    Ngồi luôn trong phòng làm việc vì ngao ngán trở về nhà, Tân đang nghĩ về những giây phút êm dịu khi ngồi với Hoàng Liên, điện thoại reo. Tân nghe giọng run run của…

  • CHƯƠNG 8: CHA CON (2)

    Sân bay Quốc tế Đà Nẵng Tân đưa ông ngoại, chú Năm, cậu Bảo về Mỹ. Họ đáp máy bay từ Đà Nẵng thẳng Sài Gòn. Phi trường Đà Nẵng ồn ào với hàng trăm…

  • CHƯƠNG 9: KẺ GIẤU MẶT

    Phòng Cảnh sát Điều tra. Khi Bảo từ Trúc Lâm Viên về lại Bệnh viện Đà Nẵng, hai cậu thanh niên đi chung với vợ Lê Thành Tân đã bị chận lại khi vượt đèn…

  • CHƯƠNG 10: MẢNH VỤN LỊCH SỬ

    Bà ngoại nghe chuyện chiếc rương được chôn theo dì Lý Thu Thủy bị Thái Thị Quyên cho người đào lên mà bủn rủn tay chân. Bà đã hiểu vì sao con cháu ngoại dâu…

  • CHƯƠNG 11: GIẢI ÁN

    Nhận điện thoại từ Hà Nội báo là người bệnh nhân chung phòng của cô đã chết, Bình thẩn thờ... Bệnh viện Huyết Học - Truyền máu TW. Khoa Ung Thư Máu Chiều xuống. Mặt…

  • CHƯƠNG 12: VĨNH BIỆT HOÀNG HÔN

    Nghĩa trang thành phố Lê Ngọc Bình thất thểu đến nghĩa trang lúc trời chập choạng. Cô không biết mẹ con dì Cúc đã đến đây lúc chiều. Trăng rằm chiếu sáng cả khu nghĩa…