Ba mươi năm trước. Mùa hè 1973.

Quán vá xe đạp bên kia trường Phan Chu Trinh có hai người khách. Anh vào trước. Chị vào sau. Chủ nhật, đường phố Phan Chu Trinh vắng những chiếc nón lá và những chiếc áo dài trắng chích ben. Thấy ông chủ vá xe lúng túng chẳng biết vá bánh xe cho ai trước, anh thanh niên chủ động nói liền:

– Bác vá cho chị này trước đi bác! Con ngồi chờ chút cũng được.

Nghe vậy, chị từ chối:

– Chú vào trước, vá trước đi, chú nợ!

Người thanh niên mặt đẹp như Phan An tái thế, cười:

– Thôi! Khỏi “nợ” với nần. Chị vá xe sớm mà còn về đi chợ nấu ăn cho chồng con.

Nghe chữ “chồng con”, chị kia đỏ mặt. Bác vá xe mở bánh xe sau của chị và hì hụi chà sát. Vừa chà nhám, bác vừa ràm:

– Cái bánh xe ni, bác đã nói với cô rồi, răng mà cô chẳng nghe. Nó lủng đến nổi chẳng còn chỗ vá.

Chị cười buồn, nhỏ giọng như chẳng muốn cho người thanh niên kia nghe:

– Thôi, vá tạm đi đỡ cũng được bác nợ.

– Mẹ ơi! Thiệt khổ thân mi. Sao không nói mẹ mi nhờ người ta làm giấy “Nghĩa Tử Quốc Gia” hay “Cô Nhi Qủa Phụ” hưởng trợ cấp cho đỡ vất vả có còn hơn không, cô nợ.

– Khỏi cần bác nợ. Không khéo lại gây phiền phức cho mẹ cháu. Cháu bi chừ mà “cô nhi” cái chi! Cháu để dành tiền cho mẹ cháu đi mổ mắt đó mà. Lương cháu dư nuôi ba người, bác Hai nợ. Em Cúc chưa về hả bác?

– Nó đi gom mía cùng mẹ. Lát nữa mới về, cô.

Người thanh niên nhìn ra đường nhưng lỗ tai để lại nghe tiếng thầm thì to nhỏ của chủ và khách nữ. Anh lẩm bẩm “quốc gia nghĩa tử” rồi làm như chẳng để ý câu chuyện của họ, anh lấy cây tăm xe hư gõ vào niềng xe cho phát tiếng “keng keng” chơi. Khi chị dắt xe ra khỏi quán, người thanh niên đưa mắt nhìn theo. Bác vá xe liếc thấy, ông cười chộ:

– Mê rồi hỉ? Cô nớ đẹp nhất thành phố đó cậu.

– Nhà cổ ở đâu vậy bác? Gia đình là “Nghĩa Tử Quốc Gia” à?

Bác vá xe vừa bập phà điếu thuốc vừa nói:

– Nhà cách đây nửa cây số. Cô nớ là cô giáo trường Phan Chu Trinh. Ba cô nớ là sĩ quan mất tích tại chiến trường Mậu Thân – Huế năm 1968 nhưng cả nhà vẫn không có tiêu chuẩn “Quốc Gia Nghĩa Tử” vì họ hồ nghi ba cô nớ bỏ Cộng Hòa mà chạy theo “mẩy ổng”. Mẹ cô bị mù mắt thời nớ luôn. Cô nớ thường ra ngồi ở ghế đá dọc bờ sông Hàn đường Bạch Đằng Tây để chấm bài. Cổ cũng hay ghé quán nước mía của bà nhà tôi chơi với con Cúc nhà tôi ở đằng gốc cây phượng đó. Cô nớ hiếu nghĩa lắm chú nợ. Tui chưa thấy cô nào nết na, hiền thục như ri.

– Hoàn cảnh cô ta sao mà tang thương vậy!

– Chiến tranh mà chú! Có gia đình nào yên ấm đâu nà. Không hiểu răng tới ngần ni, cô nớ vẫn chưa chịu lấy chồng khi có khối anh ngấp nghé đó chú nợ.

Nghe đến chỗ “cô nớ vẫn chưa chịu lấy chồng”, người thanh niên sáng mắt. Anh hỏi tới:

– Bác nói cô ấy chưa chồng con gì à! Vậy là con còn có cơ hội đa. Nhà cô ấy đông anh chị em không bác?

– Cậu hỏi tới rồi hỉ? Nhà cô nớ chỉ có bốn người. Cô em gái được gái lắm. Nhưng mà tui cũng nhắc chừng cậu a. Cậu đừng léng phéng cô chị rồi nhảy qua cô em. Cô em có người yêu sĩ quan rồi đó. Cô em ngó yểu điệu thục nữ vậy mà “binh thư yếu lược” thời nào cũng thông thái chú nợ. Còn cô chị, tui chắc cổ cũng không thèm để mắt tới cậu đâu.

Người thanh niên sụ mặt:

– Sao bác biết?

– Hồi nãy vá xe, cô nớ có nhìn cậu đâu nà!

– Trời! Vậy cũng nói!

Cả hai cười dòn. Người thanh niên chép miệng:

– Con gái Đà Nẵng hiền lành, xinh đẹp qúa bác há!

– Há cái chi? Hiền lành, xinh đẹp cũng tùy thôi. Có nhiều chị cũng “chằn ăn trăn quấn” lắm cậu nợ.

– Cái chi mà “chằn ăn trăn quấn”?

Nghe tiếng vợ, bác Hai Ngựa trớ qua:

– Rất may, không phải có bà nhà tôi trong đám “chằn” đó. Hôm nay, bà và con về sớm dữ hỉ!

– Mua xong rồi thì về, ở chi ông. Cúc ơi! Vô vo gạo bắc cơm cho mẹ.

– Dạ!

Tiếng con gái trong veo dạ khiến người thanh niên nghe lâng lâng. Anh cũng có một đứa em gái tuổi cũng chừng ấy mười lăm, mười sáu.

– Xong rồi! Khoan đã! Cậu chờ xí hỉ. Tôi bơm cái bánh sau luôn dùm cậu.

Vừa bom xe hì hụi, ông vừa ràm:

– Người lủng bánh trước; kẻ xì bánh sau. Hai chiếc xe tháo hai cái bánh lủng quăng mẹ nó đi thì thành một chiếc đi chung cho rồi! Ha…

Người thanh niên cười ngặt ngẹo:

– Bác dí dỏm qúa chừng! Hèn chi quán đắt khách. Kìa, tiền tới. Có chiếc xe xích lô lủng bánh trái đang vào nè. Bác coi thử có chiếc xích lô nào khác lủng bánh phải thì bác bảo họ nhập hai chiếc thành một chiếc nghen.

– Hùm!

Người thanh niên đía bác vá xe xong, anh ta quay lại chào người đạp xích lô như nhân thể làm quen:

– Con chào bác! Bác chạy xích lô dạo này có đỡ không?

Người đàn ông đội mũ lụp sụp, hì hụi kéo chiếc xích lô vào quán vừa thở, vừa trả lời:

– Dạo này mà đỡ chi chú! Phập phồng lắm chú nợ. Chộn rộn khắp nơi. Thanh niên trốn lính chạy khắp nơi. Mấy ổng xuống núi càng ngày càng rộ. Ai cũng nói sắp có chiến tranh nên chẳng ai chịu đi chơi mà chở!

Người thanh niên ngạc nhiên:

– Bác đạp xích lô mà tin tức chiến sự cũng gớm nhen. Bác ơi! Hiệp định Paris đã ký hồi tháng 2 năm 1973. Đình chiến rồi mờ. Sông Hiền Lương ở vĩ tuyến 17 chia đôi đất nước là khu phi quân sự như khu phi quân sự ở vĩ tuyến 34 chia đôi Nam – Bắc Hàn năm 1953. Nam – Bắc Việt Nam bây giờ cũng hai cõi hai bờ nhà ai nấy ở, cơm ai nấy ăn rồi.

– Đình chiến cái chi? Ông Thiệu đồng ý chỗ mô? Tổng thống nào mà đi ký hiệp định đưa mình vào chỗ chết rứa? Ông Nixon toàn quyền quyết định thôi. Ông ta ép ông Thiệu “chảy nước mắt” ký đó thôi! Nghe nói MTGPMN và Hoa Kỳ thỏa thuận trao đổi tù binh nữa nên chuyến này, điệp viên Cộng Sản tha hồ vào tù, ra khám tự do. Chú ở trỏng ra phải không? Người ta đồn ông Thiệu đã tin dùng một điệp viên CS bên cạnh?

– Bác ơi! Chuyện này xảy ra năm 69 lận. Điệp viên CS Huỳnh Phú Trọng buộc phải bị bắt trước khi Nixon tới thăm Sài Gòn. Báo chí làm ầm ĩ lên mà. Hầu như không còn là tin ẩn.

– A! Tôi kể chuyện này cũng vui. Ông anh vợ tui ở Sài Gòn cũng… đạp xích lô như tui. Có một ngày ông chở một anh khách xịn từ thành phố ra ngoại thành. Anh ta bỏ quên cái túi. Trong túi có thẻ bạc. Ông anh rể tui đọc thấy chữ số T84.

– Thẻ bạc cũng đổi ra là tiền mà!

– Suýt chết mà có! Ngày nọ, ông chở hai vợ chồng nhà giàu. Hai ông bà nọ lại bỏ quên cái bóp trên xe. Ông anh tui đang mở coi thì hai vợ chồng họ quay trở lại thấy được nên giận đùng đùng. Họ lập tức bắt ông anh rể tui đi ngay.

– Kỳ cục vậy? Có gì quan trọng ở trỏng mà làm dữ vậy? Bác ấy có đi không?

– Trời! Đừng hòng mà không đi. Súng lục đó. Họ là gì cậu biết không?

– Bác không nói, con làm sao biết chớ!

– Điệp viên!

– ??? CIA hay CS?

– Điệp viên CIA hay CS ai mà biết. Cái lỗ này xì hơi, chú vá luôn dùm tui cái. Cậu em biết không? Họ định “khử” ông anh rể tui nhưng khi ấy, túi áo của ông anh rể tui lòi ra cái chuôi thẻ bạc. Vừa thấy thẻ bạc, hai ông bà nọ cất súng liền:

– Chuột chũi hả? Mã số?

– T84.

Họ lập tức đi ngay. Ông anh rể tui ngó vậy mà lanh trí chú nợ. Thoát chết lần nớ, ổng tởn tới già nên giải nghệ luôn. Ở nhà phụ với vợ bán trái cây cho chắc ăn.

– Còn thẻ bạc? Bùa hộ mạng mà!

– Bùa cái chi! Bùa hộ của bên này là bản án tử hình của bên nọ. Xong chưa chú?

Bác vá xe chăm chú nghe tin tức nghe hỏi, ông ậm ờ “chờ xí” và ông nhìn ra đường. Đường phố như có gì vội vã. Nó như hấp hối trong từng giờ đi qua. Tin tức hành lang từ những người xích lô, ba gát bao giờ cũng có độ đúng với xác xuất 70%. Nhìn thấy những đàn ông mặc quần bù lươn mà cũng ba chân bốn cẵng, bước thấp bước cao vội vàng trên đường, bác vá xe chép miệng:

– Chộn rộn khắp nơi rồi cháu nợ. Có lẽ thành phố sắp có đổi thay. Nghe cháu nói giọng miền Nam, chắc mới về đây chơi hỉ?

– Dạ! Con mới đổi về đây vài tháng.

Không để ý đến bốn từ “mới đổi về đây”, bác vá xe hỏi tiếp:

– Ông bà còn không? Làm ăn trong nớ có khá hơn ở đây không?

– Dạ, ba má con còn chớ. Hai ông bà mần trái cây ở miệt vườn lên Sài Gòn bỏ mối. Thu nhập gia đình ba má con cũng khá nhàn.

– Chà! Nghe nói miền Tây – Lục tỉnh trái cây được mùa như lúa đồng bằng Cửu Long. Nhất là xoài, chôm chôm, măng cụt và sầu riêng, đúng không hè?

– Dạ. Đúng rồi. Quê con xoài nhiều lắm. Xoài Thanh Ca, xoài Thủy Triều, xoài Gòn, xoài Tượng, xoài Cát bát ngát vườn luôn. Xoài Gòn, xoài Tượng chấm mắm đường ăn ngon mệt nghỉ. Còn nữa nghen bác, trái khóm ngọt cũng hết chỗ chê! Mãng cầu nữa: Mãng cầu tây, mãng cầu ta ui cha lịm lưỡi. Măng cụt và vú Sữa nhất là vú Sữa trắng, y như sữa mẹ vậy.

– Có bà nhà tui với con gái tui chắc họ chạy nước miếng a!

– Của chua ai thấy chẳng thèm. Của ngọt ai chẳng thòm thèm muốn ăn!

– Lại thơ con cóc! Cậu ăn trái cây da thịt hồng hào kiếm đào mấy khó. Xong rồi nè nhưng giờ này mà đạp chạy theo cô nớ cũng chẳng kịp đâu cậu nợ.

– Dạ con đâu có nói con đạp theo cổ đâu! Con về chỗ con trọ chớ.

– Vậy a?

– Dạ! Con đi hai bác nghen.

Cám ơn và trả tiền xong, anh thanh niên đạp xe vòng quanh con đường Bạch Đằng Tây. Hàng phượng hai bên bờ bắt đầu đỏ rực. Đó là lý do tại sao các con đường Hoàng Diệu, Độc Lập, Khải Định, Lê Lợi, Đồng Khánh… vắng bóng những tà áo trắng và chiếc nón lá nghiêng nghiêng. Mùa hè đó mà. Không ai nhìn theo, người thanh niên đó đã mất hút trong một cổng trại. Đêm đó, anh thao thức về người con gái sông Hàn. Anh tự mắng mình thật ngu khi không hỏi cô giáo nọ tên gì!

*

Mọi ngày chủ nhật, ghế đá bên bờ sông Bạch Đằng Tây có thêm một người khách. Anh ta ngồi đằng sau một chị đang đọc sách lâu đến nổi chị phải mở miệng:

– Ngồi chi mà ngày chủ nhật mô cũng ngồi nhìn người ta vậy hè?

Người thanh niên bẻ mấy ngón tay nghe “rắc rắc” rồi cười hiền lành:

– Ngồi chờ hoàng hôn buông xuống, tôi chụp cái bụp rồi hai tay bưng tặng chị làm sính lễ. Sẵn tiện đưa mắt sang, nếu chị lỡ hắt xì hơi rớt xuống sông, tôi nhảy theo. Hay là bánh xe chị có đứa nào chơi ác đâm lủng, tôi vác nó đi vá dùm chị luôn. Nếu có ruồi đậu, muỗi chích, tôi quạt đuổi đi cho chị.

Nói xong, anh ta xòe cây quạt giấy phe phẩy làm y như đang đuổi con ruồi, con muỗi thật khiến chị phì cười:

– Lại nói gỡ sính lễ chi mô rứa? Đàn ông gì mà cầm quạt như công tử Bạc Liêu đứt dây thiều té xuống cầu tiêu!

Anh thanh niên tròn mắt. Anh không ngờ người phụ nữ nôm hiền lành mà cũng “ăn miếng trả miếng”. Anh cười nhăn mũi:

– Cũng ghê gớm đó nhen. Tưởng hiền lành như bánh xe mới banh.

– Bánh xe mới vá hồi sáng ni. Đừng trù ẻo. Nè! Hoàng hôn bắt đầu kia! Chụp được thì chụp đi kẻo nó biến mất!

– Đố chị hoàng hôn có màu gì?

– Khéo hỏi! Hoàng hôn chỉ màu đỏ thôi chứ màu chi?

– Hoàng hôn sẽ có màu tím đó nha!

– Hoàng hôn màu tím? Răng mà tin?

– Không tin, chị cứ ngồi với tôi mà chờ! Tôi quạt mặt trời đỏ thành tím cho chị coi.

– Chu cha chuyện lọa!

– Lọa gì mà lọa? Khi nào tôi quạt ra hoàng hôn màu tím, chị cá gì?

– Gì cũng ưng.

– Chị giữ lời đó nha.

– Còn thua thì răng?

– Thua… tôi làm… lính gác cho chị.

Chị giấu nụ cười trong tờ giấy học trò và chẳng hề nghĩ tới hàm ý trong câu nói bóng gió. Chị nghĩ đơn giản: “Một chàng trai khá hài hước và trung thực”. Vậy là họ quen nhau từ ấy. Anh kể về miệt vườn trái cây của nhà anh. Chị kể về những lễ hội xứ Quảng của chị. Họ kể cho nhau nghe thời tuổi thơ chạy rong rồi cười. Mỗi chiều chủ nhật, không thấy anh tới, chị nghe lòng man mác như khi nhìn dòng sông cuốn những chiếc lá rụng đi về đâu chẳng rõ. Anh không thấy chị ngồi, lòng anh nghe bơ vơ như mây chiều không bến đổ. Một ngày nọ, bờ sông Hàn như ngã sấp khi anh nắm bàn tay nhỏ nhắn của chị. Chị nhìn ra bờ sông đếm từng cơn sóng lăn tăn để nén lại nhịp đập của trái tim. Mặt trời đói bụng đi ngủ sớm. Chị không đói nhưng chị phải về nhà với mẹ. Người thanh niên năn nỉ:

– Tôi đưa chị về nha!

– Không được!

– Không cho “tôi đưa em về đêm nay, mai tôi không còn là tôi nữa” a!

Đến lượt chị thấy lòng nhũn ra nhưng chị vẫn kiên quyết lắc đầu. Anh năn nỉ:

– Vậy chị giữ cây quạt này để mà… đuổi ruồi muỗi nhen.

Chị cười đỏ mặt khi anh dúi cây quạt vào tay chị. Hai người chia ra hai ngã. Chị cầm cây quạt giấy xinh xắn trong tay. Cây quạt còn ấm ấm hơi tay người. Bất giác chị quay đầu nhìn theo… Chị bắt gặp anh cũng đang ngoái đầu nhìn lại. Hoàng hôn đang lịm xuống nửa dòng sông. Cho tới một ngày tháng 3 năm 1975…

Thấy ông già nhắc tới ngày ấy là im ru bà rù, Tân nôn nóng:

– Ngày đó sao nữa bác? Anh thanh niên đó có… sơ múi gì với chị nọ chưa bác?

– Thằng qủy! Ngày đó chú em mày mấy tuổi?

– Bác hỏi tuổi… bố cháu hả?

– Ụa. Không! Hỏi chú em mày. Nhưng chú em mày khỏi cần trả lời. Chú mày chỉ là cái trứng trong bụng mẹ chờ cha.

Tân cười hết nổi. Câu chuyện của ông già cứ mỗi lúc càng hấp dẫn đến nổi anh… chẳng hiểu gì cả. Anh buột miệng;

– Người thanh niên mê gái ấy là bác phải không?

Ông già lim dim…

– Phải mà cũng chẳng phải!

– Là sao?

– Hồi ấy ta là một chàng trai… khôi ngô tuấn tú. Giờ là một ông già.

Tân cười bò. Anh mỉa:

– Trời! Tự khen mình đẹp giai nữa cơ!

Ông già như… hăng tiết:

– Không đẹp mà cua nổi cô giáo hoa khôi xứ Đà?

– Bác cưa như thế nào, bày cho cháu cưa coi.

– Cưa như thợ xẻ gỗ ấy. Xoàn xoạt, xoàn xoạt… cây chịu không nổi… đổ… xong!

– Hiểu quái gì đâu?

– Ủa. Nghe chuyện rồi, nói thử coi. Theo chú mày, hoàng hôn có màu gì?

Tân đang mơ màng nhìn ra sông, nghe ông già hỏi, anh ngớ ra:

– Màu vàng đỏ!

– Dốt đặc cán cuốc.

– Cán mai chứ bác!

– Ui! Mai hay cuốc cũng chẻ sọ dốt của chú mày ra được thì ta cứ dùng.

Điện thoại đi động reo, Tân nghe xong, anh ngập ngừng nói với ông già:

– Bố cháu gọi rồi bác. Cháu về trước nhé!

– Sao? Nghe xong chuyện tình lâm ly của ta, không trả lời được rồi chạy làng à?

– Tội bác qúa! Ngày mai, nhà cháu có đám cưới, cháu phải về phụ lo.

– Thì ngày mai, nhà ta cũng có đám cưới đó mà. Ngày mai tốt ngày nên ở đâu cũng cưới xin rầm rộ. Ở bên Mỹ, đám cưới cứ rớt vào ngày thứ bảy và chủ nhật không hà?

– Vậy hả bác?

– Thằng này học mẫu giáo, cô chết hay sao mà cả thứ này cũng không rành? Xứ Mỹ, dân đi cày cả ngày trừ hai ngày thứ bảy và chủ nhật. Đám cưới mà tổ chức không vào hai ngày đó thì cô dâu, chú rể bình bụng ăn cho hết!

– Vậy hả bác?

– Hừ! Hả hoài hả qủy mà cậu chẳng có hiểu chi thì hả làm gì!

– Cháu chịu bác! Không đi ăn tối với cháu thì thôi, cháu đỡ tốn. Chuyện tình lâm ly gì mà chưa biết đầu đuôi ngã ngũ ra sao! Mai gặp lại bác nhé!

– Trời! Mai lo đám cưới bận rộn, mệt thấy mẹ mà hẹn với hò! Chuyện tình biết hết đầu đuôi thì còn gì hấp dẫn, anh bạn trẻ!

– Ừ nhỉ!

– Vậy nè! Mốt đi! Gặp ở đây rồi chú mày và ta cùng kể chuyện đám cưới có màu gì nhen.

– Đồng ý liền! Cháu chào bác!

– Miễn lễ nghĩa!

Cả hai cũng chẳng ai hỏi đám cưới ai, ở đâu? Buổi chiều tím sẩm rớt lại phía sau lưng. Chẳng có ai lượm được trái hoàng hôn rớt đụi như “trái thị rớt bị bà già, bà hun, bà hít chớ bà không ăn”!

*

“Đúng rồi! Chính ông là người đàn ông cầu sông Hàn và Bạch Đằng Tây!”.Tân nhảy bổ lại phía “chú rể”, anh hét to khiến cả hai họ ngơ ngác:

– Bác… bác hoàng hôn màu tím!

Chú rể ngớ ra một lúc rồi cũng… hét to không kém:

– Thằng… thằng nhảy sông!

– Ha ha ha bác à không… ông… ngoạììì!

– Ô là là… Cháu ngoạìììì! Khà khà khà…

Cả hai quên mất họ đang vào lễ cưới. Họ ôm chầm lấy nhau mừng rỡ như Tử Kỳ gặp Bá Nha. Hai họ tròn mắt ếch. Hết người này đến người kia nhìn nhau. Người chủ hôn nhắc:

– Giờ lành tới! Nhất bái thiên địa!

– Có gì nói sau!

– Nhị bái cao đường!

– Con không được cười!

– Phu thê giao báììììi!

Thiên hạ cười vỡ bụng:

– Y như kiếm hiệp.

– Vậy mà vui!

Họ hàng hai bên như xích lại gần nhau sau khi hai “chú rể – cháu rể” nhận thân quen. Đám cưới hình như bắt đầui nhiều tiếng cười thay tiếng pháo hơn. Nỗi bực dọc từ vụ thả tiền giả và vụ chú rể suýt chút “lỗ mũi ăn trầu” biến mất như có phép lạ. Mọi người ai cũng tò mò chờ xong đám cưới rồi hỏi tới thử coi họ gặp nhau ở đâu mà gặp nhau đã rộn ràng chừng ấy? Tiệc cưới diễn ra cũng khá đơn giản và đậm đà hương vị xứ Hàn. Người ta thấy ngồi bên bàn họ “ông” gồm có: Ông rể, cùng ba người con của ông: Vợ chồng Nguyễn Trần Vũ và con trai Nguyễn Anh Hiền; vợ chồng Nguyễn Anh My và con trai Nguyễn Anh Huy, người con út Nguyễn Thành Bảo và người chú Năm. Phía họ “bà” có: Bà dâu cùng em út với các con cháu nội ngoại của bà: Bà dì út, vợ chồng con gái Lê Vương Bắc, vợ chồng Lê Ngọc Duyên và vợ chồng cháu ngoại Lê Thanh Tân, vợ chồng Lê Ngọc Định, con gái Lê Ngọc Bình, vợ chồng Lê Vương Nam (có cậu con trai Lê Thanh Tính không về được)… Đông qúa trời! Nhạc đám cưới rộn ràng mở đầu bằng giọng ca của danh hài Hoài Linh với “Rượu xuân ngày cưới” cười nôn ruột: “Tết năm này, quê ta qúa là chịu chơi. Tiếng nổ vang ai đám cưới qua mời thì khăn đóng áo dài đi nhậu ké. Mừng cô Sáu đầu xuân thêm chú rể. Bên gia đình anh Tám có cô dâu. Hai ông bà hạnh phúc thích như nhau. Hai kẻ đẹp đôi thì cô chú cũng đẹp lòng. Chén rượu này, tôi xin chúc cho đàng trai. Chứ chén thứ hai, tôi xin chúc cho đàng bà. Nè anh Tám, tôi mời anh một chén. Nè cô Sáu cụng ly ta rỗn rãng. Riêng ly này, tôi chúc cháu tân lang. Chứ thêm ly này, tôi chúc cháu giai nhân. Chúc hết làng ta đều ăn tết có rầm rầm. Drô drô! Xin mời cô bác, ta cùng giải khát cứ uống mừng xuân sang. Quê mình khang trang, tưng bừng gả cưới khiến chúng tôi cũng rộn ràng. A… cô nào mà ở góa. Anh nào mà ở giá. Năm mới mần ăn ra, tôi thề xông pha qua nhà mai mối cho ấm êm cái tình già. Uống ly nào ly tôi hết rồi đây. Đám cưới vui ai đâu có la rầy. Nè anh Tám nhìn quài chi chị Sáu. Cụng ly với bà sui đi cái đã. Xuân năm này, anh đám cưới cho con. Sang năm rồi anh cưới tiếp cho vui. Xuân của lòng ta là không có tuổi già. Xuân năm này, tôi xin chúc muôn nơi. Xuân của lòng ta và xuân đến mọi nhà”. Nguyễn Thành Bảo vốn ít nói nhất trong hai dòng họ khẽ mỉm cười khi nghe Hoài Linh gào đến câu: “A… cô nào mà ở góa. Anh nào mà ở giá”. Anh lặng lẽ đưa mắt nhìn những người đã trở thành quen biết. Ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt của Lê Ngọc Bình. Họ cùng quay mặt đi. Mọi người đang rộn rã nâng ly, nâng chén nên chẳng ai để ý những đôi mắt đang mang “hình trái tim”. Quyên bực dọc trong lòng. Cô lấy cớ đau bụng, trúng gió vào nhà sau. Những tưởng họ sẽ trở thành “thù”, ai hay họ lại trở thành “người một nhà” thấy ghét. Người ta muốn bỏ mình mà mình vẫn phải mang râu đội mão đi chúc mừng đám cưới họ hàng kẻ bội phản. Tức nào bằng? Quyên gọi mẹ. Bà Bá Quân chẳng hiểu vì sao con gái bỗng nhiên một hai bảo bà đi về cho bằng được. Mọi người đang vui nên cũng chẳng ai hơi đâu để ý sự vắng mặt của một vài người. Tân bám lấy… ông ngoại. Anh thì thào vào tai ông:

– Ngoại! Tối nay ngoại “động phòng hoa chúc” với bà ngoại như thế nào, sáng mai kể cháu nghe với nhé!

“Bập”. Thay vì trả lời, ông rể nện trên vai cậu cháu rể một phát.

– Úi giời!

Mẹ Tân phát hiện sự thiếu mặt cô con dâu, bà gọi thằng con ra sau nhà:

– Vợ con nó làm sao thế?

Tân cau mặt:

– Cô ấy tính khí bất bình thường khi này khi nọ. Mẹ đừng quan tâm nhiều tới làm chi. Chắc cô ấy bỏ về rồi.

– Hai đứa giận nhau à?

Tân chối phăng:

– Dạ không!

– Vậy sao nó bỏ về mất lịch sự vậy?

Tân không dám nói cho mẹ biết anh sắp ly hôn với Quyên. Anh chép miệng:

– Chuyện dài dòng mẹ ạ. Con cũng tận hết khả năng rồi.

Bà mẹ chẳng hiểu “tận hết khả năng” của con có ý nghĩa gì? Bà trở lại bàn tiệc. Tân ngồi bên cạnh dì Bình. Dì Bình dặn cháu:

– Có việc gì cũng từ từ nhé.

Tân cười tươi. Anh đang vui với ông ngoại mới. Ruột gan anh bây giờ như được thuốc tiên chữa lành chứng “hay quặn lòng” với nỗi niềm riêng. Phía bàn tiệc, chỗ Nguyễn Thành Bảo đang bỏ trống. Điện thoại của dì Bình nằm trong giỏ vừa nhận một tin nhắn do ai đó gởi tới. Dì không nghe. Dì mãi miết nhìn “bố dượng” của mình với ánh mắt đầy thiện cảm.

*

Quyên chở mẹ về. Cô cảm thấy lòng ghen tức vu vơ. Hôm trước, giận Tân đòi ly dị, Quyên bỏ về nhà mẹ. Bà Bá Quân thấy con gái về, mừng rỡ:

– Cả tuần nay không thấy con về, mẹ lo hai vợ chồng lại cãi nhau chuyện chi. Chuyện nhà ấm êm rồi hả con? Tân lại bận hay làm sao mà nó không về với con?

Quyên giấu nước mắt sắp trào ra:

– Ảnh mắc chuyện mẹ ạ.

Bà mẹ nhìn con gái, bà gạn:

– Vậy chứ hai đứa có chuyện chi mà mi về với mẹ hôm ni?

– Nhớ mẹ thì con về. Mẹ không cho, tuần tới con không về. Vậy thôi à!

– Mi quen tật bướng bĩnh! Uyển My mới tới thăm mẹ hồi sáng.

Quyên sáng mắt:

– Nó được thả sớm vậy sao? Sao nó không gọi con?

– Mẹ răng mà biết.

– Để con qua nhà nó coi thử.

– Mới về với mẹ lại chạy tới bạn liền! Con gái hiếu thảo rứa mi?

– Mẹ à! Tối con ở lại ngủ với mẹ mà.

– ?

Quyên chạy xe tới nhà Uyển My. Cô sững sốt khi thấy người ta bu đông đen. Quyên dừng xe lại hỏi thăm:

– Có chuyện chi mà đông người dữ rứa cô bác?

– Con bà Năm Buồn ở nhà nớ bị công an mới còng tay đi cô nợ.

– ?

– Nghe nói con nhỏ nớ làm gái cho đại gia, công an gì đó bị đưa vào trại giam, vừa mới thả ra có mấy ngày lại đi bán thuốc lắc.

– Ai chỉ chỗ mà công an xông vào bắt tại nhà. Mẹ cô nớ cũng bị liên lụy luôn.

– Sao lại có chuyện thuốc lắc? Không thể nào!

Quyên ngạc nhiên. Cô chạy xe vào nhà Uyển My. Bà Năm Buồn mặt đang… buồn đến tái mét. Thấy Quyên tới, bà như thấy cứu tinh. Bà nắm tay Quyên nghẹn ngào:

– Con My lại bị bắt rồi cô nợ!

– Con mới biết tức thì, dì.

– Dì làm răng mà biết chuyện nó bán buôn thứ hàng quốc cấm nớ. Nếu biết, nghèo mấy nghèo, dì cũng đâu có để nó làm.

Quyên an ủi:

– Được thả ra sớm mà nó không biết cẩn thận. Thôi dì ơi! Nay mai họ sẽ thả nó về thôi dì nợ. Nó về hồi nào dì Năm?

– Mới hai ba ngày nay thôi à con.

– Vậy sao có đường dây bán thuốc lắc cho nó lẹ rứa?

– Dì làm răng mà biết cô! Đường dây bán ma túy cho các vũ trường ở Đà Nẵng này có rầm rộ lâu lắm rồi. Chắc có lẽ bọn họ cũng người quen cả.

– Con hiểu rồi. Bọn nó thấy Uyển My nhà mình đẹp gái, mới ra trại cần tiền nên tìm cách làm quen bán chác đây. Vụ ma túy vũ trường này bị công an tóm năm 2007 rồi dì nợ. Con chắc là đường dây khác móc nối từ Hà Nội vào. Tụi buôn ma túy này ghê gớm lắm dì ơi! Chúng nó có bảo kê hết đó dì. Bể ổ là do chia chác, ganh tị giữa nhóm này với nhóm khác mà lộ mánh thôi. Con My đụng đến bọn này làm chi! Chúng nó có súng bút bi tự tạo hết. Đụng chuyện, chúng “khử” tức thì!

Bà Năm Buồn nghe Quyên vô tư nói, bà càng hoảng sợ hơn. Bà ngồi khóc thút thít khiến Quyên chạnh lòng. Cô sựt nhớ tới lời con bạn nói hôm Quyên tới tù thăm nó: “Nếu mình được ra, mình cũng sẽ phải làm cái nghề ấy thôi. Nghề nào dễ hái ra tiền là mình làm. Vài năm nữa, thân thể chèo bèo, có ma nó ký hợp đồng với mình!”. Quyên mở bóp. Cô lấy ba tờ 500 ngàn loại giấy polymer cứng cừng cưng:

– Dì cầm lấy mà gởi cho em. Tiền này con đã soi bằng máy Start rồi. Không sợ tiền giả đâu dì ạ.

Không đợi cho dì Năm Buồn từ chối hay chịu nhận, Quyên dúi tiền vào tay dì rồi nôn nóng chạy bổ đi tìm một người mà cô tin chắc chỉ có hắn mới cứu được con bạn đáng thương của cô. Dì Năm Buồn ngơ ngác và phát khóc lần hai trong nỗi âu lo cho con gái và mừng vì có tiền gởi cho thằng con đang học ở Sài Gòn nhưng dì thêm một món nợ thân tình nặng trong lòng mà chẳng biết khi nào mới trả được! Dì lấy vạt áo chùi nước mắt. Những người hàng xóm dần dà hỏi thăm khiến dì càng mủi lòng hơn lúc nào hết. Bên ngoài, những kẻ biết lai lịch dì vội vã kể tới, kể lui câu chuyện của dì cho người khác nghe:

– Chị nớ hiền lành, phải cái ông chồng mèo mỡ. Ông ấy bỏ dì vì dì nghèo. Bỏ nhưng chẳng chịu ra tòa chi ráo. Cứ khi nào đánh hơi thấy chị nớ có dăm ba đồng là hắn về đòi tiền. Chị nớ mà không đưa, hắn đánh vỡ miệng chảy máu ra.

– Trời ơi! Người đâu mà thua cả loài trâu bò!

– Sao bà nới không ra tòa bỏ hắn cho xong.

– Bỏ gì được mà ra tòa! Bà nghĩ coi: Tiền đâu mà chị nớ đóng án phí mấy triệu cho tòa chớ? Tui nghe nói, chị nớ hai, ba lần đi tòa nhưng họ không xử mô. Khi bị thằng chồng đánh, chị nớ kêu cứu nhưng chính quyền cũng chẳng đếm xỉa tới. Bởi vậy nên thằng chồng chị nớ được nước làm tới. Hắn lấy thêm vợ thì được nhưng chị Năm Buồn mà có bạn, có bè là chết với hắn. Mấy tháng trước, dì có anh bạn học lâu đời ghé nhà chơi, thằng chồng đánh hơi về cuỗm mất của anh kia cái valy. Con Uyển My biết ngay là cha nó lấy nên nó tới nhà ông nội đòi dùm. Hắn chịu trả giấy tờ cho anh bạn của chị nớ vì con bé làm dữ qúa nhưng 5 triệu bạc thì hắn nói không có lấy. Mấy bà thấy có vô lý không?

– Chậc! Không kiện đòi lại à?

– Người nghèo làm chi mà có công lý mà kiện.

– Tội nghiệp!

– Nay mai, cái nhà này, không khéo về tay thằng chồng vô lương tâm.

– Trưa rồi, ta về đi thôi! Chị Năm đừng lo. Thế nào con My cũng được thả tự do sớm thôi.

Mọi người tản về. Dì Năm Buồn thẩn thờ bên bộ ván xưa thời ông nội để lại với xấp tiền triệu rưỡi của Quyên vừa đưa. Một bóng người xẹt qua trước mặt dì. Dì chưa kịp ngẩn lên nhìn thì ba tờ 500 ngàn trong tay hóa gió. Dì thất thanh:

– Trả đây! Trả đây cho tui! Trời ơi! Trời ơi! Đồ vô lương tâm, đồ…

Bóng người nghe dì chửi, lập tức quay lại đứng trước mặt dì giận dữ;

– Có tiền mà không đưa cho tao còn chửi tao? Mày coi bộ hết muốn sống hả? Thì chết này!

“Bịch!”. Hắn đá dì một đá khiến dì té sấp trên thềm:

– Tao đá cho mày gọi ông làng, ông xã. Giỏi thì gọi đi! Tao thách! Chừng này, họ không mắc việc công, thì cũng mắc ăn, mắc nhậu chứ hơi đâu đi xử chuyện không không chẳng kiếm được đồng nào. Đồ đàn bà… nghèo kiết xác! Đồ con mẹ vô lại dạy con đi làm đĩ!

Đánh đập và xỉ nhục xong, hắn ung dung bỏ đi. Dì Năm Buồn hét không ra lời. Chứng đau cột xương sống của dì bị giày thằng chồng đê tiện đá thốc, đá tháo muốn gãy vụn. Dì chống đối không nổi nên uất ức cùng cực và ngất đi theo 6 chữ “Đồ con mẹ vô lại dạy con đi làm đĩ”! Ngoài kia, những chiếc lá theo gió rụng xuống mặt đường. Chúng lăn tròn rồi lại cuốn theo chiều gió…

*

Tân hẹn Chiến ở quán cà phê quen. Chiến tới muộn hơn nửa tiếng. Tân vừa thấy mặt Chiến, anh nện:

– Thằng giã gạo ra đậu! Cậu lúc nào cũng tới trễ là sao? Cậu mắc hẹn à?

Chiến phì phèo:

– Hẹn quái gì! Đang vừa xong vụ bắt bọn làm tiền giả từ Lạng Sơn về Hà Nội thì lại tiếp đến có đường dây buôn thuốc lắc và Ketamin xuyên Việt – Thái – Lào lớn qúa nên công việc bề bộn. Nhẽ ra, tớ không tới được nhưng lỡ hẹn với cậu nên “không dám” không tới. Thế cậu có việc à? Nhà đất mà cũng lắm chuyện phiền công an ư?

– Thôi cậu đừng có ngẫu hứng lý tình tang mà đùa nữa! Tớ nhờ cậu một chuyện nhé!

Chiến chờ nhưng Tân chưa mở khẩu. Hắn cười to:

– Chuyện cậu nhờ chắc quan trọng với cậu lắm phải không mà cậu… nghẹn?

– Cũng gần như…

– Mập mờ thế thì bố tớ cũng chẳng giúp cậu được. Nói nhanh đi nào!

– Cậu coi thử vụ cô Huỳnh Thị Uyển My…

– A…

Chiến nghe tới cái tên đó, hắn lập tức thẳng người:

– Con phản bội đó à? Tớ căm nó tới xương cậu đừng nói là không biết nhá! Chuyến này, nó chạy đằng trời!

– Cô ấy được thả sớm vậy chứng tỏ cô ta cải tạo tốt đó chứ!

– Hừ! Tốt gì! Lại “vốn tự có” cả!

– Cậu chỉ giỏi thành kiến.

– Chứng nào tật đó chứ thành kiến quái gì!

– Cậu cũng góp phần gây ra “chứng nào tật đó” cho cô ta ấy mà!

– Tớ?

– Không lẽ tớ?

– Hùm! Cậu rườm rà! Thời buổi hưởng được lúc nào thì hưởng. Tướng về hưu trở thành cái bị. Nhưng lạ thật nhé: Cậu với cô ta là gì mà cậu có vẻ sốt sắng qúa vậy?

– Cô ấy là bạn thân với Quyên!

– A… Biết rồi! Nhưng tớ nói ai thì được tất nhưng với nó thì không được!

– Tớ năn nỉ cậu!

– Ai thì được chứ nó thì không! Tớ đã bảo!

– Hay cậu cũng muốn tớ… hối lộ cậu!

– Phiền qúa Tân!

Nhìn mũi thằng bạn đang đỏ lên vì “nóng gà”, Tân chỉ trích:

– Cậu nghĩ thử xem: Nếu cậu không vì chuyện riêng tư, đêm đó cô My đâu có vào trại giam! Cô ta có người em đi học ở thành phố cần tiền nên làm liều. Nhà cô ta trước kia cũng tạm có cơm, có cháo nhưng nay trở nghèo vì cửa hàng bán nón lá, mũ đã hóa khói khi có chủ trương đội mũ bảo hiểm đó mà. Nón mũ bán cho ai? Cho không, ma cũng chẳng thèm.

– Ơ hay! Cậu hát quan họ nữa rồi! Phạm vào đường dây thuốc lắc lớn như vầy, khó chạy tội. Cậu cũng biết vụ mua bán chất Katemin năm 2006 ở Kiên Giang khiến cả tập thể bác sĩ, dược sĩ, giám đốc, phó giám đốc vào tù gỡ lịch không? Họ toàn những người có “đống mộc” trên ngực mà chạy không khỏi huống hồ con nhỏ đó có quái gì che đầu?

– Tớ thấy không công bằng bắt đầu từ đấy đấy!

– Làm gì có bằng với công ở đây!

– Chất Katemin là chất gây mê thôi làm quái gì mà mấy đấng “từ mẫu” phải vô tù vì chúng?

– Đúng là đầu bã đậu! Katemin là chất ma túy gây nghiện tâm thần rất độc.

– Độc hại mà mấy ông thần y học đó còn mua?

– Ấy mới ra chuyện chứ?

Tân năn nỉ:

– Cậu giúp tớ cũng là giúp cậu thôi. Thử nghĩ xem: Không có ô dù to đùng che mưa, tránh nắng, đường dây này hoạt động cả chục năm nay mà trót lọt ư? Cậu thử nghĩ những người bị bắt có phải đầu sậu hay chỉ là hạng tép tôm? Vả lại, cô ấy mới ra trại, mới nhận hàng thì làm gì bán chác được cho ai!

– Cậu phiền phức qúa! Đúng là cô ta chưa bán cho ai, chỉ mới bắt tại trận đang nhận 3.000 gói thuốc lắc. Không phải cậu và cô Quyên gương vỡ chưa lành hay sao mà giúp bạn của “kẻ thù”?

Tân nhăn mũi:

– Lành sao được nhưng cô ấy nặng lòng với bạn bè, chứng tỏ cô ấy cũng còn chút lương tri. Tớ hy vọng mình có thể tạo cơ hội cho cô ấy tin rằng cuộc đời cũng không bạc đãi kẻ có lòng.

– Ui! Rồi cậu cũng chết đứng, chết ngồi vì cái “lòng” của cậu!

– Chịu giúp rồi hả?

– Tớ không hứa!

– Nè! Uống hết đi cho nhẹ tâm trí.

– Tớ hình như bị nước chanh rum của cậu làm cho… mắc nghẹn! Thôi! Thông cảm nghe. Tớ phải đi rồi.

Tân nhìn Chiến ba chân bốn cẵng như thế, anh cũng ái ngại. Nó việc gì cũng hăng máu và sẵn sàng “vào chỗ, xuất phát” nhưng có mỗi cái tật ham gái đẹp là không sao bỏ được. Không chịu lấy vợ, nó cứ thích lấy vợ hợp đồng mới hư nết. Tân nghĩ tới cô em bác họ của mình. Anh chép miệng: “Phải chi thằng này nó đừng có tật xấu đó, mình làm mai cô em gái này cho nó”.

*

Uyển My được thả ra. Quyên không những chùn bước mà cô lại vòi Tân đình lại vụ ly hôn thêm một năm. Nếu không, cô không chịu đi dự đám cưới của bà ngoại. Tân bực qúa:

– Cô thật là kẻ không biết điều!

– Tôi là vợ anh. Anh nghĩ thử coi. Từ lúc lấy anh, tôi có hư hỏng chi đâu. Anh bỏ tôi vì lý do gì?

– Lý do từ đầu không yêu cũng là nguyên nhân cho hôn nhân phải hủy.

– Người không biết điều mới là anh. Nếu anh bỏ tôi, tôi mà không làm cho nhà anh banh chành ra, tôi không phải là “Quyên đồng sắt’!

– Đừng dọa tôi! Tôi là cán bộ nhà đất không tham nhũng. Bố tôi là thanh tra thanh liêm. Mẹ tôi là bác sĩ gương mẫu. Anh chị em tôi là công an đứng mực. Dòng họ tôi chẳng có ai “vinh thân phì da”. Cô dọa cũng bằng thừa!

Quyên cười to:

– Sự thanh liêm, mẫu mực, đứng đắn là cái gai, cái đinh trong mắt tổ họp ngược lại. Không ngồi cùng xuồng, người ta hất anh rớt xuống sông, xuống biển. Anh chống mắt mà coi. Thanh liêm ư? Mẫu mực ư? Ông nội anh không từng là kẻ hại bạn, chiếm đoạt nhà cửa của bạn sao hả? Ông ta cũng là kẻ từng bị tình nghi là… sát…

– Câm miệng lại!

Tân giận điên. Anh nhào tới trước mặt Quyên. Máu nóng anh trào lên đỉnh đầu. Mắt anh long lên vì những lời kinh khủng vừa chui ra từ miệng con vợ khốn kiếp. Quyên chột dạ. Cô trách mình sao lại “hớ” mồm trong lúc này. Cô quày quã ra xe và chạy ngay. Tân bàng hoàng như đi trên dây xiếc. Anh ghi nhận thêm một dấu hỏi to như cái thúng kinh khủng vào lòng. Không thể chịu được nữa, anh lần mò đi ra bờ sông. Dòng sông sẽ giúp anh tỉnh táo và có thể chở nổi muộn phiền đi đâu thì đi. “Sao chuyện ông ngoại tìm thấy hoàng hôn màu gì trên bờ sông Hàn giống y chang chuyện mình vậy”. Ở đời, những sự việc trùng lặp khiến người tin có sự sắp sếp hẳn hoi của đấng vô hình nào đó đang ở chung quanh cuộc đời.

*

Tân vừa nghĩ ngợi về “ông ngoại” và “bà ngoại”, vừa đi tới chỗ bờ sông hồi nào chẳng hay. Anh đứng sau lưng một người phụ nữ. Cô ta đang cắm đầu đọc một cuốn sách dày cui. Nghe động, cô quay lại. Ánh mắt cô sáng lên và dịu xuống:

– Ra lâu chưa vậy?

– Ra từ hồi chị mới… sinh.

– Có mà điên!

Tân cười hiền lành. Anh nhỏ giọng:

– Cho tôi ngồi cạnh được không?

Người phụ nữ mỉm cười:

– Ghế đá nào phải của tôi.

Chờ câu gián tiếp “cho phép”, Tân nhanh chóng đổi vị trí. Ngồi xuống cạnh, anh… câm như hến khiến người phụ nữ phải mở lời:

– Không đói bụng sao?

– Không!

– Ra đây làm gì?

– Buồn thì ra ngắm sông.

– Chuyện gì nữa mà buồn? Hay buồn chuyện giấy tờ nhà đất của tôi? Người có thể từ chối nếu không làm được, đừng vì tôi mà ráng. Ông xã tôi, người cũng biết rồi. Ổng không chịu mất một xu đâu người ạ.

– Buồn được chuyện đó vì chị thì cũng nên buồn. Tôi giúp chị chứ không giúp anh nhà. Nếu ông ta vui, chị không bị ông ấy hành hạ, tôi cảm thấy mình làm việc đúng. Chị cho tôi hỏi câu này được không?

– Hỏi câu chi? “Chị có hạnh phúc không” chớ gì? Tôi trả lời rồi “có’!

Tân cười buồn:

– Tôi hỏi chị một câu khác nhé: Hoàng hôn có màu gì?

Nghe hỏi câu kỳ lạ, người phụ nữ không trả lời. Cô quay lại. Mắt cô xoáy vào mắt người đối diện khiến Tân bối rối:

– Hỏi thật đấy.

– Sao mà trả lời được liền bây giờ, chờ hoàng hôn lên mới biết chớ.

– Tôi ngồi đây chờ hoàng hôn lên coi màu gì với chị.

– Nói bậy bạ. Người ta nghe được, mang tiếng.

Nụ cười trên môi Tân chạy trốn vào mây. Anh chống cằm:

– Tôi bây giờ chán ngán ngất trời! Tôi sống cũng bằng chết!

– Ta chẳng biết an ủi người ra răng!

– Không cần. Chị cứ ngồi chỗ này mỗi ngày là đủ rồi.

– Trời! Ta làm sao mà ra mỗi ngày? Ổng tưởng ta đi mèo mỡ, ổng giết ta mất. Nhưng chuyện ta ngồi đây có liên quan gì chuyện của người?

– Có chứ.

Tân kể chuyện ông già gặp ở cầu Sông Hàn năm ngoái và ở ghế đá Bạch Đằng năm nay cho cô ta nghe. Nghe xong, cô thở ra:

– Sao mà người dại dột dữ. Nếu không có ông già, người chắc thành ma gia rồi.

– Tôi lúc đó chán cùng cực, Hoàng Liên ạ! Tối đó, tôi tính gọi chị nhưng tôi ngại ông xã chị ghen rồi tìm cách đánh đập chị nên tôi ra sông Hàn. Tôi đã nói thật với bố tôi chuyện ngu xuẩn khi nhận tiền con Quyên vì ông cứ một hai bắt tôi phải đăng ký kết hôn. Bí quá! Tôi đành phải khai hết chuyện tôi không chung chạ với cô ta bao giờ. Chuyện có bầu mà hư bí là do cô ta đặt ra để bố chửi tôi cho cô ta sung sướng mà thôi!

– Ông nói răng?

– Cụ sửng sốt cả buổi rồi thở dài và hỏi tôi bây giờ tính như thế nào? Tôi nói rằng chỉ còn cách ly dị, tôi mới sống được làm người. Cụ nói tùy con thôi nhưng không chắc con Quyên chịu. Cụ còn bảo dù sao con Quyên cũng mang tiếng làm dâu nhà họ Lê. Ly hôn cũng nên chia phần cho nó. Nó đòi bao nhiêu cũng ừ. Bố tôi đưa ý kiến đó, tôi nghe mà hoảng. Tánh cô Quyên tôi không lạ gì. Cô ấy tham tiền. Cô ta mà đòi thì tôi đào đâu ra cả tỷ tỷ mà đưa chứ!

– Còn mẹ Tân?

– Cụ bảo đừng nói cho mẹ tôi biết ngay bây giờ. Mẹ tôi không tiếp nhận cú xốc ngay được. Mẹ tôi có chứng bệnh tim mà. Để cụ lựa lời nói với mẹ tôi.

Người phụ nữ tên Hoàng Liên cau mày:

– Sao không thử làm chồng người ta một lần. Cô ấy trông cũng không tệ Tân à.

– Tôi không giống như những người đàn ông khác. Tôi có cảm xúc thì mới chung đụng. Cảm xúc lần đầu không có, làm gì có lần sau! Tôi không muốn biến cô ấy thành kẻ nô lệ tình dục cho tôi. Không yêu mà lấy rồi khinh nhau là thường. Như bây giờ…

Hoàng Liên cảm thấy nhột nhạt y như Tân nói chuyện mình. Với chồng, cảm xúc của cô đã trôi tuồn tuột theo ngày tháng cùng từng cử chỉ thô bạo của chồng. Vậy mà cô vẫn cam chịu như một kẻ nô lệ tình dục. Cô đớn hèn, dơ dáy như vậy sao? Vợ chồng mà. Nhịn nhường mà sống chứ? Nhưng mình nhịn mà nó không nhường, chẳng khác nào mình là con nô lệ mất cha rồi! Hoàng Liên gạt đi ý nghĩ chống lại chồng. Cô gỡ gạc cho Tân “hạ sốt”:

– Nói bậy cái chi? Đám cưới bà ngoại vui không?

– Trời ơi! Nói ra, tôi thật muốn giết nó. Nó là cái quân không có ruột gan. Tôi giúp con bạn nó thoát khỏi tù, nó còn muốn gì nữa chứ? Nó chơi khăm ông ngoại tôi cho ông ta quê mặt với thiên hạ. Nó bày trò rải tiền đô, tra mỡ vào giày cho cụ trợt chơi. Thật không phải người! Tôi chẳng hiểu tại sao bà ngoại tôi lại cứ phải nghe theo nó. Nó cho ngoại tôi ăn thuốc mê chắc?

– Thông cảm đi Tân nợ. Người đàn bà không đạt bình quân trong lòng, họ dễ gây tội lỗi. Thế nhưng, cô ấy phải có ”tay chân bộ hạ” mới làm được chuyện trẻ con như vậy chứ.

– Trời! Hoàng Liên thơ ngây qúa! Cô ấy từng bị đồng tiền chi phối và từng sử dụng tiền như quân cờ làm sao cô ấy ngu si không tìm ra được cái lũ tắm sông.

– Ờ!

Tân sựt nhớ một chuyện. Anh sôi nổi:

– Tôi quên nói với Hoàng Liên chuyện này làm tôi… phát sốt lên.

– Chuyện gì quan trọng dữ vậy?

– Ông ngoại mới của tôi chính là… ông già đêm sông Hàn nọ.

– ??!

Hoàng Liên như… nín thở. Cô nhìn vào mắt Tân lần nữa để hình dung cái tin vui “cứu tinh” là “ông ngoại mới” này có đủ sức đánh bật chuyện hôn nhân buồn bực của Tân hay không? Tân nắm tay cô hồi nào cô cũng không hay:

– Tôi thật mừng cho bà ngoại và cho gia đình tôi có thêm người bạn tốt nhưng tôi lại có một thắc mắc khác nữa.

– Người thật nhiều chuyện. Ái đau tay!

– Ồ! Xin lỗi.

– Ai đi mừng ông ngoại lại nắm tay người khác trời! Tội lỗi!

– Tôi trông cho mình “tội lỗi” một ngày nào đó!

Hoàng Liên quắc mắt nhìn Tân như trách móc. Anh cười trừ. Ngoài xa, sóng nước gợn lên từng cơn rồi trốn vào lòng hai người đang có hai cái bầu tâm sự to đùng. Hoàng Liên cắm đầu đọc sách. Tân cắm đầu nhìn dòng sông. Cô đọc mà chữ như lộn ngược. Anh nhìn mà chẳng thấy sông đâu? Trong lòng anh đang ủ một ao ước. Ao ước đổi đời, đổi người. Trong lòng cô đang đối chọi nhau. Đi để giải thoát và ở lại chịu hy sinh. Hai người nhìn nhau bất giác thở dài và không ai bảo ai, họ cùng bật ra một câu hỏi:

– Buồn phải không?

Họ bật cười. Hoàng Liên đáng trống lãng:

– Thắc mắc chuyện gì? Nói nghe thử!

Tân nhìn ra sông:

– Ông ngoại tôi rất thích nhìn hoàng hôn nhưng hình như bà ngoại tôi thì không. Rõ ràng ông kể rằng bà ngoại tôi thích ra ngồi ghế đá bờ sông để chấm bài và để nhìn hoàng hôn. Hai người yêu nhau ở đó mà. Bà ngoại tôi, mấy chục năm nay, tôi có bao giờ thấy bà ra bờ sông bao giờ?

– Có lẽ bà già rồi nên chuyện ngắm sông chỉ dành cho người khác.

– Cũng có lẽ.

Hai người lại chìm vào im lặng. Tiếng còi xe cứ liên tục tí toe dội vào tai ồn hơn. Tân nhìn Hoàng Liên. Hoàng Liên nhìn đồng hồ:

– Mình về đi! Hơn 5 giờ chiều rồi, tôi phải về chuẩn bị cơm nước.

Tân ngậm ngùi:

– Tôi ước rằng có một ngày, chị được tự do. Tôi chẳng để chị chuẩn bị cơm nước gì cả. Đi dạy về mệt, chúng ta đi ăn quán. Trong nhà, tôi làm hết cho chị. Chị chờ đấy!

Hoàng Liên trợn mắt nhìn Tân rồi lắc đầu:

– Thật là “trẻ người non dạ”! Cuộc đời nếu như muốn tròn ra tròn, muốn méo ra méo như ta mong, tôi đã không ngồi ở đây. Ngày đó làm sao có mà chờ. Tạm biệt ở đây đi mà.

Tân thở dài:

– Biết làm sao! Tạm thì tạm vậy.

Hai người đi hai ngã trong màn chiều. Hoàng Liên về Phan Chu Trinh. Tân rẽ Hùng Vương ghé chợ Hàn – chợ nhà giàu ngày xưa – định mua một ít bánh và trái cây cho ngoại, cho mình và cho cả Hoàng Liên. Người đi chợ chiều tấp nập nhưng không khí chộn rộn vì vật giá tăng đã như giãn ra. Dân chúng đã thôi không còn nóng sốt với giá gạo vì gạo đã hạ dưới 12.000/kg. Tân ghé tới hàng vải thì kịp nghe tiếng người đàn ông quen quen ngã giá giữa hai xấp vải. Người đàn ông quay ra với nụ cười mãn nguyện. Tân sửng sốt khi nhận ra đó là Lưu Đan – chồng của Hoàng Liên. Anh bước tới hàng vải để tận mắt nhìn chị bán vải đang xếp xấp vải màu cánh sen tuyệt đẹp mà rún người: Xấp vải này, Tân đã mua tặng Hoàng Liên nhân ngày 20/11 năm ngoái cũng tại chỗ này. Lòng xốn xang, không kịp suy nghĩ, Tân bấm điện thoại. Đầu anh đang treo một dấu hỏi to đùng mà Quyên đã thốt nên lời thóa mạ: Ông nội anh là người như thế nào?

*

Hoàng Liên dắt xe vào trong nhà mà nghe người mệt nhừ tử vì chấm bài thi suốt mấy ngày trước trong căn phòng nóng như đốt. Chưa thấy chồng về, cô nằm ráng thêm chút trên ghế dài và ngủ gục quên cả nấu cơm. Cái phôn cũ kỹ nhá lên mấy lần với tiếng nhạc buồn của Bảo Chấn: “Khi anh xa em sóng thôi không xô bờ. Khi em xa anh đá chơ vơ…” rồi màn hình tối lại. Hoàng Liên giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng nói như hét vào tai của chồng:

– Răng không chịu đi nấu cơm mà nằm ngủ sướng dữ hỉ?

Hoàng Liên lặng thinh tìm đôi dép. Cô đi xuống nhà dưới. Chồng cô với theo:

– Nấu xí thịt thôi. Nấu cả lạng như hôm qua, phí!

Hoàng Liên hì hụi một mình trong bếp. Đứa con trai tám tuổi đang tưới cây cảnh cho ba đưa mắt nhìn mẹ mừng rỡ. Nhìn con oằn lưng kéo từng chậu kiểng nặng hơn trọng lượng cơ thể của nó, cô xót xa nhưng chẳng dám nói ra. Cô lại tự an ủi: “Không sao, chục năm nữa nó, nếu rớt đại học, nó cũng sẽ tự nuôi bản thân bằng cái nghề cây cảnh này. Mình chẳng việc gì phải cãi cọ với chồng. Ngày trước bấm bụng lấy chồng mà không nghe mẹ và bạn bè ngăn cản thì bây giờ bấm bụng chịu”. Đầu cô bắt đầu nhói khi nghe chồng càm ràm sau khi kiểm tra chiếc xe cũ thời 1986:

– Hôm nay bà đi đâu mà kim xăng xuống cả khúc?

– Em đi may đồ bận chứ cái nào cũng cũ hết.

Người chồng trợn mắt:

– Cái áo dài mấy năm trước răng mà không bận lại may cái mới cho tốn tiền? Để dành tiền cho thằng nhỏ mai mốt đi đại học. Bà không biết thể chế này không có tiền thì làm cái gì cho được chuyện?

– Vậy sao anh không chịu chi cho Tân tiền nước non? Người ta tốt bụng làm dùm mình mà mình còn bắt người ta tốn tiền, coi sao được?

– Im bà đi! Bà biết chi mô! Nó nói nó làm dùm thì nó làm được. Nó không làm được tức là nó nói dóc. Bà cứ hay tập tánh hối lộ, hễ chút là tiền nước, tiền nôi!

Hoàng Liên im. Cô thấy ngược đời giữa hai câu nói của người chồng “thể chế này không có tiền thì làm cái gì cho được chuyện” với “hễ chút là tiền nước, tiền nôi”. Có hai con người cộng trừ đang ở chung trong con người hắn. Mặt trái phải của sự đối lập đều nằm hết trong hắn. Hoàng Liên lẵng lặng nấu cơm. Loay hoay một mình trong bếp, cô nghĩ tới câu nói của Tân mà nghẹn ngào: “Tôi ước rằng có một ngày, chị được tự do. Tôi chẳng cho chị chuẩn bị cơm nước gì cả. Tôi làm hết cho chị. Chị chờ đấy!”. Hoàng Liên thấy cũng chừng đó là một chút xíu niềm vui. Nó giúp cô quên đi cảnh làm vợ thời hiện đại mà như thời tiền sử. Cách đối đãi của chồng hằng ngày đã đẩy trái tim người vợ hiền lành, đảm đang đi về ngõ khác. Nơi nào bình yên, người ta sẽ nghe tiếng chim hót trong nắng mai lãnh lót. Ngày nay, nếu cô cô không bứt ra được vì con thì đành ngóng về một nơi nào đó mênh mông như dòng sông Hàn phẳng lặng. Hoàng Liên thở dài. Dọn cơm ra, cô dọn một mâm cho mẹ chồng rồi trở ra nuốt vội chén cơm cho có là. Cô bỏ đũa xuống mâm, đứng dậy. Anh chồng phang theo:

– Chắc chiều ni, bà đi ăn la, ăn lếch nơi mô mà ớn cơm? Cơm gạo đắt đỏ nhưng ăn hàng còn tốn hơn đó bà! Cơm bà ăn dư sao bà không cất chút tối bà ăn khỏi bới chén khác.

Hoàng Liên nghe đã quen tai nên chẳng buồn nhếch miệng. Dọn dẹp, tắm rửa xong, cô chưa kịp súc miệng là đã nghe hắn réo:

– Vào ngủ sớm bà nợ. Sao không tắt đèn nhà bếp đi hè?

– Để em dỗ con ngủ cái đã.

– Nó lớn rồi mà dỗ gì! Bà tập cho nó hư ra. Bà kiếm chuyện cho tui ngủ quên chớ gì? Thằng Văn! Ngủ đi cho mẹ ngủ.

– Dạ! Ba.

Thằng nhỏ len lét leo lên giường. Hoàng Liên thả mùng cho con, thầm thì:

– Con ngủ ngon! Coi chừng muỗi. Cái mùng có mấy lỗ, mẹ vá rồi nhưng nó rách ra. Để mẹ vá cho con.

– Vá gì mà vá ban đêm, ban hôm! Bà đi ngủ đi! Mai hẳn vá.

– Sao anh không mua cho con cái mùng mới?

– Cái cũ còn sài được mắc gì mua cái mới? Bà tài không thì thôi. Hôm qua, tui mà không cản bà, bà mang tiền cúng cho mấy thằng bán đũa vớ vẩn. Đũa chợ rẻ gấp ba , ngu gì mà đi mua đũa mắc đó! Chỉ có bà ngu!

– Người ta đi bán từ thiện mà anh! Ai cũng nghĩ như anh thì nói làm gì! Người ta đi bán dạo, mình ngồi ở nhà có người tới bán, khỏi đi đỡ tốn thời gian mà! Mười ngàn bây giờ có là bao!

– Bà còn cãi? Đi ngủ!

Hoàng Liên ngoan ngoãn leo lên gường. Lưu Đan bắt đầu lột đồ vợ ra một cách thô bạo như bao năm nay. Thấy vợ nằm yên, hắn thét:

– Đi ngủ với chồng mà mặc đồ như ra trận. Bà không biết làm gì hết sao? Bà nằm như một đống thịt vụn chán ngắt! Tui làm chồng bà mà bà chẳng ôm, chẳng ấp. Bà để dành cho thằng nào?

Hoàng Liên chẳng nói chẳng rằng. Cô bấm bụng quàng tay qua cổ hắn. Da thịt hắn chạm vào nghe ớn lạnh làm sao! Cái ớn lạnh có gai, có đinh của da thịt người chồng ham tình dục, hám tiền hơn yêu thương chạy rần rần trên thân thể cứng ngắt. Cô như trúng gió khi hắn thật lâu mới chịu buông cô và quay người ra với theo câu:

– Bà ráng mà năn nỉ dùm thằng nhà đất cho nó làm nhanh cái sổ đỏ cho tui càng sớm càng tốt cho tui cái rồi mời nó tới nhà ăn …

Chưa dứt câu, hắn ngáy khò khò nhanh chóng! Hoàng Liên nằm trằn trọc. Ngày mệt nhoài với dạy dỗ, với đấu tranh danh vị lợi lộc, với chợ búa, với cung phụng mẹ chồng còn đêm phải hầu chồng. Chồng cô mắc cái chứng “bạo dâm” nên hắn chẳng tha cho cô đêm nào. Nếu cô không chịu để cho hắn thỏa mãn, hắn sẽ đi tới, đi lui và cằn nhằn suốt đêm làm cô không tài nào ngủ được. Hắn chỉ tha cho cô nếu như cô bệnh nặng nằm la, nằm lếch dậy không nổi kia. Còn không, hắn mở phim sex ra rồi bắt cô làm phải y như trong phim, hắn mới tha. Làm không xong, hắn cứ nhây nhưa, dai như nhựa cao su. Mỗi ngày, hắn uống rượu rắn, tắc kè để cường dương, bổ thận chỉ để mỗi chuyện ấy. Rồi chuyện ấy thành bất khả đặng dừng. Thân xác cô sau những lần chung đụng, nó khô cằn như cỏ bị nắng háp. Thét rồi cô cũng chẳng còn chút xí đỉnh gì gọi là “cảm giác”. Hoàng Liên gần như lộn mửa. Vậy mà “thân đàn bà, dạ con nít” cứ nghe hắn dỗ dành, vuốt cho vài ba đường là cô tắt ngòi lửa hận. Cô nhắm mắt hãi hùng kiếp làm nô lệ tình dục cho chồng suốt 13 năm nay mà trông sao cho trời sáng nhanh. Cô nhớ lại câu hỏi của Tân: “Hoàng hôn có màu gì?”. Cô nhớ dòng sông Hàn êm đềm dưới trời chiều. Nhớ lại câu chuyện Tân kể về ông ngoại. Nhớ cái nắm tay bất ngờ của Tân. Nhớ đôi mắt thật buồn của hắn khi kể về một mối tình chết nghẹn của mình. Hoàng hôn màu gì ư? Chờ chồng ngủ say, Hoàng Liên rón rén ra khỏi giường. Cô lấy tờ giấy và cọ vẽ ngồi cặm cuội… Trong tranh, hoàng hôn trên dòng sông đã hiện dần lên từng sắc tím. Ngày mai, cô có thể trả lời với Tân: “Hoàng hôn màu gì?”.

  • Lời mở

    Hiệp định Genève (Accords de Genève - Geneva Conference) ngày 21tháng 7 năm 1954 đã cắt Việt Nam làm hai mảnh. Hiệp định Paris (Accords de Paix de Paris - Paris Peace Accords) ngày 27…

  • CHƯƠNG 1: ĐÁM CƯỚI VIỆT KIỀU

    Mặt trời vừa đứng cây sào. Lượng xe trên cầu sông Hàn bắt đầu giảm sau giờ người dân thành phố đi làm. Từ xa, một đoàn xe hơi năm chiếc toàn màu đen của…

  • CHƯƠNG 2: SỢI DÂY VÔ HÌNH THẮT CỔ

    Tại khu biệt thự sang trọng ở Trần Phú, ông Lê Chấn vặn thằng con: - Tại sao đám hỏi cả năm rồi mà chẳng thấy anh cả nói gì tới đám cưới với họ…

  • CHƯƠNG 3: TÌNH TRONG CHIẾN LOẠN

    Tháng 3/1975. Những đợt pháo kích của quân Bắc Việt đã nã vào thành phố Đà Nẵng. Dân chúng chạy theo lính ùn tắc các ngã đường nhất là các con đường chạy xuống cảng…

  • CHƯƠNG 4: LÝ HAI THƠ

    Khoa Sản Bệnh viện Đà Nẵng cuối năm 1975 có hai người đang nhấp nha, nhấp nhỏm chờ bên ngoài. Khi cửa phòng sản hé mở, một y tá gọi tên người nhà sản phụ,…

  • CHƯƠNG 5: CÁI CHẾT BÍ ẨN

      Bà mẹ nhìn tờ lịch. Thời gian chẳng bao giờ chịu dừng lại. Bà thấy ngộp thở. Cái ngộp thở sức khỏe đuối theo thời gian không làm bà ngán ngao bằng cái ngộp…

  • CHƯƠNG 6: HÔN NHÂN ĐỊA NGỤC

    Quyên nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của Tân. Cô biết Tân bây giờ ghét cô tận xương tủy nhưng mục đích của cô đã sắp đi tới kết quả cuối cùng: Cái gia…

  • CHƯƠNG 7: HOÀNG HÔN MÀU TÍM

    Ba mươi năm trước. Mùa hè 1973. Quán vá xe đạp bên kia trường Phan Chu Trinh có hai người khách. Anh vào trước. Chị vào sau. Chủ nhật, đường phố Phan Chu Trinh vắng…

  • CHƯƠNG 8: CHA CON

    Ngồi luôn trong phòng làm việc vì ngao ngán trở về nhà, Tân đang nghĩ về những giây phút êm dịu khi ngồi với Hoàng Liên, điện thoại reo. Tân nghe giọng run run của…

  • CHƯƠNG 8: CHA CON (2)

    Sân bay Quốc tế Đà Nẵng Tân đưa ông ngoại, chú Năm, cậu Bảo về Mỹ. Họ đáp máy bay từ Đà Nẵng thẳng Sài Gòn. Phi trường Đà Nẵng ồn ào với hàng trăm…

  • CHƯƠNG 9: KẺ GIẤU MẶT

    Phòng Cảnh sát Điều tra. Khi Bảo từ Trúc Lâm Viên về lại Bệnh viện Đà Nẵng, hai cậu thanh niên đi chung với vợ Lê Thành Tân đã bị chận lại khi vượt đèn…

  • CHƯƠNG 10: MẢNH VỤN LỊCH SỬ

    Bà ngoại nghe chuyện chiếc rương được chôn theo dì Lý Thu Thủy bị Thái Thị Quyên cho người đào lên mà bủn rủn tay chân. Bà đã hiểu vì sao con cháu ngoại dâu…

  • CHƯƠNG 11: GIẢI ÁN

    Nhận điện thoại từ Hà Nội báo là người bệnh nhân chung phòng của cô đã chết, Bình thẩn thờ... Bệnh viện Huyết Học - Truyền máu TW. Khoa Ung Thư Máu Chiều xuống. Mặt…

  • CHƯƠNG 12: VĨNH BIỆT HOÀNG HÔN

    Nghĩa trang thành phố Lê Ngọc Bình thất thểu đến nghĩa trang lúc trời chập choạng. Cô không biết mẹ con dì Cúc đã đến đây lúc chiều. Trăng rằm chiếu sáng cả khu nghĩa…