Quyên nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của Tân. Cô biết Tân bây giờ ghét cô tận xương tủy nhưng mục đích của cô đã sắp đi tới kết quả cuối cùng: Cái gia tài của nhà họ Lê và người chồng cán bộ nhà đất. Đó là kết qủa bước đầu cho sự thắng lợi của bẫy giăng gần hai trăm triệu cho một cuộc đổi đời, đổi giai cấp. Bà Bá Quân, mẹ Quyên từng nhắc nhở con gái về đám cưới. Bà bảo con gái:

– Nếu thằng Tân thật lòng với con, việc gì nó không chịu cưới con? Lấy một ngưoời chồng như thế là vào địa ngục con nợ.

Quyên không coi cuộc hôn nhân do cô quyết định lấy này là địa ngục. Cô an ủi mẹ: – Con đang mua hết vé số mẹ ạ. Biết đâu, con sẽ trúng độc đắc. Nhà mình sẽ không có ai dám chê nghèo khổ, nông dân nữa. Con sẽ lấy lại những gì chúng ta đã bị đánh cướp.

Thấy con kéo dài chữ “cướp” trong hai hàm răng nghiến chặc, người mẹ chỉ còn có nước thở dài. Thương con, bà mót hết tiền của cho con gái kiếm một chỗ làm. Nó không hài lòng chỗ nào nên mới tốn tiền nhiều đến vậy. Vài trăm triệu với bọn sài tiền như nước là chuyện muối bỏ biển nhưng đối với dân nghèo như mẹ con bà là cả một gia tài. Bà đành chìu theo ý con với hy vọng nó kiếm được tấm chồng hiền lành và sinh cho bà đứa cháu bụ bẩm là được. Quyên không ngờ mình cũng thuộc loại “trâu bò” khi giam tuổi trẻ vào hai năm đám hỏi mà chẳng hề nghe Tân nói đến cưới xin. Đã dám chơi thì chơi cho tới cùng. Bóng đá có luật bóng đá. Tình có luật tình. Cô muốn Tân phải ở tư thế “liệt vị”, cô mới hài lòng. Thế là cả hai học bài thử gan sắt. Ông Chấn không có lá gan sắt nên ông mang râu đội mão đi cưới dâu cho con trai. Gia đình ông từ xưa đến nay đều trọng mặt mũi hơn trọng sinh mạng. Còn Quyên, xuất thân con gái nhà quê ở Thanh Hóa , Quyên cảm thấy cô thiệt thòi đủ thứ. Ngay cả bạn bè, họ cũng chọn “môn đăng hộ đối” huống hồ lấy chồng. Không chịu thua thiệt, Quyên đồng nội trở thành Quyên “đồng sắt”. Cô đã quyết tâm thi vào Khoa Lịch sử của Trường Đại học Sư Phạm Đà Nẵng năm ngoái từ số tiền dành dụm của mẹ và chính tiền cô làm. Cô nuôi hy vọng là người “viết lại lịch sử”. Mẹ cô kể rằng: Ba cô dân “cày sâu cuốc bẩm” chính thống chỉ là hạng cùng đinh trong xã hội đồng nát. Ông nội tổ xuất thân là tá điền ở Thanh Hóa cho ông Bá Nghi. Bá Nghi chỉ là giai cấp địa chủ con con với 5 mẫu đất. Theo luật cải cách (chương 2, đoạn 2, điều 11 và 22) ngày 19 tháng 12 năm 1953 do Hồ Chí Minh ký, địa chủ Bá Nghi không phạm tội gì vẫn có tên trong danh sách cho bần cố nông đấu tố. Ông than phiền trong nỗi chua chát cùng cực với vợ con. Chị con dâu nghe đâu được khuyến khích, tuyên truyền lấy công đã tố cha mẹ chồng là kẻ “phản đối chính sách cải cách”. Tội ấy thời đó khác gì bản án tử hình! Người con trai cản vợ không nổi, đành thú thật với bố mẹ. Có chạy lên trời mới thoát cái lưới bủa giăng của những kẻ háo thắng, háo danh mù mắt tâng công . Thế là tài sản ông bà Bá Nghi bị đội xử án tịch thu hết. “Nhất đội, nhì trời”, tử thần không mời cũng đến. Trước ngày Bá Nghi bị đội xử tử, ông bà lén cho ông nội Quyên chục cây vàng để dắt đứa con gái út mới mười sáu tuổi bỏ trốn. Vợ chồng ông bị kẻ không hề quen biết, chẳng có bóc lột mà cũng nhào vô xỉ nhục. Sau đó, họ bị cột vào cây cho kiến cắn đến chết. Người con trai qúa đổi kinh hoàng nhìn cảnh hành quyết nên nhồi máu cơ tim mà chết sau. Vợ anh ta nghe nói đã bị đội thi hành án đuổi ra sau khi hiếp dâm tập thể. Bây giờ, không ai biết tông tích người con dâu, người vợ mất lương tri “có công cách mạng” ấy ở nơi nào? Ông nội Quyên năm 1953 mới 27 tuổi. Ông dẫn con gái địa chủ giả dạng ăn mày trốn vào Huế rồi dạt vào Đà Nẵng bằng 10 cây vàng đổi mạng. Trong cơ cực, con người dễ sinh lòng cảm thông. Hai người lấy nhau sinh ra ba Quyên. Sau giải phóng, những tưởng nghề ruộng nương được chia sẽ khác đi nhưng tất cả ruộng đất lại gom vào hợp tác xã “cha chung không ai khóc” nên nhà Quyên nghèo lại nghèo hơn. Từ 1979, gia đình Quyên đã sống èo uột với từng hạt thóc cằn. Thêm vào đó, đứa con gái Thái Thị Quyên ra đời năm 1980 khiến gia đình rơi vào túng thiếu nặng. Những năm sau đổi mới 1986, tình hình nông thôn có vẻ ổn định hơn nhưng không ai giàu lên bằng nghề làm ruộng. Ông bà nói: “Không ai giàu ba họ; chẳng ai khó ba đời”. Thế mà đời ba Quyên cũng chẳng thấm khá hơn. Thấy không đủ tiền nuôi con gái ăn học khi nó lớn lên, người cha làm thêm bằng cách mua phế liệu bán lại cho dân thầu. Mâm cơm độn có thêm miếng cá liệt chia ba người ba con. Một ngày đẹp trời năm 1990 nhưng đời ông lại tối đen khi cưa phải trái bom bi phế liệu nặng sơ sơ 250 ký. Bom nổ banh đống phế liệu và banh luôn ông. Xác ông không sao tìm được. Dân làng chẳng phải góp tiền mua cho ông cái hòm.

– Tội nghiệp cho ông Thắng qúa chừng chừng!

– Trời cao không có mắt. Người hiền chịu qủa báo.

– Ông ấy cũng dại qúa! Bao nhiêu tai nạn từ thời sinh ra cưa mìn, cưa đạn, cưa bom nổ chết mà ông không rút ra bài học chừ?

– Không tiền thì nghề nguy hiểm nhất cũng phải làm bà ạ. Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra là vậy bà nợ.

– Tội nghiệp con bé ghê nơi! Nó xinh xắn, ngoan hiền lại phải mồ coi cha sớm.

– “Mồ côi cha ăn cơm với cá. Mồ côi mẹ lót lá mà nằm”. Các ông không nghe à?

Tiếng ra, tiếng vào rồi cũng ném vào thing không. Bà Quân tốn nước mắt nhưng nước mắt là của không vốn thì khóc bao nhiêu mà chả được. Thế là bài học căm thù giặc Pháp, giặc Mỹ đã rải bom tạo những cái chết oan khiên được mở ra cho con cháu mở mắt. Sau ngày ông cha chết tức tưởi, đứa con gái mới mười tuổi ông trở nên khô khốc. Nó thua kém bạn bè nên đâm ra sanh tính hơn thua. Bạn bè nó sau giờ học, vứt cặp đi chơi mà no cơm, ấm áo. Còn nó, nó lặn lội trên đồng cạn, dưới mương sâu té sấp, té ngửa mà chẳng có ngày nào đủ tiền mua áo quần, sách vở. Lớn chút nữa, ngẩn lên chứ không chịu cuối xuống, nó quyết đua theo bạn bè. Nó nhìn bạn với cái áo mới mắc tiền hôm nay, ngày mai, nó mua cái khác “hàng hiệu” xịn hơn. Tất nhiên, tiền nào của đó. Xịn hơn phải mắc hơn. Không có tiền, nó quyết phải kiếm tiền bằng mọi cách trừ cách giết người. Rồi nó có tiền đóng học phí đại học. Hai năm cuối cấp, nó làm ra tiền thật. Tiền này, nó không còn vét từ từng thúng gạo của mẹ. Tiền đó cũng không phải của ai mà chính là của nó. Thế mới lạ. Lạ với ngày xưa cơ. Bây giờ là thời đại của “vốn tự có”. Sinh viên Thái Thị Quyên thật thà và dễ thương đã lột xác khi có đại gia “ghé mắt”. Tờ hợp đồng làm vợ hờ 6 tháng được ký bởi Quyên. Tiền đô của hắn thả xuống trong ngày cô hiến dâng trinh tiết vào cái tuổi hai mươi như bươm bướm bay. Nó giấu biệt mẹ chuyện ấy. Cuộc đời con gái đã đi qua cảnh giường chiếu cho những kẻ đáng tuổi cha ông mình thì có gì thú vị của chăn gối yêu đương? Quyên cười mình, cười vào thời cuộc chẳng ra sao. Té ra, sinh viên trẻ là thịt nai tơ cho các ông cán bộ, đại gia chê cơm nhà là cơm nguội. Đấy cũng là một trong những nghề tự kiếm ăn. Quyên nhớ mãi câu hắn nói khi cô vòi vĩnh đòi làm vợ hắn: “Đừng dại dột có ý định làm vợ đại gia nhé. Vợ nhà đã chán còn đi cưới thêm cho mệt xác à?”. Thế là Quyên “căm” thằng đại gia khôn như hồ ly tinh nhưng cô bấm bụng chịu với hy vọng ký thêm hợp đồng nữa. Tiền đô hắn trả sau này lúc “hương thừa phấn lạt” không đủ mua sắm son phấn. Hết hợp đồng, hắn tìm mấy cô sinh viên mới vừa “chân ướt chân ráo” lên thành phố để gạ. Quyên như bị hất ra bởi lứa tuổi 18, 19 vừa thế chỗ. Cô xuống cấp từ vợ hờ đại gia trở thành nhân viên chạy bàn đêm cho quán cà phê “Hảo Hảo” ở bên kia đường Trần Phú. Quyên tiếp một nhóm trai trẻ đêm nào cũng nhâm nhi cà phê máy lạnh ở đây. Trước lạ sau quen. Hoàn cảnh của cô kể ra ai mà chẳng rúng lòng. Quyên đánh trúng vào điểm “sáng mắt mà tối tâm” của Lê Thanh Tân. Tân tốt nghiệp Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh. Anh đang ở Sở Tài Nguyên và Môi Trường. Biết Tân là con trai một của cán bộ bự có thể làm đà tiến thân, cô chài. Có một hôm, các ông khách hứng khởi kể nhau về chuyện cô gái làng chơi Uyển My đã bị công an bắt tại trận:

– Chúng tớ không cần đóng vai khách trọ chi cả. Chúng tớ nghe tay Chiến phôn tới là làm thịt ngay.

– Họ chưa kịp mặc quần áo. Lẽ ra, thấy chúng tớ là họ hãi kinh nhưng ngược lại, họ vênh váo thấy ghét. Tớ lập biên bản, họ ký ngay. Cô gái làng chơi có cái tên đẹp thật: Lê Uyển My.

Quyên nghe tên, cô lạnh. Đó là con bạn cùng hành nghề vợ hờ như cô. Nó bị công an bắt? Tin này đúng là qủa đạn cối M79 nã vào đám “mày tằm mắt phượng” dám “chơi khăm” đại gia, công an. Nó cảnh báo rằng: Con nào dám “bắt cá hai tay” với ông, chỉ có con đường chui vào tù phục hồi nhân phẩm. Trường hợp Uyển My là điển hình. Nó ký hợp đồng làm vợ hờ cho tay một tay nọ nhưng cũng ký một hợp đồng khác cho tay khác. Ai ngờ ông cha ta truyền kinh nghiệm “đi đêm có ngày gặp ma” linh thật. Tay chồng hờ trước là công an. Hắn bắt gặp con vợ hờ của hắn leo lên chiếc BMW X1. Tức là cô vợ hờ đã “xé rào” ăn thêm. Máu điên vì ghen yêu chẳng có nên máu ghen tức tràn bờ. Chần chờ gì nữa mà chẳng ra chiêu? Vậy là anh ta lấy chiếc Honda PS thứ xịn rượt theo chiếc xe con đến khách sạn 4 sao Green Plaza. Sau một cú phôn, người vợ hờ mới hôm qua còn với anh công an nọ cùng nhau “đầu ấp tay gối”, hôm nay ngoan ngoãn ký vào biên bản làm gái mại dâm. Thì ra tay Chiến, bạn Tân là công an. Chủ nhân khách sạn hôm ấy “lót” đường không nổi khi cánh A to hơn và nặng đô hơn cánh B.

Sáng mai, Quyên chuồn một ngày đi thăm con bạn. Tội nó đâu đến nổi phải đi cải tạo. Thế nhưng, tay chồng hờ mới cũng là tay tổ. Đã là “tổ sư” thì… “tiên sư bố chúng mày dám đụng lông ông!”. Tên thật của ông ta biến mất trên tờ biên bản ngay lập tức. Còn cô cựu sinh viên bán dâm Uyển My phải chui vào Trung tâm 05-06 Đà Nẵng – thung lũng hoàn lương của các “kiều nữ” buôn phấn bán hương. Tên công an Chiến nào đó chắc đã hí hửng vì trả được mồi thù “ăn ở hai lòng” của con vợ hờ. Uyển My ở chung với các chị giang hồ lão luyện. Họ đã ngồi đếm ít nhất là 4 đến 5 cuốn lịch. Ở trại phục hồi nhân phẩm, các chị em thờ thần Bạch Mi tha hồ ăn kẹp “cuđơ”. Một người lịch lãm giang hồ bỏ đao thành Phật cười khẩy nói với Quyên:

– Tụi này ăn kẹo “cuđơ” của đất làng Lộc Mỹ không phải đi tù như ăn phải kẹo “cuđứng” của mấy thằng dâm tặc. Nó trả mình một tờ đô trăm bạc nhưng nó hành mình cả đêm phải đủ 36 kiểu cho nó. Hám tiền thì chịu nhục thôi! Bây chừ trồng cải ăn củ cải coi bộ đổi đời!

Uyển My cười buồn:

– Mình chỉ muốn có tiền cho thằng em đang thi vào đại học. Không có tiền của mình, mẹ đào đâu ra ngần chục triệu cho nó? Bây giờ đang còn trẻ, không ham chồng Đài, Trung, Hàn thì ham chồng hờ, có sao đâu. Bị bắt đành chịu. Nghề nào cũng… hên xui. Chỉ thương em và mẹ mình qúa. Nếu mình được ra, mình cũng sẽ phải làm cái nghề ấy thôi. Nghề nào dễ hái ra tiền là mình làm. Vài năm nữa, thân thể chèo bèo, có ma nó ký hợp đồng với mình!

Quyên rùng mình… Cô không dám nhớ thêm chi tiết gớm ghiếc ấy nữa. Cô hy vọng ngày đám cưới mình, Uyển My sẽ có mặt. Chị em đã từng “cùng hội cùng thuyền”, tù hay tự do cũng đâu khác gì! Thấy Quyên chần chừ trước mấy cái áo cưới, cô bạn thân tên Phượng nhắc khẽ:

– Mi chọn nhanh lên! Ngày mai, bước một bước là thành bà cán bộ rồi mi nợ. Tề chỉnh một chút cho bạn bè rạng mặt.

Quyên sựt tỉnh. Cô chọn cái áo cưới màu trắng ướm thử vào người rồi hỏi Phượng:

– Tao mặc áo này có đẹp không?

– Đẹp lắm! Ba vòng eo và chiều cao của mi ăn đứt hoa hậu hoàn vũ Thùy Lâm. Mi đáng lẽ thi hoa hậu mới đúng.

Quyên cười mỉa mai:

– Nếu có lệ thi “Hoa Hậu Trinh Nữ”, tao không phải làm vợ hờ bán trinh cho lão trượng…

– Suỵt! Đừng to mồm qúa! Chuyện qua rồi hãy để ngày ấy lụi tàn mi nợ.

Quyên nhìn vào gương. Cô hài lòng và thầm cám ơn con bạn tốt bụng. Trong đám bạn xấu, ít ra cũng còn một hai đứa tốt chứ. Cô mua vài gói bánh rồi cùng Phượng chở nhau tới nhà bà ngoại Tân. Tân thương bà ngoại ghê lắm, Quyên muốn được lòng Tân, cô phải biết lấy lòng bà ngoại.

*

Ngày mai đám cưới, tối nay, chú rể đi lang thang hết đường Phan Chu Trinh nhộn nhịp, sầm uất rồi tới đường Bạch Đằng Tây. Anh lại thừ người trên cầu quay sông Hàn. Con sông Hàn êm dịu đã chia hai tuyến Bạch Đằng Đông và Bạch Đằng Tây nhưng 6 cây cầu trên sông Hàn đã nối hai bờ thành một. Điện hai tuyến đường Bạch Đằng Đông và Bạch Đằng Tây sáng rực. Ánh sáng từ những bóng đèn đường chiếu xuống dòng sông Hàn lấp lánh. Sông Hàn vào đêm càng quyến rũ chưa từng thấy. Nó đẹp ở tấm lòng những người dân Đà Nẵng đã “thắt lưng buột bụng” góp tiền dựng xây. Nó quyến rũ người cũng bằng tình cảm chung tay, chung sức; góp công, góp phần này. Bao nhiêu cây cầu xây lên chưa thông cầu đã sập xuống như cầu Cần Thơ, cầu Bùi Văn Giáo, cầu Chín Đẩu ở Cửu Long, cầu Tân Văn ở Lâm Đồng, cầu Bung ở Krông Pa – Gia Lai, cầu Trà Ôn ở Vĩnh Long, cầu Chợ Đệm ở Bình Chánh… Bao nhiêu cây cầu xây xong chỉ để thả diều như cầu Thủ Thêm ở Sài Gòn. Cầu Đuống đang oằn mình vì qúa tải. Cầu Đồng Nai đang run rẫy hãi hùng. Bao nhiêu cây cầu nằm phơi gan cùng tuế nguyệt như bốn cây cầu sét đã rỉ máu ở Trà Vinh. Cầu Long Biên – nhân chứng một thời lịch sử Hà Nội đã bị năm tháng lãng quên. Ai đọc tin tức thường ngày trên báo, trên mạng mà chả biết. Cầu sông Hàn thì không. Ít ra, nó cũng được xây ròng rã chỉ trong hai năm và hoàn thành tráng tuyệt. Ai có “móc ruột” dân ở đâu không biết chứ nhìn kết qủa cây cầu hiện nay, người ta chẳng buồn truy cứu móc bao nhiêu hay ăn sống nuốt trọng bao nhiêu? Chịu ăn nhưng có kết quả vẫn tốt hơn ăn nuốt mà không trôi chuyện gì!

Hôm nay, ánh sáng rực rỡ trên cây cầu tỏa xuống dòng sông vẫn quyến rũ nhưng Tân chẳng nhìn thấy gì ngoài bóng tối đang phủ vây. Cả ngày hôm qua, anh cứ đấm ngực tự trách mình ngu muội. Hai trăm triệu có thấm gì đâu mà phải “nuốt” để rồi khổ cái thân. Mà anh cũng có nuốt trọng một mình đâu! Hai trăm triệu với chục thằng, chỉ cần một đêm ở nhà hàng “Apsara” ở đường Trần Phú hay “Alexandre” và “For you” ở Bạch Đằng Tây là hết sạch. Cúng cô hồn các đẵng thì cô hồn mới ra tay giúp cho chứ. Anh có ăn nuốt đồng nào mà lại khổ thân. Thêm vào đó, người con gái mà anh sắp lấy làm vợ qủa là con qủy thời hiện đại. Mới tiếp xúc, tưởng nó nai tơ. Bây giờ, con nai hóa cáo chín đuôi. Thằng đàn ông nào mà biết được cô ta đã từng trải đàn ông? Cô ta qủa lỳ phát khiếp! Nó không hề cảm thấy anh chán ghét nó mà cứ ôm cái đám hỏi cho có mà chờ. Chờ không cần lời dị nghị. Chờ chẳng sợ ruồi bu. Chờ chẳng chút méo mặt. Thứ hạng người này, gian manh, qủy quyệt hết biết đường mà tránh. Anh phải cưới nó thật sao? Hai trăm triệu thôi. Nhiều nhỏi gì đâu mà chẳng trả được. Một tuần trước, bức xúc trước việc cha mẹ chuẩn bị cưới xin, anh chủ động gặp cô ta tại quán cà phê Ngọc Lan:

– Tôi sẽ trả hết nợ lẫn lời cho cô. Đám cưới này, cô nên tự hủy mới phải. Tôi với cô chẳng thể nào. Vì sao chắc cô cũng biết rồi mà!

Quyên gần như cười vào mặt anh:

– Biết răng? Tiếng tăm của anh và gia đình, anh giữ. Còn tăm tiếng của tôi và gia đình tôi làm răng? Anh đừng học thói những thằng có chút tiền tanh tanh hay dựa hơi bố mẹ cán bộ, đại gia rồi bày đặt tự đề cao mình danh giá anh nợ. Hùm. Tôi là con nhà nông dân thiệt nhưng tôi thua gì mấy con thị thành cho anh. Tôi không thôi. Anh muốn thôi, tùy anh. Răng lại không sống với nhau được hỉ? Anh chưa thử răng lại biết?

Không chờ “răng” này hay “răng” kia phọt ra từ mồm con đàn bà đáng ghét, Tân lập tức uống hết một cốc cà phê đen rồi đứng phắt dạy. Mắt anh sầm lại như đêm ba mươi. Thiếu chút nữa là anh văng ra câu chửi thề cho hả hê. Anh muốn tát cho người đàn bà đanh đá này một tát như anh từng định tát vào mặt tên bảo vệ bãi biển “Resort Furama”. Tân thấy mà ngứa mắt khi hắn hách dịch cản ngăn những người đi tắm biển được ngồi ở bãi biển Non Nước. Bàn tay Tân đưa lên phải lấy xuống vì gã bảo vệ khổ sở thanh minh rằng hắn chỉ làm theo mệnh lệnh của các ông lớn và sống bằng đồng tiền bán mạng nuôi vợ con. Tân chỉ còn nói vớt một câu: “gặp thời thì dựa hơi, mạt thời, đời phỉ nhổ”. Nhưng ngay lúc này, anh không vớt một câu nào cho hạ hỏa với cái người mà anh ghét cỏn hơn chữ “ghét”. Vì vậy đêm nay, anh phải đứng mãi trên thành cầu. Dòng nước êm ả đang lung linh ánh điện khiến anh cảm thấy buồn ghê gớm. Tâm trạng anh chơi vơi. Lòng anh như con thuyền thiếu tay chèo. Thuyền quay mòng mòng theo sóng. Anh chóng mặt theo. Cột mình vào con đàn bà hiểm độc coi mối lương duyên chỉ là món hàng đổi chác này, anh nên… đi chết đi! “A! Tại sao ta không đi chết đi!”. Một ý nghĩ giải thoát vụt lóe qua óc. Một cảm giác siêu sinh vừa thoáng qua đầu. Những oan hồn dưới sông Hàn cũng không phải là ít kia đang với tay chờ đón thêm người bạn. Nào là thằng bé 5 tuổi chạy theo cha quá đà rớt xuống sông. Nào là cậu sinh viên trường Cao Đẳng Thương Mại buồn tình chi mà nhảy sông. Những cô gái nhà quê bị tình phụ, những kẻ không thoát nổi cảnh nợ nần… cũng mượn dòng nước giải thoát. Sáu chiếc cầu trên sông Hàn như nhắc anh về cái gì đó thật thiếu và thật dư thừa. Cái thiếu trách nhiệm, thiếu nhân tâm đối lập với cái dư thừa tiền bạc và dư thừa mánh mung. Tân nhìn dòng nước lần nữa. Nước vẫn lung linh gợi mở một thế giới không có dã tâm và lắm thủ đoạn. “Vậy tại sao, ta không gởi thân vào nó chứ?”. Sau lưng anh đã chẳng còn con đường nào mà không có đinh, không có hầm hố? Nào, bước tới một bước nữa là xong. Anh nhắm mắt và hợm mình lên…

– Định nhảy xuống nước bắt cá hả cậu thanh niên?

Một giọng miền Nam nhỏ mà như đinh ghim vào tai anh khiến anh giật thót:

– ?

– Khà khà khà… Cá ban đêm cũng phải đi ngủ rồi!

– ??

– Khà khà khà… Trơ mắt nhìn tôi làm gì? Tôi hỏi cậu: Cây cầu quay này vào ban đêm đẹp hay ban ngày đẹp?

– Dĩ nhiên là ban đêm

– Tôi cho là ban ngày.

– Ban đêm có ánh điện mới đẹp hơn chứ bác!

– Ban ngày có mặt trời chiếu sáng mới đẹp.

– Bác này sao sao… Nếu mặt trời bị mây mưa che khuất thì đẹp cái gì!

– A! Chân lý là chỗ này: Nếu đêm cúp điện, cầu quay tối thui, đẹp cái chi?

Khà khà khà… Cũng như trong lòng cậu đang gặp phải bực mình vào ban đêm, nên giải quyết nó vào ban ngày và ngược lại.

– Cháu chẳng hiểu bác nói ý gì?

– Định tự tử phải không?

– Không có!

– Sông đẹp như vầy mà cậu mang cái đầu không mấy đẹp bỏ vào sông cho ô uế con sông à?

– ???

– Nhảy đi! Nhảy cho xong một đời. Ta vỗ tay cho!

– ???!

Tân… hãi hùng. “Mình thích thì mình làm chứ. Tự nhiên có người bảo mình lao vào chỗ chết. Mình ngu sao mà nghe lời”. Tân phì cười:

– Cháu không dại!

– Vậy ở đó mà ngóng gió cho thanh thỏa.

Nói xong, người đàn ông bỏ đi. Tân buột miệng:

– Bác đi đâu đấy?

Ông già không quay đầu lại:

– Không phải đi xuống chầu âm ty trong lúc này là được, cậu nhỏ ạ. Con muỗi còn cố hút máu người để mà sinh tồn đó à. Khi nào không muốn chết nữa thì bằng chừng này, sang năm tới ghế đá Bạch Đằng Tây gặp ta.

Tân sựt tỉnh. Anh nhìn theo bóng ông già chậm rãi mờ dần tới cuối cầu. “:Ừ! Không việc gì không giải quyết được mà phải đi chầu âm ty chứ! Cưới thì cưới. Thử coi ai thiệt hơn ai cho biết”. Anh quay xe về mà lòng nghe thật thanh thản như vừa trút được cục nợ nghìn cân trong đầu ở bước thứ nhất.

*

Đám cưới vẫn diễn ra đúng như dự định của ông Chấn. Cô dâu chú rể đã làm đủ thủ tục trừ cái giấy đăng ký kết hôn, Tân nhất định không làm nó mặc cho Quyên làm tình, làm tội. Thua keo bị bắt phải làm đám cưới hiệp 1 nhưng Tân đã thắng trong trận không làm hôn thú hiệp 2.

Đêm tân hôn…

Quyên chờ Tân không nổi nên cô về trước. Quyên trút bỏ đồ cô dâu. Căn nhà hai phòng ngủ mới của riêng Tân do bố Lê Chấn mua cho chưa có người phục vụ nên Quyên lười biếng. Cô nằm lăn chờ chồng trên chiếc gường toàn màu hồng với hai cái gối thêu hình Long – Phụng mà mẹ thức khuya thêu mừng con gái hạnh phúc. Nửa khuya, cửa phòng mở nhẹ kèm theo tiếng bước chân. Quyên vờ quay mặt vào tường với nụ cười hả hê: “Có thế chứ! Đàn ông thằng nào không thích đàn bà. Bày đặt đóng đinh bên bàn tiệc bạn bè làm mình chờ phát cáu”. Tiếng chân lại di động trên thềm. Chờ mãi chẳng thấy gì, cô quay ra… Phòng ngủ trống hoắc. Phòng bên kia, tiếng cửa khóa trái nghe cái “cạch”. Quyên bàng hoàng… Cô lập tức chạy bổ sang, hết đập cửa “thình thình”, sau xoay nắm khóa: “lắc cắc”:

– Mở cửa! Đêm nay là đêm tân hôn. Anh không thể nào bỏ tôi nằm ôm hai cái gối.

Phòng trong không một tiếng trả lời. Quyên… muốn ói máu. Cô không tức vì chồng không trả lời mà tức vì mình đã thua một keo tối nay. Hừ! “Thua keo này, ta bày keo khác”. Hắn không ngủ đêm nay, ngày mai, ngày mốt, hắn cũng phải lên gường với vợ. Cô là vợ hắn chứ không phải là gái bao hay gái thầu của mấy tay đại gia hay cán bộ! Cần gì phải gấp! Nghĩ thông trong đầu, Quyên quay trở ra sau khi đá một cái “đùng” vào cánh cửa như cảnh báo. Phòng trong, Tân trằn trọc với dòng sông Hàn êm diệu và ông già kỳ lạ đêm nao. Tân muốn chạy tới nhà thằng Đông ngủ quách nhưng đêm nay là đêm tân hôn, lỡ ba anh mà biết được chắc ông nổi trận lôi đình. Còn Quyên, anh thách, cô ta cũng không dám nói chuyện này với ai. Rồi anh chột dạ. Người đàn bà khi chưa đạt mục đích, hẳn không chịu đầu hàng! Anh bỗng nghĩ đến đám cưới của bà ngoại năm tới. Không thể nào không vời con vợ đáng ghét cùng đi. Chết nổi, nó mà làm dóc lại mà không chịu đi, mình chết toi với dì út. Dì út đúng ra, Tân phải gọi là bà dì út mới đúng. Bởi vì, dì là em út bà ngoại. Dì út còn trẻ măng ở cái tuổi 58. Dì út cũng chính là người nuôi dạy mấy đứa cháu gọi dì bằng… bà! Rượu cưới thấm vào máu, Tân chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ ấy có con sông Hàn và một người ngồi bên dòng sông lặng lẽ. Một năm trôi qua nhanh tuồn tuột…

*

Tân chở vợ về nhà bố mẹ một tuần một lần theo thông tục gai đình. Thấy mặt con dâu thâm quần và buồn buồn, chờ đến chiều, ông Chấn gọi cậu con trai lại “lên lớp” cho một trận nữa:

– Anh cả này! Tôi cũng nên nhắc anh là anh phải chăm sóc sức khỏe của vợ anh. Anh làm chồng mà để vợ xanh xao. Vợ anh đang mang dòng dõi nhà họ Lê ta đấy. Anh không thể để vợ anh lái xe nhiều. Vợ chồng phải biết thương yêu nhau chứ. Cơ ngơi này, ngày sau, tôi sẽ giao hết cho anh. Anh cần phải chứng minh khả năng “tu thân” và chí lập nghiệp của anh.

Tân suýt nữa hét to. Đầu óc anh quay cuồng nên không nghe hết những lời giảng dạy của ông bố. Anh bây giờ có họng ăn mà chẳng có họng nói. Quyên như hể hả khi được toàn thể nhà chồng bênh vực hết mình. Cô thấy cần phải ra một chiêu đỡ đạn cho chồng:

– Chồng con vẫn chìu con lắm ba nợ. Anh ấy chuẩn bị mọi thứ cho vợ rồi ba nợ. Thôi mình về anh! Chào ba, tụi con về.

– Cẩn thận con ạ. Người đàn bà bụng mang thai con đầu phải đi đứng cho đàng hoàng.

Quyên vịn áo Tân. Anh không dám lạnh nhạt hất tay. Miệng anh nở nụ cười mà hai hàm răng như nghiến lại. Về tới nhà, Tân đi thẳng vào phòng tắm. Anh mở vòi nước xối xả. Phòng ngoài, Quyên mỉm cười. Hắn tức có chết, cô cũng chưa hả lòng. Chồng ruồng rẫy vợ, chỉ có nước nhận lấy bản án chung thân. Mỗi ngày, “tùng xẻo” hắn bằng những giọt nước mắt khóc với ba mẹ chồng là ăn chắc. Còn có chửa ư? Tin khống thôi. Hình như hắn cũng đang tức điên. Không thèm ăn nhưng ai chộp lấy thì phải giật lại. Tâm lý này, loại người nào mà chả có! Quyên hả hê lần nữa. Cô vớ cái phôn nói chuyện với người nào đó thật thoải mái. Vợ nói chuyện bồ bịch lăng nhăng bên tai chồng mà người chồng đó không thể làm được cái gì, hẳn khoái nhường nào! Bao năm nay, Quyên cũng đã làm hết cách để chiếm đoạt người đàn ông mà cô cho là qúa khốn kiếp và ngu ngốc này. Người ta nói khi say, trời đất lăn quay, người đàn bà trong tay cũng là men say. Hắn say lướt khướt. Say quắc cần câu. Say mòng mòng như chóng chóng máy bay. Vậy mà, hắn cũng thật tỉnh táo hất tay vợ ra khi bị thị cố lôi lên gường. Phim sex mở banh tới sáng, hắn cũng chẳng buồn dán mắt. Thị hến có “phong phanh áo ngủ phơi đồ bán”, hắn cũng chẳng thèm dòm. Hắn không hơn loài cầm thú thì hơn giống nào? Bao nhiêu thù hận, Quyên trút vào gia đình hắn. Trút vào bà ngoại hắn vừa sắp có người chịu lấy. Cô đâm ghét cả thằng đàn ông nào chịu cưới bà ngoại chồng “mất nết”. Già không chịu già còn cưới với hỏi rình rang. Đáng ghét. Kế hoạch chơi khăm được cô lên tỉ mỉ…

*

Tân đến nhà bà ngoại lúc chiều. Dì út bảo chú rể mới vừa đi. Anh tiếc là không được thấy mặt “ông ngoại” tương lai. Dì út khoe:

– Ông ấy cũng khá lắm, cháu nợ. Chỉ tiếc…

Dì bỏ lửng câu than. Tân chẳng hiểu dì út ngụ ý chữ “khá” là sao nhưng nhìn bà ngoại rơm rơm nước mắt khi anh hỏi ngoại có yêu gì ông ta không, anh chợt thấy lòng nhũn ra.

– Nghe nói vợ mi có mang phải không?

– Dạ! Cháu không chắc lắm.

Anh nói chữ “không chắc” bao gồm hai nguyên nhân tự anh hiểu: cái tin mang giả và không phải của anh.

– Mi nên dành thời giờ săn sóc vợ, mi nợ. Vợ chồng chẳng có tình yêu thì sống chán lắm.

Tân chạnh lòng. Anh đánh trống lãng:

– Bà ngoại! Chắc thằng Tính không về kịp. Nó đang du học ở Singapua.

– Răng mà nó phải học xa dữ rứa?

Tân cười buồn:

– Trường nó đưa đi ngoại ạ. Bằng cấp nước ngoài mới có giá trị nên khối người có tiêu chuẩn ra nước ngoài học rồi nghiên cứu sinh luôn đó mà.

– Ờ! Ngoại đưa cho vợ cháu đổi ít tiền đưa cho họ đàng trai để xả xui cháu nợ. Vài ba tờ cho có lệ thôi nhưng con vợ cháu nó bảo rải nhiều cho nổi tiếng. Bà ngoại không muốn nó buồn nên chìu ý nó, cháu nợ. Mi đi bảo nó đừng vung vãi tiền bạc mà người ta ghét, mi nợ.

– Dạ, ngoại. Ngoại chưa trả lời cháu tại sao ngoại chịu lấy ông ấy?

– Mi đừng hỏi nữa. Đám cưới ri là câu trả lời. Tuổi già gần đất xa trời, cưới hỏi chỉ là hoàng hôn nhưng hoàng hôn màu tím, mi nợ! Đôi khi đám cưới cũng chỉ là trả nợ cho một cuộc tình. Đúng hơn là trả nợ cho người đã đi xa!

Tân rùng mình:

– Người nào “đã đi xa” mà ngoại phải trả?

– Ngoại thuận miệng nói chơi. Mi về với vợ kẻo nó chờ.

Anh chẳng hiểu chi cái câu “trả nợ cho người đã đi xa” nhưng giọng bà ngoại như xa xôi làm Tân chạnh lòng lần nữa. Sợ ngoại mệt, Tân hôn ngoại rồi ra về. Anh lên xe chạy về nhà với cái câu đầy ẩn dụ “hoàng hôn màu tím”. Nghĩa là sao? Anh nhớ tới ông già kỳ lạ. Không phải hôm nay là “ngày này sang năm” hay sao? Anh mừng húm. Vậy là anh đã có điểm đích để tới.

*

Tân lái xe chạy từ nhà bà ngoại ở đường một chiều Bạch Đằng Tây tới “điểm hẹn” mất nửa tiếng vì buổi chiều xe cộ đông nghẹt. Còi xe tứ phía điếc cả tai khiến anh phải rủa thầm và than khổ vì thời hiện đại nó hại biết bao sinh mạng. May sao hôm nay chưa có vụ tai nạn nào trên đường này, nếu không, nó ách tắc tới… sáng! Ông già kỳ lạ đang ngồi nhìn qua bên kia Bạch Đằng Đông. Không nhìn anh, ông nói trống không:

– Chàng trai! Có chuyện muốn hỏi phải không? Ngồi xuống đây cùng ngắm hoàng hôn với ta.

Nghe ông già hỏi như điểm trúng huyệt, Tân mừng khấp khởi. Ông nói tiếp:

– Uống gì thì tự mua uống, anh bạn trẻ. Ta đây chỉ uống nước lạnh chai.

– Cháu chỉ uống nước lạnh nhưng cháu không thấy khát, bác đừng lo!

– Lo cho anh à? Đừng hòng. Lo cho anh đã có vợ con. Không nghe người ta ca ca dao cạo à?

– Dao cạo gì bác?

– Thằng nỡm này rõ đần!

Vợ là bà chủ trong nhà

Cũng là đầy tớ khi ta xỉn về.

Vợ – thiên đàng với giấc mơ

Cũng là địa ngục mở chờ ta vô.

Vợ chồng như chén với tô

Đến khi đụng chuyện, cái mô mà còn?

Vợ chồng như trái trăng tròn

Đến khi trăng khuyết mông mòn… ngon chi?

Chồng chết, vợ khóc tỉ ti

Mồ chưa xanh cỏ, lo đi kiếm chồng.

Ở đây có cây Cầu Rồng

Ta buồn ta nhảy cho xong nợ đời!

Tân nghe tới hai câu cuối, anh cười chết được:

– Ca dao “cạo đầu khô, tô dầu rái” này của bác chứ của ai? Khá đó chứ nhưng tự nhiên bác nhả ra hai câu cuối… vô duyên chi lạ!

– Bã đậu! Đấy mới gọi là “thơ thiên nhiên”. Thơ này hơi vô duyên nhưng chẳng phải thơ chơm chĩa của ai đó chú mày!

– Bác đọc lại cháu chép cái!

– Chép cái đầu…! “Xuất khẩu thành thơ” mà thuộc được thì còn gì là “xuất khẩu”. Lần sau đi đâu nhớ mang máy ghi âm theo nhen chú mày! Khát nước rồi. Chú mày có muốn uống không? Chú mày uống thì ta nhịn. Thế nhưng ai nói nhiều, người ấy mới được uống.

Tâm kêu trời liên tục vì tính tình lỳ cục của ông già chẳng biết từ đâu mà tới. Uống xong, ông… khà một tiếng ngon ơi rồi chỉ qua bên kia sông Hàn:

– Đất bên kia không có giá cao như bên này. Chú mày dòm thấy cái bảng quảng cáo bán đất bên này không? Có 110 m2 mà “hét” tới tỉ rưỡi.

Tân như thọt trúng chỗ ngứa. Anh buột miệng:

– Không phải họ “hét” hay “thét” gì đâu bác mà là do quy định giá đất tùy theo khu vực, loại đường, hệ số đường rồi mới quy ra giá bác à? Ví dụ đường loại 1gồm Bạch Đằng, đường từ Bảo tàng Chăm hay từ Quảng trường Tưởng niệm đến Cách mạng tháng Tám, Ông Ích Khiêm, Điện Biên Phủ, Hàm Nghi, Hoàng Diệu, Le Duẩn, Hùng Vương, Lê Lợi, Lý Thái Tổ, Ngô Gia Tự, Nguyễn Chí Thanh, Nguyễn Thái Học, Phan Chu Trinh và Trần Phú… giá bèo ít nhất là từ 13 tới 20 ngàn đồng Việt Nam trên 1m2… Ví dụ đường loại 2…

– Trời! Thôi thôi! Nói một hồi tới loại 4, ta nhức lỗ tai, lòi cha hai con mắt và đau cái đầu không tỉnh táo rồi chú mày gạt ta. Nè, uống nước! Bộ chú em mày mua bán bất động sản hay sao mà rành dữ vậy?

Tân phì cười:

– Bất động gì bác. Chơi cái nghề này có ngày đứng tim, bất tỉnh. Đại gia hay quan chức bự chát mới chơi nổi bác ơi. Loại tép riêu như tụi cháu giỏi lắm chỉ ăn ké chút đỉnh… Ủa, sao bác cứ ngồi mãi ở đây một mình? Bác ở quận Hải Châu hay Thanh Khê?

– Chẳng Hải cũng không Thanh?

– Vậy bác từ miền trong ra à?

– Chẳng miền trỏng miền trong nào cả.

– Vậy từ miền Bắc vào ư?

– Không luôn!

– Cháu đầu hàng bác! Cháu chẳng biết bác người hay ma? Thật đấy!

Ông già phá lên cười:

– Vậy cậu thấy ta giống người hay ma. Giống ma, ta làm ma. Giống người, ta làm người. Làm người khó hơn làm ma đó cậu nhỏ.

– Cháu đầu hàng bác đấy! Hôm nay, cháu mời bác… ma đi ăn cơm tối nhé!

– Ha ha ha…

Ông già cười nắc nẻ khiến Tân hãi hùng. Ông xoa đầu:

– Ta ăn chay nên đâu dám đi nhà hàng. Lũ mi trai trẻ ăn nhanh hết phần ông già ha hà…

Tân sáng mắt:

– Bác ăn chay à? Ở đây quán cơm chay đầy. Này nhé: Quán Chay Từ Thiện Quan Âm 280 đường Nguyễn Hoàng. Quán Chay Nam Định 249 Núi Thành. Quán Chay Bình Minh 114 Trưng Nữ Vương. Quán Như Hiền 18 A Phan Thanh cũng có món chay đó bác. Tha hồ ăn đồ nhà chùa!

Ông già trố mắt nhìn Tân:

– Có phải chú mày làm việc cho công ty quảng cáo nói láo ăn tiền không hả?

– Dạ phải! Ủa, dạ không! Bác làm cháu rối tinh lên.

– Cám ơn lòng tốt của chàng trai. Ta đã ăn xong rồi.

– ?!

– Nghe thấy no. Coi như ăn xong. Nghe chuyện con cá rô gỗ chưa?

Tân lắc đầu:

– Con cá gỗ chấm mút hoài vẫn còn đó hả? Cháu muốn nghe chuyện của bác cơ.

– Chuyện chi?

– Chuyện gì năm ngoái bác gặp cháu ở cầu sông Hàn. Năm nay lại gặp ở đây. Bác đi công tác hay đi… buôn “phấn trắng” ấy?

Ông già ngớ người ít giây rồi cười rũ. Ông vén tay áo cho Tân thấy bắp chuột đã rệu rạo:

– Câu này mà chú mày hỏi cách đây 35 năm là chú mày không còn cái răng cắn lưỡi… người tình!

– He… Cháu có một người tình nhưng chả bao giờ cắn được!

– Sao lạ thế? Thời buổi ăn cơm trước kẻng mà “tiên học lễ” thế a? Đáng khen.

– Cháu đâu đến nổi thành thầy chùa, bác. Giá như cô ấy chưa chồng, cháu… đớp ngay.

– Trời ơi! Vậy là tiêu mẹ đời giai của chú em. Hết con gái mười mấy, hai mươi hay sao mà… rình vợ người? Tội lỗi! Tội lỗi!

– Tội lỗi quái chi bác! Yêu một người mà người ta không yêu mình thì đau một nửa nhưng yêu mà chẳng dám mở mồm mới chết một đời!

– Vậy là nhập hội buồn tình với ta.

– Bác cũng buồn tình à?

Như hỏi đúng tim đen, ông già mơ màng:

– Tình thì ai chẳng có. Hỏi nhân gian: Tình là cái chi chi mà ta với mi gặp nhau chi rồi lại chia ly! Ôi ta buồn, ta đi lang thang bởi vì đâu. Ôi ta sầu, ta…

– Bác! Bác! Bác! Tỉnh lại. Tỉnh lại mau. Bác còn ngồi đây chứ đi lang thang nơi đâu?

– Thằng nỡn! Phá hoài! Ta đang hát mà. Lấy dùm chai nước cho ta.

– Cháu đang buồn thấy mẹ, gặp bác buồn hơn a!

– Buồn chuyện chi? Nhìn mặt chú em, ta không bói cũng biết nếu chú em mày không bị bồ đá thì cũng đá bồ. Buồn tình thì ngồi ngắm hoàng hôn chơi cho đỡ buồn! Nè. Thấy trời chiều hoàng hôn có đẹp không chú em?

Tân tranh thủ hỏi ngay:

– Hoàng hôn có màu gì bác nhỉ?

Ông già không trả lời liền. Ông hất hàm ra hướng tây. Buổi chiều, mặt trời bắt đầu xuống núi. Tân nhìn theo. Anh chỉ thấy một màu vàng sậm nửa treo lơ lửng cuối chân trời. Anh tự trả lời:

– Hoàng hôn chỉ là màu đỏ sẩm. Nó tròn như cái thúng từ từ chuồn khỏi bầu trời.

– Trật lất!

– ?

– Hoàng hôn có màu… tình yêu! Nó tròn như vòng tay tình yêu và từ từ chui vào miệng…

– Màu tình yêu? Trời à! Chui vào miệng? Thô kệch làm sao! Màu tình yêu với cháu là màu… đen kịt!

– Kịt cái đầu chú em mày. Coi bộ… tráng sĩ chưa biết yêu là gì? Tủ sách tuổi hoa nào dành cho người lớn?

Tân trả lời khỏi cần suy nghĩ:

– Màu đỏ!

– Trời! Cái đầu tráng sĩ chứa đống lửa hả?

– Ơ?

– Nghe chuyện này rồi chú mày sẽ biết hoàng hôn có màu gì nha.

Nói dứt lời, ông ngửa cổ tu sạch chai nước rồi đút cái chai không trong bịch nhựa. Tân thầm khen ông già văn hóa thật. Gặp người khác, xong, vứt mẹ ra sông. Gió sông hiu hiu. Câu chuyện sắp kể của ông từ thời Napoleon cởi trưồng cũng hiu hiu theo gió…

  • CHƯƠNG 1: ĐÁM CƯỚI VIỆT KIỀU

    Hiệp định Genève (Accords de Genève - Geneva Conference) ngày 21tháng 7 năm 1954 đã cắt Việt Nam làm hai mảnh. Hiệp định Paris (Accords de Paix de Paris - Paris Peace Accords) ngày 27…

  • CHƯƠNG 2: SỢI DÂY VÔ HÌNH THẮT CỔ

    Tại khu biệt thự sang trọng ở Trần Phú, ông Lê Chấn vặn thằng con: - Tại sao đám hỏi cả năm rồi mà chẳng thấy anh cả nói gì tới đám cưới với họ…

  • CHƯƠNG 3: TÌNH TRONG CHIẾN LOẠN

    Tháng 3/1975. Những đợt pháo kích của quân Bắc Việt đã nã vào thành phố Đà Nẵng. Dân chúng chạy theo lính ùn tắc các ngã đường nhất là các con đường chạy xuống cảng…

  • CHƯƠNG 4: LÝ HAI THƠ

    Khoa Sản Bệnh viện Đà Nẵng cuối năm 1975 có hai người đang nhấp nha, nhấp nhỏm chờ bên ngoài. Khi cửa phòng sản hé mở, một y tá gọi tên người nhà sản phụ,…

  • CHƯƠNG 5: CÁI CHẾT BÍ ẨN

      Bà mẹ nhìn tờ lịch. Thời gian chẳng bao giờ chịu dừng lại. Bà thấy ngộp thở. Cái ngộp thở sức khỏe đuối theo thời gian không làm bà ngán ngao bằng cái ngộp…

  • CHƯƠNG 6: HÔN NHÂN ĐỊA NGỤC

    Quyên nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của Tân. Cô biết Tân bây giờ ghét cô tận xương tủy nhưng mục đích của cô đã sắp đi tới kết quả cuối cùng: Cái gia…

  • CHƯƠNG 7: HOÀNG HÔN MÀU TÍM

    Ba mươi năm trước. Mùa hè 1973. Quán vá xe đạp bên kia trường Phan Chu Trinh có hai người khách. Anh vào trước. Chị vào sau. Chủ nhật, đường phố Phan Chu Trinh vắng…

  • CHƯƠNG 8: CHA CON

    Ngồi luôn trong phòng làm việc vì ngao ngán trở về nhà, Tân đang nghĩ về những giây phút êm dịu khi ngồi với Hoàng Liên, điện thoại reo. Tân nghe giọng run run của…

  • CHƯƠNG 9: KẺ GIẤU MẶT

    Phòng Cảnh sát Điều tra. Khi Bảo từ Trúc Lâm Viên về lại Bệnh viện Đà Nẵng, hai cậu thanh niên đi chung với vợ Lê Thành Tân đã bị chận lại khi vượt đèn…

  • CHƯƠNG 10: MẢNH VỤN LỊCH SỬ

    Bà ngoại nghe chuyện chiếc rương được chôn theo dì Lý Thu Thủy bị Thái Thị Quyên cho người đào lên mà bủn rủn tay chân. Bà đã hiểu vì sao con cháu ngoại dâu…

  • CHƯƠNG 11: GIẢI ÁN

    Nhận điện thoại từ Hà Nội báo là người bệnh nhân chung phòng của cô đã chết, Bình thẩn thờ... Bệnh viện Huyết Học - Truyền máu TW. Khoa Ung Thư Máu Chiều xuống. Mặt…

  • CHƯƠNG 12: VĨNH BIỆT HOÀNG HÔN

    Nghĩa trang thành phố Lê Ngọc Bình thất thểu đến nghĩa trang lúc trời chập choạng. Cô không biết mẹ con dì Cúc đã đến đây lúc chiều. Trăng rằm chiếu sáng cả khu nghĩa…