Tại khu biệt thự sang trọng ở Trần Phú, ông Lê Chấn vặn thằng con:

– Tại sao đám hỏi cả năm rồi mà chẳng thấy anh cả nói gì tới đám cưới với họ gái vậy?

Anh con trai gầm đầu vào tờ báo, uể oải trả lời: ….

– Vội mà chi ba. Con chưa có nghề nghiệp gì ổn định mà.

Ông Chấn hừ. Ông đã ráng chờ thêm một năm nữa mà vẫn không nghe thằng con nói gì nên bực lắm. Ông tuyên bố:

– Tuần tới, ba má sẽ làm đám cưới cho anh. Anh đừng nói là anh không có nghề nghiệp ổn định nữa nhé!

Ông không thấy mặt Tân tái đi, nói tiếp:

– Anh muốn hay không, bây giờ muộn rồi. Thiên hạ đều biết hai gia đình Lê – Thái thông gia đã khá lâu. Nếu anh không nói cho ba mẹ biết lý do anh trì hoãn, ví dụ là anh có bồ mới, đám cưới nhất định phải được tiến hành.

– Nhưng… ba à, con…

– Không nhưng nhị gì hết. Nhà mình là nhà có thanh danh. Anh là con trai trưởng dòng tộc, anh phải nhớ lấy. Anh đừng có hủy bỏ đám cưới mà hư tổn thanh danh dòng họ Lê ta. Anh không thấy mẹ anh đang mong đợi đám cưới cho anh hay sao chứ?

Tân như trời trồng. Anh không dám nói thật với ba vì sao anh lại không muốn cưới Quyên. Nỗi tơ vò trong lòng bấy lâu không có người giải tỏa cứ xoay tròn trong anh rối rắm. Tân bất chợt rùng mình khi nhắc tên có vần Q…

Ngày ấy…

Điện thoại di động reo. Anh thẩn thờ bắt máy. Một giọng quen thuộc bên đầu dây khiến anh tỉnh hồn “thì ra là tay Đông”:  “Alô! Tối nay, nhà mình có khách. Bạn ở Mỹ về đó mà. Nếu cậu rảnh, tới đây chơi với chúng tớ nhé?”. Điện thoại của Đông kéo anh ra khỏi ổ nhện. Anh chưa kịp đi, một cú phôn khác tới buộc anh phải đến chỗ hẹn khiến anh sầm mặt lại. Anh gọi phôn báo tin tới trễ cho Đông và bắt buộc mang bản mặt thất thần tới chỗ hẹn không bao giờ mong đợi.

                                                             *

Quán sinh tố Khê Mỹ đông khách vào cuối tuần. Chủ quán là người nội thành Đà Nẵng nên ông lấy tên phường Khê Mỹ của quận Ngũ Hành Sơn đặt cho quán ông. Ông đang xây hai ly sinh tố bơ sữa. Người thanh niên mặc áo sơ mi trắng có khuôn mặt chữ điền nhìn vào ly sinh tố trong khi cô gái đưa ánh mắt ra vẻ đe dọa nhìn anh. Chặp sau, cô lấy một tập hồ sơ đưa cho người thanh niên, gằn giọng:

– Đây là hồ sơ mới của em cộng thêm một bì thư anh nợ. Em không ưa công việc này, anh cũng rõ rồi nợ. Nó chẳng tương xứng với những gì em giao cho anh.

Người thanh niên cau mặt. Anh nhìn cô:

– Tôi không thể hứa một ngành như cô muốn. Sức tôi có hạn. Ba tôi, cô cũng biết là ông nghiêm khắc trong những công việc này.

– Không cần biết! Anh không muốn lôi thôi thì tự giải quyết lấy, bằng không…

Gieo một câu mập mờ đe dọa xong, cô gái đứng dậy, quay lưng đi ngay. Người thanh niên cắn môi. Anh kêu ông chủ quán tính tiền hai ly bơ chưa ai dùng. Anh vừa đứng lên, hai đứa nhỏ như rình từ nãy giờ vụt chạy tới:

– Cho chị em con. Đổ đi uổng, chú nợ!

– Ừ.

Anh nhìn đồng hồ như ước lượng còn bao nhiêu thời gian. Anh gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi! Tối nay, con ở lại nhà bạn con. Nói với ba đừng trông” rồi anh rồ máy xe hướng về thành phố Đà Nẵng. Anh rẽ vào đường Ngô Quyền, dừng trước căn nhà xinh xắn và bấm chuông. Người đàn bà ra mở cửa. Thấy khách, chị vồn vã:

– Chào anh Tân. Vào nhà đi anh! Nhà em chờ anh từ xẩm tới giờ đấy. Họ bây giờ đang xem ti vi. Hôm nay, anh làm sao mà mặt mày bí xị như thế này?

Tân cười như mếu:

– Chẳng có gì đâu chị. Họ đang xem phim gì thế?

– Chắc là “Trở về từ kiếp trước” chi đó.

– Ô! Tôi cũng muốn kiếp trước trở về để coi thử vì sao kiếp này mình bị đọa.

Vợ Đông bật cười. Chị không nghĩ đến câu bóng gió của bạn chồng. Tân bước ba bước dài là tới phòng khách vừa khi hai người đàn ông kịp đứng dậy. Chủ nhà nhe răng cười hì hì:

– Cậu lúc nào cũng nhanh chân hơn tớ. Đây là Nguyễn Anh Hiền từ “bên kia thế giới” về chơi đấy. Còn đây là… công tử Lê Thanh Tân. Cậu Hiền khi nào về Việt Nam muốn mua đất cắm dùi thì hỏi qua cán bộ nhà đất Lê Thanh Tân nhé!

– You lúc nào cũng đùa. Việt Kiều mua được mảnh đất ở Việt Nam có khi phải chờ “ngoại bang”… ói ra.

– Ai bảo cậu thế? Nghĩ như thế là “tiêu cực” đấy. Nhà nước mình mở cửa lâu rồi. Này, mình vô nè, Tân, Hiền. Cậu Tân này, chờ cậu lâu quá, chẳng đi nhà hàng được nên chúng mình làm một chầu trước rồi.

– Xin lỗi. Mình bận chút việc nên tới trễ. Đã gọi báo rồi cơ mà!

Vợ Đông đỡ lời:

– Chỗ anh em, không gì đâu. Cậu ấy tới là được.

Quay sang vợ, Đông nhỏ nhẹ:

– Em lấy nước và thêm cái cốc cho anh Tân, luôn tiện cho anh mượn cây viết.

– Xem phim còn ghi chép gì mà viết với bút?

– Nhờ thì đi đi mà!

Đông chuyển câu chuyện qua Tân:

– Này cậu! Hôm nay lại có chuyện à?

Tân lắc đầu vì có Hiền không tiện nói:

– Không gì! Chỉ hơi bực bực. Anh Hiền về chừng nào qua lại?

– Một tuần nữa mình về. Đà Nẵng hôm nay trông thật “bảnh trai” hẳn những hình ảnh ngày xưa. Ông nội mình hay ngâm: “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm, rượu hồng đào chưa nhấm đà say”. Ông nội mình là dân miền Nam nhưng thuộc ca dao dân ca ba miền rành lắm nhất là… cưỡng lai!

Đông bật cười khiến Tân ngơ ngác:

– Cậu này lại chơi chữ! Thấy vậy chứ sự trù phú, bảnh bao, giàu sang nào cũng là khoảng trời chia đôi đó thôi. Bên Bạch Đằng Đông vẫn còn nghèo lắm. Thôi, ta nhậu đi. Phu nhân ơi! Em cho anh món “Gỏi trứng cá chuồn” và vài chai… Để mình tắt ti vi cái.

Tân cảm thấy đói bụng nên chẳng từ chối:

– Cũng được. Sao tắt tivi thế? Không coi phim “Trở về từ kiếp trước” à?

– Nào có kiếp trước với kiếp sau gì. Phim truyện Trung Quốc “Người đàn bà không khóc” nhưng cái mặt cậu lại như “người đàn ông sắp khóc” đến nơi.

– Ui! Sắp chết tới nơi chứ khóc cái nỗi gì!

– Chuyện gì thế?

Tân định trút cho thằng bạn nhưng vì có người bạn mới nên anh thôi. Chặp sau, cô vợ bạn dọn ra một mâm:

– Chả có món gỏi anh gọi đâu nhưng món “Mít non trộn sứa” này cũng bá cháy bồ chét lắm đấy. Mời khách phương xa nên dùng rượu Tà Vạt này. Em mang thêm bánh tráng nướng nữa nhé?

– Cậu hên đấy. Tối nay, mình có mấy cuộc hẹn với mấy tay làm dự án mở rộng nâng cấp quốc lộ 1A ở nhà hàng Alexandre nhưng mình ngại chương trình hát Karaoke quá nên… chuồn. Chuồn hôm nay, biết có thoát được ngày mai không đây! Nào, ba đứa mình vô một ly!

– Cạn!

– Cạn!

– Cạn!

Hiền chép miệng:

– Rượu thơm qúa!

– Tà Vạt mà lại. Rượu của dân tộc CơTu đấy. Công đoạn biến chế cực kỳ khó khăn. Mình từng tới làng Đình Lương, Phú Túc của Hòa Vang để theo già làng lên núi. Họ biến chế rượu trên cây Tà Vạt và hứng nó như phu đồn điền hứng nủ cao su ấy. Mỗi ngày, cây Tà Vạt cho cả trăm lít rượu.

– Anh nói tướng!

Vợ Đông háy chồng. Chị rành rọt hơn:

– Mỗi cây Tà Vạt một ngày đêm chỉ cho được 5 tới 10 lít thôi.

Đông cười trừ:

– Ừ thì một năm không 300 lít là gì. Miễn là anh nói có từ “trăm” là được!

Hiền kinh ngạc:

– Nhiều thế hả chị!

– Vâng! Thế nhưng càng về sau, nó yếu sức dần nên cho ít lại. May mà cây Tà Vạt này mọc đầy rừng và sống dễ chịu nên người Cơ Tu mới có cái sinh sống qua ngày!

Ly rượu trong tay Tân như sánh lại cùng những giọt mồ hôi của những người làm rượu. Tánh Tân hay nghĩ ngợi. Anh bần thần nhưng không nói. Hiền nhấp môi lần nữa. Anh gật đầu khen rượu dân tộc hảo hạng:

– Mình chưa bao giờ thử loại rượu độc đáo này. Bên Mỹ toàn những rượu Vodka Intense Belvedere, rượu vang USA, whiski như Jim Beam trắng và đen. Rượu Blantons, Jach Daniels mùi… tăng tăng hơi… ngoại có khác. Rượu XO ở Nhật không được thịnh lắm ở Mỹ. Mình nhất định phải mua vài chai Tà Vạt này về làm qùa mới được.

– Lo gì! Mai mình mang tới khách sạn cho cậu.

Chặp sau, Hiền như sựt nhớ ra chuyện gì, anh cáo từ trước:

– Mình phải đi rồi. Xin lỗi nha. Nãy giờ rai rai hơi nhiều. Ngày mai gặp ở đâu, you chọn rồi phôn cho mình biết là mình phang tới ngay.

– Đồng ý!

– Chào! Tân. Chào chị Đông.

– Chào!

Đông tiễn Hiền ra, mới vào, chưa kịp yên vị, cô vợ lại đưa cái phôn:

– Anh ơi! Anh có điện thoại chú Ba đấy!

Không hiểu hai người nói gì mà mặt Đông đang giãn ra bỗng co lại:

– Phiền phức tới rồi! Ngày thứ bảy cũng không cho thằng đầy tớ này yên cái thân.

– Gì thế anh?

– Chuyện đàn ông thôi em.

Thấy cô vợ cau mày, Đông vội giải thích:

– Chú Ba nhờ anh giúp đưa cô con gái chú vào Đài Phát Thanh ĐN đó mà.

Rồi Đông ràm như để chính mình nghe: “Học hành chẳng đâu vào đâu, chỉ lo nhảy đầm mà vào đài phát cái…  váy gì đây?”.Không khí như chùn lại. Tân nghe nhột nhạt khắp người. Anh định mở miệng cùng thằng bạn với tập hồ sơ trên tay thì khựng lại. Đông chạm ly mình vào ly Tân nghe cái “cách” như đuổi đi bầu không khí chẳng vui:

– Vô đi cậu! Thời buổi không phải “con rồng cháu tiên” mà “con ông cháu cha”. Kệ nó đi. Tối nay, cậu và tớ nhất định xong cái mâm này. Vợ tớ người Hà Nội mà chẳng biết chi“cầy tơ bảy món” nhưng ả lại chuyên gia mấy món đặc sản Đà Nẵng. Mấy món ả nấu chỉ phục vụ cho… chồng và bạn bè chồng thôi.

– Anh này… không khác nào nói vợ chẳng khéo tay!

– Anh không có nói!

– Anh vừa nói!

– Anh khen em đấy mà!

Tân phì cười, quên mất mình cũng đang rối như canh hẹ. Anh cụng vài ly nữa là lăn quay, không kịp nghe Đông dặn vợ:

– Em cứ để cho anh ấy ngủ trên salon luôn. Lấy cho anh ấy cái chăn kẻo trúng gió.

– Em biết rồi mà! Sao anh không nói anh ấy kiếm một cô vợ cho nó tó đầu khỏi đi long nhong nhỉ?

Đông cuối xuống đắp mền cho Tân, vặn volume giọng thật nhỏ như chỉ để cho mình nghe: “Thà không có mà tự do…”.

– Nói xấu gì đó?

– Đâu có dám. À, anh nói anh thấy no!

Giấu nụ cười chống chế xong, Đông phụ vợ dọn dẹp. Anh biết tính cô vợ. Có khách tới nhà, thị hóa… thỏ. Khách không còn hiện diện hay như thằng bạn ngủ say như chết này không nghe, không thấy gì mà mình chẳng giúp cô ta dọn dẹp là ngày mai… banh cái nhà. Chị vợ lo lắng:

– Ngày mai có thông báo cúp nước không anh?

– Hình như phía tây đường Ngô Quyền cúp thì phải.

– Mệt quá anh ạ! Thành phố ngày càng chật chội không thua gì Sài Gòn và Hà Nội nên hôm nay cúp nước, ngày kia, cúp điện!

– Thành phố mình kết nghĩa với Oakland của Mỹ đấy! Cúp nước là chuyện thường tình để tiết kiệm ngân sách cho nhà nước. Thôi mình đi ngủ, em!

– Tiết kiệm gì mà tiết kiệm. Ông nào lên cũng ôm hàng tỷ đồng rồi chạy trốn. Anh đi ngủ trước đi!

– Không được! Hai đứa ngủ chung chừng nào có “baby” mới chịu.

– Chỉ giỏi cái nói đùa!

Nhưng rồi chưa kịp có “baby”, cô vợ nghe tiếng “khò khò…” chối tai của chồng. Chị “hừ” một tiếng trong mệt nhoài rồi cũng vội chạy tìm chồng trong giấc mộng.
*

Quyên đi thẳng về nhà từ viện “Bảo tàng Hoàng Sa” sau khi ghé vào quán nước mía đầu đường. Cô nghe ông bà Hai Ngựa bán nước mía càm ràm về cái chuyện Hoàng Sa là quận của Đà Nẵng. Trường Sa là của Khánh Hòa ai mà chẳng biết. Bây giờ, hai này có chuyện động trời nhưng “cha mẹ” lờ đi. Nghĩa là trong 6 quận và 2 huyện, Đà Nẵng cha bỏ mất thằng con huyện đảo Hoàng Sa mà lòng không nghe muối sát. Hay chăng đó là “con của vợ”? Cô chẳng để ý. Ngày ngày cứ nói bao nhiêu cái câu như két thuộc lòng để giới thiệu về cái đảo đang tranh chấp này, cô chán tận họng. Không mau chuyển ngành là cô già háp. Cô thử hết từ hướng dẫn viên của “Bảo tàng lịch sử Đà Nẵng” đến “Bảo tàng Hồ Chí Minh” nhưng cô thật sự không thích ngành này. Lịch sử Đà Nẵng từ thời thực dân Pháp bắn đại bác năm 1958 đến nay hay trước đó nói hoài cũng chán. Thân mình, mình còn chưa lo xong, hơi đâu lo chuyện Tàu làm con mối ăn luồn từng nhúm đất Việt Nam. Nếu nói về họ Hồ, lắm khi du khách hỏi những câu “chết người” về những dấu hỏi to đùng chung quanh nhân thân và cuộc đời lẫn sự nghiệp của ông, cô làm sao trả lời cho nổi. Nghe con gái than phiền mãi về công việc của mình, người mẹ thương con nên sót lòng. Bà vét tiền cho cô chạy kiếm cái nghề gì kha khá hơn mà cô thấy thích. Vẫn nghe con than vãn, bà vặn vẹo con gái với khoảng tiền một trăm triệu đưa cho con đợt trước. Quyên sụ mặt:

– Hắn cầm tiền nhưng đưa con vô bảo tàng này chẳng khác nào đưa con xuống địa ngục. Hôm qua, con đã gặp hắn đưa thêm một ít nữa. Nếu hắn mà không làm xong chuyện này, con… quậy tưng bừng cho biết mặt, mẹ nợ. Nhà hắn giàu có. Ba hắn làm cán bộ thanh tra to, mẹ biết rồi. Con nhất định “tó đầu” hắn.

– Tó ra răng?

– Mẹ nghĩ con gái mẹ ngu hỉ? Mọi thứ nằm hết trong cái điện thoại di động của con.

– Làm răng thì làm. Mẹ không có thêm tiền đâu cho mi đâu.

– Mẹ yên chí. Hắn sẽ phải lấy con.

– Mi định ưng nó thiệt đó hả?

– Hắn phải ưng con chứ con thèm ưng hắn sao?

– Chảnh rứa!

Quyên cười to. Cô đánh bài “tiến lên” chưa thua ván nào. Bây giờ, cô đang chơi cờ tướng, cờ vua với người thanh niên không biết là bạn bè hay người yêu. Cô đang… chiếu tướng hắn bằng con Hậu. Hắn gỡ cách nào cũng là bại tướng dưới tay cô. Cô nắm tỏng tòng tong, hắn sợ danh giá của gia đình hơn bất cứ thằng bạn nào mà cô gặp. Hắn “chịu ăn” mới sa vào cái lưới của cô. “Tiền trao, cháo múc” nhưng nếu bát cháo không có hương vị đồ biển, ăn làm sao ngon? Cảm gió gì mà phải ăn bát cháo hành của Thị Nở! Cô bắt hắn phải “nhả” một trăm triệu ra và danh giá mất hết vì tội “ăn hối lộ” hay là im lặng, ngoan ngoãn nhận thêm vài chục triệu nữa để mua danh giá. Cha Ralph De Bricassrt yêu cô bé Meggie say đắm mà cũng phải “hy sinh” cô ta để hưởng gia tài 13 triệu đồng sterling của bà cô – Mary Carson để lại. Chọn tiền hay người, thời này hay thời xưa, người tình nào mà chẳng ôm tiền cho chắc? Có tiền, tình tới đó thôi. Tình yêu mù lòa là như thế. Người ta vẫn yêu thương cả cái người bội bạc, cái người mang người yêu đi đánh đổi giàu sang và danh giá. Không hề vội vã, Quyên chờ cú điện thoại từ con cờ di động của cô.

                                                        *

Nhìn thằng con trai lấy từng thứ trong tập hồ sơ bày ra trước mặt, ông Chấn hỏi lần nữa cho chắc:

– Tôi nói trước. Tôi chỉ giúp cho anh với điều kiện cô ấy là người nhà.

– Thì trước sau gì cô cũng là người nhà mà ba!

– Anh giữ lời đó nhé. Nhà mình mấy đời danh giá, uy tín. Thôi được, người nhà, tôi nhận hồ sơ này. Bảo cô bạn gái anh tuần tới là có công việc mới ở Sở Y Tế. Mấy chục triệu này ăn vào có mà trúng gió à! Giả lại cho “người nhà” của anh đi!

Tân tưởng đã thở phào. Anh bấm điện thoại… Đầu dây có người đang chờ sẵn, bắt liền. Anh đâu có biết, những câu trả lời của anh đã tạo nguồn động lực mạnh cho ba anh tổ chức một đám hỏi mặc cho sau hai năm chẳng buồn cưới xin. Nghe tiếng Quyên ứ hự trong phôn ra chiều thỏa mãn, Tân ghét cay, ghét đắng. Thứ đắng, thứ cay ấy mà phải đi chung đến tận cùng bằng số, cuộc đời mình coi như chết mất 3/4. Tân tắt điện thoại. Tiếng thở dài sườn sượt của anh vậy mà cũng làm cho con chó mất hồn. Nó thụt lùi từ đằng xa lắm lét nhìn ông chủ nhỏ. Khi chủ không vui, thân làm chó coi như có gì mà dám vui trước mặt chủ đây! Điện thoại di động lại reo. Nhìn con số, anh biết là bà dì út gọi. Tân nghe. Anh như từ trên trời rớt xuống: “Tháng tới là đám cưới… bà ngoại. Các cháu phải về cho đông đủ”. Anh nhớ rõ ràng: Bà dì út sống với bà ngoại. Dì một thời đi vào dòng nữ tu khiến bà cố ngoại khóc hết nước mắt. Dì phải bỏ nhà thờ. Tân nghe mẹ kể ngày trước, khi dì còn là học sinh trường trung học Phan Chu Trinh, dì út định thi tuyển vào “Trường Nữ Trung Học Hồng Đức” thì biến động chính trị. Đà Nẵng cũng như toàn bộ Vùng I chiến thuật bị bỏ rơi bởi lệnh của cựu Đại tướng Cao Văn Viên và chính cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh. Dì út có người yêu là sĩ quan cấp dưới của tướng Ngô Quang Trưởng. Người hùng của dì không chạy ra Hạm đội 7 như cả Bộ Tư lệnh Đà Nẵng mà chết chung cùng với những người lính giữ thành phố khi bị pháo 122 ly từ bốn phía của quân Bắc Việt do tướng Chu Huy Mân và Lê Trọng Tấn chỉ huy vào ngày 29/3/1975, tấn công. Dì như câm hẳn từ đó và đến nay chẳng chịu lấy chồng. Tân thắc mắc là tại sao, mẹ không nói chuyện đám cưới bà ngoại cho anh nghe. Anh hỏi ba anh. Ông lắc đầu. Anh hỏi mẹ. Mẹ gắt:

– Ai mà tán thành chuyện “Rung rinh nước chảy qua đèo. Bà già lật đật mua heo cưới chồng…”.

Tân nghe mẹ ví von mà không khỏi mắc cười:

– Mẹ vờ không hiểu đó thôi. Trẻ có tình trẻ. Già có tình già. Bà dì út tán thành, còn mẹ thì không. Mẹ không thương bà ngoại sao?

– Thằng nhãi con! Mẹ không thương ngoại, ai thương hơn? Nhưng thuở nào nay, “trâu già” mới “đòi gặm cỏ non” là ông già đi cưới con nít chứ ai nói bà già đi cưới thằng bé đâu!

– Ơ kià! Không phải bà ngoại được ông già cưới sao?

– Ông già chi! Ông ta nhỏ hơn bà ngoại tới chục tuổi lận.

– Ít tuổi hơn cũng đâu có sao? Mẹ không nghe ông bà hát ư?

– Hát gì?

– “Chồng già vợ trẻ là tiên. Vợ già chồng trẻ là duyên… chín đời!”

– Mi ba xạo nữa. Người ta nói “duyên ba đời” chứ làm răng mà tới “chín đời”!

Tân cười ngất:

– Mà bà ngoại quen ông ta khi nào?

– Mẹ nào có biết chi mô!

Tân quên mất sợi dây vô tình và vô hình đã cột mình với người con gái tên Quyên. Anh mãi nghĩ về một cuộc tình mà anh cho rằng chắc nó đẹp lắm. Bởi thế mà trải qua mấy chục năm ly loạn, người trong cuộc vẫn đợi chờ nhau. Thế mới là tình chứ!

  • CHƯƠNG 1: ĐÁM CƯỚI VIỆT KIỀU

    Hiệp định Genève (Accords de Genève - Geneva Conference) ngày 21tháng 7 năm 1954 đã cắt Việt Nam làm hai mảnh. Hiệp định Paris (Accords de Paix de Paris - Paris Peace Accords) ngày 27…

  • CHƯƠNG 2: SỢI DÂY VÔ HÌNH THẮT CỔ

    Tại khu biệt thự sang trọng ở Trần Phú, ông Lê Chấn vặn thằng con: - Tại sao đám hỏi cả năm rồi mà chẳng thấy anh cả nói gì tới đám cưới với họ…

  • CHƯƠNG 3: TÌNH TRONG CHIẾN LOẠN

    Tháng 3/1975. Những đợt pháo kích của quân Bắc Việt đã nã vào thành phố Đà Nẵng. Dân chúng chạy theo lính ùn tắc các ngã đường nhất là các con đường chạy xuống cảng…

  • CHƯƠNG 4: LÝ HAI THƠ

    Khoa Sản Bệnh viện Đà Nẵng cuối năm 1975 có hai người đang nhấp nha, nhấp nhỏm chờ bên ngoài. Khi cửa phòng sản hé mở, một y tá gọi tên người nhà sản phụ,…

  • CHƯƠNG 5: CÁI CHẾT BÍ ẨN

      Bà mẹ nhìn tờ lịch. Thời gian chẳng bao giờ chịu dừng lại. Bà thấy ngộp thở. Cái ngộp thở sức khỏe đuối theo thời gian không làm bà ngán ngao bằng cái ngộp…

  • CHƯƠNG 6: HÔN NHÂN ĐỊA NGỤC

    Quyên nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của Tân. Cô biết Tân bây giờ ghét cô tận xương tủy nhưng mục đích của cô đã sắp đi tới kết quả cuối cùng: Cái gia…

  • CHƯƠNG 7: HOÀNG HÔN MÀU TÍM

    Ba mươi năm trước. Mùa hè 1973. Quán vá xe đạp bên kia trường Phan Chu Trinh có hai người khách. Anh vào trước. Chị vào sau. Chủ nhật, đường phố Phan Chu Trinh vắng…

  • CHƯƠNG 8: CHA CON

    Ngồi luôn trong phòng làm việc vì ngao ngán trở về nhà, Tân đang nghĩ về những giây phút êm dịu khi ngồi với Hoàng Liên, điện thoại reo. Tân nghe giọng run run của…

  • CHƯƠNG 9: KẺ GIẤU MẶT

    Phòng Cảnh sát Điều tra. Khi Bảo từ Trúc Lâm Viên về lại Bệnh viện Đà Nẵng, hai cậu thanh niên đi chung với vợ Lê Thành Tân đã bị chận lại khi vượt đèn…

  • CHƯƠNG 10: MẢNH VỤN LỊCH SỬ

    Bà ngoại nghe chuyện chiếc rương được chôn theo dì Lý Thu Thủy bị Thái Thị Quyên cho người đào lên mà bủn rủn tay chân. Bà đã hiểu vì sao con cháu ngoại dâu…

  • CHƯƠNG 11: GIẢI ÁN

    Nhận điện thoại từ Hà Nội báo là người bệnh nhân chung phòng của cô đã chết, Bình thẩn thờ... Bệnh viện Huyết Học - Truyền máu TW. Khoa Ung Thư Máu Chiều xuống. Mặt…

  • CHƯƠNG 12: VĨNH BIỆT HOÀNG HÔN

    Nghĩa trang thành phố Lê Ngọc Bình thất thểu đến nghĩa trang lúc trời chập choạng. Cô không biết mẹ con dì Cúc đã đến đây lúc chiều. Trăng rằm chiếu sáng cả khu nghĩa…