Mặt trời vừa đứng cây sào. Lượng xe trên cầu sông Hàn bắt đầu giảm sau giờ người dân thành phố đi làm. Từ xa, một đoàn xe hơi năm chiếc toàn màu đen của hãng Mercedes S500 ló dạng dưới cầu. Như được báo trước, đám người lớn nhỏ khoảng chục đang nhốn nháo. Một đứa buột miệng la to:

– Xe đám cưới đến rồi bây nợ! Đám cưới Việt Kiều bọn bây nợợợợ!

– Thằng Tủn! Mi đứng bên đầu cầu này. Thằng Củn, đứng cuối đầu kia cho tao. Còn con Mủn, mi bơi giỏi nhất thì đứng dưới mé sông chờ tờ đô hay tiền Việt nào bay xuống là bơi nhặt hết nghe? Còn bọn nhóc kia, răng mà bây reo hò dữ rứa? Lượm bạc mới là chính nợ.

Ra lệnh cho bọn con nít xong, chờ cho chúng lên xe tay ga chạy tới chặn cuối cầu, thằng to con như là đầu đảng vội chạy bộ rà rà theo đoàn xe kết đầy hoa bắt đầu chậm chậm như diễn cho thiên hạ thấy đám cưới Việt Kiều, bò qua cầu. Đứa em gái thằng Tủn níu tay anh:

– Anh hai! Răng lâu quá mà họ chưa thả tiền hỉ?

– Chờ thêm chút nữa em gái. Mi nôn nóng chi. Con dâu nhà cán bộ nói chắc không xạo đâu. Thả tiền chớ không phải thả thơ trong Tết Nguyên Tiêu. Đám cưới nhà giàu hay thả tiền lắm. Kìa! Bắt đầu thả rồi mi nợ.

– Em chạy theo anh hai nghe?

– Không! Mi đừng chạy theo anh. Lỡ vấp ngã giữa cầu là xe cán luôn. Đứng đằng ni cho anh…

Chưa dứt câu, thằng anh hai lao theo tờ đô đầu tiên bay ra từ cánh tay người đàn ông mặc áo vét xanh, cà vẹt đỏ chét. Nhiều tiếng la hét giành giật vang lên:

– Tờ đô ni, tao thấy trước.

– Mày thấy trước nhưng tao lượm trước.

– Của tao.

Thằng đầu đảng thét lên:

– Đồ khùng! Cả khối tiền giấy bay như bươm bướm kia răng không mau lượm còn đứng đó mà tranh.

Thằng Tủn nhặt được thêm tờ nữa nhưng rồi nó la to:

– Trời! Tiền… răng mà lẫn lộn tiền âm phủ hỉ!

Thằng Củn cũng nhặt được mất tờ âm phủ, nó nhằn:

– Đám cưới Việt Kiều chi mà lạ rứa? Giàu còn gian. Tiền cho người sống răng mà sài tiền âm phủ?

Đám con nít rà theo xe đám cưới rủa:

– Đồ giàu răng mà kít rứa!

– Làm đẹp, chơi sang răng mà chơi ma quỷ không hỉ!

Tiếng xe ồn ào, tiếng chửi trọ trẹ giọng Đà Nẵng mang âm Quảng làm xe đám cưới hơi loạng choạng… Người đàn ông thả tiền mặt không còn chút máu. Hắn đóng nhanh cánh cửa lại vì sợ ngao sò ốc hến từ hai bờ cây cầu bất chợt ném vào xe hoa.

– Chuyện gì vậy hả?

Một giọng đàn ông nặng nề đầy mệt mỏi hơn là giận dữ cất lên. Người đàn ông thả tiền mặt tái mét:

– Dạ, cháu không biết, thưa chú. Rõ ràng hồi hôm và tận sáng nay, cháu đếm kỹ lại xấp tiền rải cho người coi đám cưới là chục xấp mười ngàn cứng cừng cưng, sao bây giờ ở trong có lẫn tiền âm phủ?

– Trời! Đứa nào đem theo tiền Việt Nam? Thằng Năm cầm lấy nè. Nếu không, bọn con nít như cô hồn trù ẻo thì sui sẻo.

Cánh cửa xe hoa đi đầu chở chú rể mở ra he hé đủ một cánh tay thò ra vẫy thật nhanh…

– Lại rải tiền âm phủ nữa kià!

– Để coi! Chu choa mẹ ơi! Tiền thiệt. Lượm đi bây ơi!

Đoàn xe qua hết cây cầu sông Hàn như chạy trốn đám người săn đuổi. Chúng rẽ vào đường một chiều Trần Phú và rẽ tiếp tới Phan Chu Trinh. Chúng dừng trước ngôi nhà màu xanh đọt chuối đang treo hai chữ “Vu Quy” màu hồng sáng rực bên phải. Chú rể mặc comle trắng, thắt cà vẹt vàng, túi áo mang hoa xanh, tay ôm bó hoa layơn đỏ rực trong nắng, bước xuống xe. Dân thành phố hai bên tò mò xem đám cưới Việt Kiều đều “ồ” lên một lượt bằng hai ba thứ tiếng.

– Chu choa mẹ ơi! Đám cưới to quá!

– Chú rể già quá hỉ?

– Chẳng biết cưới con gái nhà mô trong cái nhà ni. Nhà ni đâu có đứa mô mà nhỏ?

– Có cháu ngoại bà nợ. Cô ta khoảng chừng mười mấy.

– Nhà ai mà đi gả con gái cho ông già hết đát này coi bộ cũng muốn mau hưởng bảo hiểm nhân thọ đây này.

– Con gái thời nay thật là đồ ham tiền, hám ngoại. Chẳng phân biệt đâu là người đáng cha chú ông và anh em chồng gì ráo!

– Suỵt! O không coi thì để cho người ta coi. Coi đám cưới là phải coi mặt cô dâu và chú rể. O xê ra cho tui dòm chút coi… a… chú rể đi lọm khọm như ri coi chừng té bể xương đít a…

– Ôi O ni xấu mồm. Con cháu ông ấy nghe thì mồm O chẳng biết máu phun ra đằng họng hay đằng tai?

Mặc cho thiên hạ xầm xì, chế riễu hay tấm tắc, chú rể chậm rãi bước vào cổng cùng một đoàn họ đàng trai. Vậy mà… “Oạch”.Mọi người rú lên khi chú rể suýt trợt trên nền nhà họ đàng gái nếu như không có người tên Năm nhanh tay đỡ ông.

– Trời ơi! Đứa nào trét dầu hay mỡ gì dưới đôi giày của bác vậy bác?

Chú rể khoát tay ra hiệu:

– Thằng Năm! Nói nhỏ nhỏ thôi!

– Dạ! Cháu đã kiểm tra giày dép cho chú kỹ rồi mà.

Chú rể cười như không có gì. Ông trao hoc cho người nhà đàng gái chực sẵn đặt trên bàn chính giữa bàn thờ. Phía sau ông, họ đàng trai trịnh trọng nối đuôi nhau cùng lọt thỏm vào căn nhà xinh xắn. Người nhà đàng gái vội ra lau lại nền hoa văn đang như biến thành sân trợt tuyết. Người đàn ông tên Năm nói một mình: “Không sao. Chỉ ‘accident’ thôi” nhưng mặt hắn không còn sắc tập hai. Hắn đỡ ông chú và cùng hai ba người giúp dìu ông vào nhà trong vì sợ ông ngã nữa. Chờ cho chú rể ngồi đàng hoàng lên trên ghế salon hạng xịn theo sự hướng dẫn của chủ xị từ họ đàng gái, Năm thở hắt. Họ đàng trai khiêng lễ vật vào: Một con heo sữa quay bóng mỡ thơm phức còn nguyên. Năm cặp xửng đựng trái cây, vàng bạc, tiền nát, bánh trái, một buồng cau kết chùm thật xinh xắn. Đặc biệt là chiếc bánh kem năm tầng chữ B – T màu hồng sang trọng. Tất cả đặt lên trên bàn phủ vải đó trước bàn thờ tổ tiên. Hai bên ba điều bốn chuyện đâu đó xong, tiếng người chủ xị hô to:

– Cô dâu ra tới!

Thiên hạ chen chân dòm mặt cô dâu đang lộng lẫy trong chiếc áo dài đỏ thêu đôi phượng, đội khăn đống đỏ được hai dâu phụ mặc áo dài xanh và hồng lấp lánh kim tuyến dìu ra từng bước. Khi cô dâu quay mặt ra, mọi người lại “chu choa mẹ ơi!” liên tù tì:

– Thiên địa thánh thần ơi! Răng không phải con nhỏ hai mươi mà là… bà ngoại thầy Tính!

– Công nhận bà hai làm cô dâu đẹp chi, đẹp lọa!

Đám đông xầm xì to đến nổi người nhà họ gái phải cho người ra yêu cầu lịch sự im lặng dùm cho. Thiên hạ vẫn cứ xì xồ:

– Thầy Tính mô? Chẳng thấy thầy Tính mô?

– Ông già lấy bà già coi bộ có một không hai đó nhen. Xứng lứa vừa đôi rồi còn gì!

– Tôi ở sát bên nhà O này mà tôi có bao giờ thấy bà ni quen ai đâu mà bây giờ cưới hỏi rình rang rứa? Bà hay biết gì không?

– Bà là hàng xóm mà không rành, tôi bán rau hành quanh năm suốt tháng ở ngoài chợ thì rành cái chi mô!

Không ai biết bà ngoại thầy Tính làm sao quen ông chú thằng Năm nhưng đằng quán nước mía bà Hai Ngựa có người vì chuyện cưới hỏi kỳ cục này mà chau mày… Trong gia đình họ gái, một thanh niên tuấn tú cũng đang… chau mày. Anh đang bực mình vì có người đã làm chuyện tồi tệ cho đàng trai trong ngày cưới thì ít mà anh cố moi óc để nhớ lại một người mà anh đã gặp từ trước thì nhiều: Ông ta đang là “chú rể” – ông ngoại tương lai của anh.

*

Một năm ba tháng trước.

Người thanh niên trên chuyến bay 747 của hãng hàng không JAL (Japan Airlines) về Việt Nam lần đầu tiên. Anh ta theo đoàn du lịch đi “tour” Sài Gòn – Đà Nẵng – Huế thăm các danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Anh mang theo một “sứ mệnh” của ông ngoại là phải đi dò tìm tin tức một người ở thành phố Đà Nẵng – thành phố có bãi biển Mỹ Khê được bình chọn là một trong những bãi biển đẹp nhất thế giới. Không theo đoàn đi thăm Ngũ Hành Sơn, anh “xé lẻ” đi công chuyện riêng. Anh đi xe thồ tìm cây cầu Trịnh Minh Thế và người cô gái tên Lý Hai Thơ. Đám thanh niên roi roi lắc đầu:

– Ở ni làm chi có cây cầu Trịnh Minh Thế!

– Cũng chẳng có trường nào tên Nữ Trung học Hồng Đức, anh nợ.

Bà Hai Ngựa bán nước mía lại biết. Bà giải thích với người thanh niên:

– Cầu Trịnh Minh Thế là cầu Nguyễn Văn Trỗi í. Trường Nữ Trung Học Hồng Đức là trường Nữ Trung Học Đà Nẵng nằm gần Trường Trung Học Phan Chu Trinh ngày xưa đó nợ. Cô giáo Lý Hai Thơ dạy trường đó. Bà ta sau năm 1975 đã lấy chồng cán bộ miền Bắc và dạy Phan Chu Trinh. Họ có hai đứa con: Một gái và một trai. Cái nhà màu xanh đọt chuối non lớn lớn kia kìa.

Anh thanh niên mừng quá, cám ơn bà rối rít và quay về khách sạn Hải Châu. Anh bực mình vì mình quên hỏi bà bán nước mía tại sao bà rành họ Lý dữ vậy? Anh cũng quên hỏi địa chỉ cái nhà xanh kia luôn. Vậy là anh tức tốc chạy tới đường Phan Chu Trinh lần nữa. Có số nhà, anh gọi phôn báo cho ông ngoại biết. Xong việc, anh đi thăm một người bạn đang làm trong đài phát thanh  Bà Hai Ngựa không thấy anh thanh niên hỏi gì về Lý Hai Thơ cùng con cái của bà ta mà chỉ hỏi địa chỉ. Bà lấy làm lạ và lo lắng cho một điều gì đó. Gương mặt bà ưu tư khiến cháu ngoại vừa tới thăm ngoại đã hoảng hốt báo với mẹ là bà ngoại không được khỏe. Phần anh thanh niên, trở về Mỹ, anh thấy ông ngoại anh bỗng dưng trầm tư và xài phôn nhiều hơn trước. Ở lứa tuổi 60, ông ngoại anh sống “mồ côi vợ” mười năm tròn. Căn nhà ông nếu không có những đứa cháu và con gái, con trai ông viếng thăm vào những ngày nghỉ lễ hoặc cuối tuần, nó buồn như lá thu úa trong vườn. Bao nhiêu người bạn từ “hội độc thân” bỗng dưng chuyển sang “hội đua vợ trẻ”. Vợ nhỏ tuổi chừng nào “bắt mắt” chừng nấy. Ấy cũng là bằng chứng cho sự “sung sức” của… tuổi hồi lão. Ông thấy mà phát rầu. Hình như ông có tâm sự gì chưa giải tỏa trong đầu nên thường thở dài khi nghe ai nhắc đến chuyện ngày xưa. Một ngày nọ, không một lời giải thích, ông mua vé máy bay về Việt Nam. Một năm sau khi từ Việt Nam về, ông trịnh trọng tuyên bố với con cái:

– Ba bây giờ muốn kiếm người bạn đời. Má tụi con mất rồi chắc cũng thông cảm cho ba.

Hai đứa con Nguyễn Trần Vũ và Nguyễn Anh My há hốc mồm ra không tin những lời nói như đinh đóng cột ấy từ miệng ba mình. Họ tròn mắt nhìn ba như còn chờ đợi lời nói là câu đùa cho vui. Nhưng không, ông chỉ bổ sung vào tuyên bố của mình bằng lời dứt khoát:

– Tháng sau, tụi con chuẩn bị đám cưới cho ba. Cưới danh giá, cưới cho thật đàng hoàng.

Người con gái đứng tuổi của ông bàng hoàng:

– Nhưng bà à! Ba từng cho mấy ông bạn của ba là “già đầu còn ham gái tơ”, sao bây giờ ba lại…

– Gái tơ nào? Thời đại này còn gì có gái tơ? Không đủ cho mấy cán bộ, đại gia chúng bao thầu sao?

– Không phải gái tơ thì cũng… xồn xồn…

Ông không thêm nói thêm. Ông nhâm nhi tách trà. Đấy là dấu hiệu kết thúc câu chuyện. Hai đứa con ông không dám bàn thêm. Hai người đem mối lo âu, bực bội chia sẻ cho các con. Thằng cháu ngoại phì cười:

– Ba má không bên cạnh săn sóc ông thì cũng nên để ông tìm bà cho vui tuổi già mà. Ba má hơi đâu mà lo.

Nhưng thằng cháu nội “xung trận” với ba:

– Ba để con về Việt Nam một chuyến nữa xem nhà cô nào có phước được ông nội hiền lành, “có hiếu” với vợ cưới đây.

Bà mẹ hứ lên:

– Vậy con có biết nhà bà cô đó không?

Thằng con gãi đầu:

– Dạ… không!

– Không mà cũng bày đặt láu táu.

Người cô cười. Bà đề nghị với chị dâu:

– Chị hỏi ba địa chỉ nhà cô đó, có số điện thoại càng tốt để mình khuyên cô ta không nên lấy ba. Ba mà lấy vợ trẻ có nước hầu hạ công nương hết đời.

– Ừ.

Bà Anh My bảo contrai:

– Anh Huy! Con lên phòng coi có cậu út Bảo, gọi cậu xuống mẹ bảo.

Thằng con chạy đi, chưa đầy 1 phút, nó chạy ngược xuống:

– Con chẳng thấy cậu út đâu cả, chắc cậu đi đâu đấy. Nguyễn Trần Vũ chợt nhớ ra, ông bảo cô em:

– Út Bảo nó trực hôm nay.

– Ờ nhỉ! Nhưng cậu út nhà mình đâu có để ý chuyện ba cưới vợ gì đâu. Bản thân cậu ấy đến giờ này, bồ cũng không có huống chi có vợ.

Bà chị dâu lo lắng:

– Chú ấy nên có vợ mới phải.

– Chúng ta nói đi đâu rồi. Em hỏi ba số điện thoại nhà bà cô đó xem.

– Ba chắc không cho đâu.

Nhưng thằng cháu ngoại lẹ hơn mợ hai nó. Nó moi ông nội được số phôn, phang tới. Dễ như nhồng ăn ớt. Xem bill điện thoại của ông ngoại có mã số vùng 55 chính là… Đà Nẵng. Phôn vừa reo ba tiếng, một giọng Đà Nẵng trả lời:

– A lô!

– À lố!

– Có “lố” đây nợ!

– Người quen hỏi thăm.

– Người quen? Ủa? Răng người quen có số điện thoại chi mà lạ hoắc?

– Cô có phải là “Hai Lơ Thơ” không?

– Hai cái chi? Phải thì răng mà không thì răng?

Thằng cháu kêu trời trong họng: “Trời, giọng nhỏ xíu như giọng con le le nước vầy mà mình phải kêu bằng bà?”.

– Có chuyện chi không cái anh kia?

– Dạ! Thưa… bà… A lô? A lô? Hà lố?

Đầu dây kia chỉ còn nghe tiếng “ù ù”. Thằng cháu ngoại lầm bầm:

– Mèn ơi! Mình lịch sự hết sức mà “bà nội le le” này làm chảnh hết biết.

Thằng cháu ngoại mét với cậu mợ hai và ba má về chuyện “chính tai nó nghe” giọng “bà ngoại” trả lời phôn, chỉ có điều thiếu mắt thấy. Vậy là chuyến đi Việt Nam ra Đà Nẵng, tới Bạch Đằng Tây để “chính mắt” anh con nhà cô cậu nó, Nguyễn Anh Hiền “thấy” được lên lịch.