Chùm thơ ngoài tập 1979-1982

BƯỚC TIẾP BÀN CHÂN PHÙ ĐỔNG

Ôi tổ quốc của muôn người anh dũng

Của bao nhiêu trang sử đẹp oai hùng.

Mỗi chặng đời dệt thắm những trang thơ

Như mơ ước có vần thơ lửa cháy!

 

Tiếng súng giặc từ bên kia biên giới

Len lỏi vào đất nước của chúng ta.

– “Hãy tiến lên!” Lời tổ quốc thiết tha

Nâng ta bước những bàn chân Phù Đổng!

 

Bốn ngàn năm!  Lịch sử ta nóng bỏng

Lịch sử ta, chân lý một màu hồng.

Đuổi kẻ thù, ta xây lại non sông

Xây đẹp lại những hồn người hy vọng!

1979

 

TUỔI MƯỜI LĂM

     DẠI KHỜ

Đêm nay, ta cùng gát

Ai chia ca trực, kỳ.

Đêm về khuya, khuya lắm

Mắt sao cười, đăm đăm…

 

Ngày mai, ai ra đi

Mà đêm ni hổng ngủ?

Nhìn em chi hoài thế

Thua rồi nghe, chớp mi!

 

Sáng hôm qua, ai biểu

Dự giờ Toán – cô Liên.

Để anh… trù lớp trưởng

Cô… nắm đầu em lên!

 

Em mà ăn… ốc vịt

Chắc anh rất… hài lòng?

Trở thù em tội ngông

Không gọi “Thầy” chi ráo!

 

May mà em “tủ” gạo

Bài toán hình trúng in!

Cô khen!  Đừng tưởng bở

Điểm mười! Ngon ơ chưa?

 

Đêm nay cũng chẳng chừa

Em, mắt nheo nheo, mỉa:

“Thầy chi mà quá… bé

Ưa nạt trò, làm le!”.

 

Đêm nay, ta cùng gát

Cho bạn bè ngủ yên.

Mai còn ai gát lại

Cho em và cho người?

 

Sau đêm này, em nhớ

Mắt người như sao đêm.

Buồn buồn nhưng êm êm

Một lần đi, không lại!

 

Còn bao lần để nhớ

Tuổi mười lăm dại khờ.

Mai em xa trường học

Anh còn ngồi đọc thơ?

 

Anh có còn nhớ lại

Cô lớp trưởng hôm nào?

“Quỷ ơi!” Anh hay rủa

Tình thơ xanh gọi mùa!

1979

 

 

TÌNH SÔNG QUÊ EM

Quê em có con sông nho nhỏ

Dòng nước quanh trước ngõ

Nước xanh!

Nắng hanh!

Xanh xanh ven mương từng luống cỏ …

Con đê qua thôn làng

Tràn ngập gió quê hương.

 

Ôi tình sông em đó

Bao nụ hôn trong gió có tiếng ca.

Tiếng gọi tình yêu thương giục giã.
Tiếng gọi tình sông quê đồng lúa

Nâng bước chân em lên đường.

 

Con đường em đi đó

Có tình sông em đó

Là con đường trí tuệ.

Em đi trên đường đó

Là tìm thấy quê hương.

Em đi trên đường đó

Là tìm thấy tương lai.

 

Tình sông quê nhà

Mãi vĩnh viễn của ta.

Tiếng ca hòa tiếng cười

Trên quê hương đổi mới.

 

Cho em đi trên đường

Có con sông nho nhỏ.

Cho em đi trên đường

Tràn ngập nắng quê hương.

1979

 

NÀY LÀ CỦA MÁ

Này là của Má, Má xem:

– Những phần thưởng của những năm sách đèn.

Cũng không gì phải bon chen

Khi trên đường chạy con quen dẫn đầu.

 

Thương Má buồn giữa đêm thâu

Nên con chạy bắt niềm vui trở về.

Nhớ hoài lứa tuổi ấu thơ

Má chờ. Con đợi ước mơ: Ba về !

1979

 

ÔI!

Đã đến lúc sắp rời xa cuốn vở

Đen, trắng nào cũng màu giấy học sinh.

Trắng, đen nào cũng là của chính mình

Cho áo trắng, em, vươn hồn trinh nữ!

 

Đã đến lúc, em sắp rời chiếc áo

Dù màu chi, cũng màu áo học trò.

Dù màu gì, cũng màu áo trinh nguyên

Ôi! Nhớ mãi một thiên đường tuổi ngọc!

1979

 

HẠNH PHÚC NÀO CÒN?

Má ơi!  Con đã lớn hơn chưa?

– Ừ lớn. Sao nghe cứ trĩu sầu!

Cứ nghe lá khóc đời hoa dại

Cứ xót đời người Mẹ khổ đau!

 

Mùa xuân ai giấu mà đông lại

Cho Má tôi nằm đêm, tái tê…

Ba tôi, ai bắt? Tôi thù hận

Giữa thế giới này, tôi cút côi!

 

Còn bao nhiêu trẻ đang côi cút

Ai đã bày ra chiến tranh này?

Tiếng súng mở đầu thay tiếng pháo

Để người giết bạn chẳng run tay!

 

Mười sáu!  Bảo rằng tôi đã lớn

Căm hờn, nuốt hận cũng đành thôi!

Chỉ thương mẹ của tôi đang khổ

Hạnh phúc nào còn khi đất nước chiến tranh!

1980

 

ÔI 16 TÊ TÁI…

Em vào mười sáu!

Nghe rộn rã…

Biết buồn, biết xót tháng ngày qua…

Em vào mười sáu!

Mùa xuân đã

Đi ở phương nào…

Xa… rất xa…

 

Em vào mười sáu!

Hồn trinh nữ

Trái cấm sầu mơ khép lá buồn!

Sao như hồn bỗng đau thương mãi

Tê tái khi chiều đến, nắng phai!

Tháng 10/3/1980

 

 

BIẾT TÌM ĐÂU

NGÀY SAU!

Từ giã áo thư sinh

Rời xa mái gia đình.

Chinh chiến vào đất mẹ

Con trẻ lại lên đường.

 

Chinh chiến! Ôi hai tiếng

Gieo nỗi niềm sầu đau.

Cho người còn ở lại

Biết tìm đâu ngày sau!

 

Mẹ ơi! Đừng buồn nhé

Thương mẹ ngày vất vả!

Sương nhuộm áo chiến binh

Một lòng cho đời lính.

 

Từ giã áo thư sinh

Người yêu còn chờ đợi?

Hay đã sang ngang rồi?

Vì cuộc đời gió bụi

Không ngày về, em ơi!

1980

 

NỖI BUỒN TRONG TÔI

Đi về đâu hỡi em

Khi trong lòng không chút nắng…”

Ai đã hát cho hồn tôi trống vắng

Để ngày mai, tôi chẳng lối đi, về!

 

Đi về đâu khi trời chiều buông cửa

Đời đã chia hai nửa: Nắng và mưa.

Như chia lại nỗi, buồn, vui, sướng, khổ…

Ai cũng có phần, có chỗ ở ngày sau.

 

Tuổi con gái tóc ngắn, dài buồn mãi

Khi lớn lên đã mang nỗi đoạn trường.

Khi biết yêu là yêu rất mê say

Rồi mang lấy chua cay trên đường chạy!

 

Đi về đâu, chạy về đâu, không lối

Buồn trong tôi năm tháng ước mơ gì?

Ai hát mãi cho lòng không giấu nổi

Những giọt buồn nóng hổi rót từng đêm!

1980 (Nghe Trịnh Công Sơn)

 

ÁO TRẮNG QUÁ!

XIN AI ĐỪNG VẨY MỰC

Em áo trắng mang tâm hồn ngây dại

Nét hình hài chưa vướng bụi trần ai.

Em trinh nguyên không khuê các, trang đài

Em hiền dịu, nhẹ nhàng.

Ôi! Khả ái!

 

Em áo trắng trong khu vườn hoa mộng

Loài bướm ong chưa có lối vào trong.

Em chưa say trong giấc hương nồng

Em là nhụy cành hồng ươm sức sống!

 

Em áo trắng, áo học trò ngây dại

Giữa sân trường làm tê tái lòng ai!

Mái tóc huyền vẫn ôm lấy bờ vai

Hương quả ngọt trái đời, chưa ai hái!

 

Em áo trắng mang nắng hồng trên má

Mang mùa xuân hương cỏ lá ngoan hiền.

Mắt em cười đổi lấy những phiền ưu

Áo em trắng!

Xin ai đừng vẩy mực!

Tháng 7-1981

 

XIN CHO NHAU MÃI MÃI…

Em như con chim nhỏ

Bay đi tìm chỗ trọ

Lạc loài trong đêm khuya!

 

Anh như con bướm xanh

Bay quanh khu vườn nọ

Lạc loài trong rừng hoa!

 

Em như bông hồng nhỏ

Bông hồng không xanh, đỏ

Mọc giữa đời trắng tinh!

 

Bướm xanh cùng hoa trắng

Vờn trong nắng chập chờn

Xin cho nhau mãi mãi

Suốt đường dài có nhau.

1981

 

CHỈ CÒN TA VI BÓNG TA!

Không ai đưa tôi ra bến xe

Để chân tôi lặng lẽ bước giữa hè.

Phượng về rực thắm.

Thôi, chào nhé!

Ve khóc người đi rưng rứt lòng.

 

Người đã quên rồi có phải không?

Để hạ chưa tàn đã đến chiều đông!

Để nặng trĩu lòng mỗi khi từ giã

Để chỉ còn ta với bóng ta!

 

Ai có còn nhớ tôi khi xa vắng

Nắng có còn lưu luyến những hàng cây?

Chiều hè buồn cho mây trắng lặng bay

Cho tình ý lại say màu huyền thoại!

Hè 1982

 

CÒN ĐÂU MÀU LÁ! 

Em là cô bé hay hờn dỗi

Lắm đổ thừa, đổ tội cho anh.

Em là cánh lá hoa đồng nội

Không tội tình vội nở trong anh.

 

Để một chiều cánh thật mong manh

Run rãy khép giữa trời sương lạnh!

 

Anh đã bên người, đang đưa dâu

Cho dỗi hờn ngày xưa, còn đâu!

Cánh lá những chiều mưa, xơ xác

Hoa sầu đồng nội cũng xác xơ!

 

Pháo nổ…

Anh về bên người ấy.

Lạc loài…

Hoa dại chỉ mình em!

Sân trường cát bụi như còn đấy

Cánh lá ngày xưa?

Nay còn đâu!

1982

 

ĐẤT TRI THAY NHNG LI RU…

Đừng thèm thức giấc

Mặc cho mưa mù trời.

Mặc cho sao rơi, gió giật

Giấc ngủ đưa em về với đất.

 

Đất cuối xuống hôn

Đất ngồi dậy nâng em.

Đất bên em không hận thù

Không mang em vào một cõi âm u…

 

Đất trời thay những lời ru

Để em với trái mù u gọi lời.

Ngủ đi! Quên những thế, thời

Quên câu đen bạc, quên lời vấn vương.

Mưa mù, gió bão muôn phương

Để em hôn đất mà thương kiếp người!

1982

 

NGÀY XƯA – NGÀY SAU

Quê hương dấu yêu!  Là nơi có Mẹ

Vất vả nhiều hơn khi vắng Ba.

Nỗi đau xưa dễ gì quên lãng

Gánh nỗi đoạn trường phải riêng mang!

 

Vườn cây chắc lá sầu rụng hết!

Người trồng cây chưa ăn quả đầu mùa!

Ba ơi!  Sao số người ngắn vậy

Để Má sầu, thao thức suốt canh thâu!

 

Quê hương dấu yêu! Là nơi có Mẹ

Ngồi nghe Má kể chuyện “Ngày xưa…”

Má đã gặp ba, rồi ly biệt

Đời con rồi chẳng biết ra sao!

1982

 

CHIỀU CUỐI THU

Chiều cuối thu về buồn ngây dại

Lá vàng thênh thang bay tê tái…

Giọt sương buồn long lanh đôi mắt nai

Chiều cuối thu về cho buồn lòng ai!

Tháng 8-1982

 

MỘT THOÁNG NGẬM NGÙI

Gió chiều nay thổi về bao nỗi nhớ

Vào hồn em ươm lấy những ước mơ.

Ôi! Xót xa hằn lên tuổi ngọc ngà

Đời áo trắng sao mà buồn muôn thuở!

 

Gió khẽ ru em về tuổi thơ

Thời bé nhỏ một đi không trở lại.

Ôi còn đâu chuỗi ngày còn thơ trẻ!

Gió từng chiều vò nát những ước mơ!

 

Gió chiều nay chui chi vào trang vở

Thoáng ngậm ngùi…

Em cuối mặt buâng quơ…

Một ánh sao lạc lõng cuối chân trời

Đôi tay ngắn!

Em làm sao với tới?

 

Gió chiều nay nhớ gì?

Người yêu hỡi!

Gởi về em một chút ít đắng cay

Để em qua những phút hương say…

Và đánh thức con Người em sống dậy!

1982

 

CHỜ TÀU

Xình xịch…

Tàu vào, tàu ra…

Qua ga Quy Nhơn – Diêu Trì.

Dân thường và dân buôn bán

Sang, hèn cũng chuyến tàu đêm!

 

Chờ tàu, chờ đến bao giờ

Sớm – trễ, đi – về như mơ.

Chuyến tàu đêm như không thể

Cho chung hai kẻ song hành!

 

Chờ tàu em hay tàu anh

Hãm phanh hay tàu tăng tốc?

Tàu đi cho người bật khóc

Tàu về cơn lốc qua nhanh!

Ga Quy Nhơn, Tháng 6/1983

 

CHÌM HƯ VÔ

Đưa mày ra ga nhỏ

Chẳng có ngày gặp nhau!

Tao – mày cùng xấu số

Lộn chỗ để dừng chân!

 

Mày nhận phần thua thiệt

Phải giả biệt bạn bè!

Báo hại mày: Sức khỏe

Có dè mày: Bệnh tim!

 

Tao đi tìm ảo mộng

Như sáo ước sổ lồng.

Chỗ này… vòng thòng lọng

Đừng hòng trói chân tao!

 

Nhớ mày biết là bao!

Những chiều nao bảy đứa

Tán ngẫu dưới gốc dừa

Đêm nghe mưa gõ cửa

Hát những bài tình xưa!

 

Đưa mày đi, tao… cười

Để lòng thôi xa xót!

Muốn nói lời dịu ngọt

Sợ chót lưỡi đầu môi!

 

Chỉ một tháng gặp thôi

Mà đứa hờn, đứa dỗi!

Đứa mang tình nông nổi

Đứa cuộn mình lẻ loi!

 

Thị Trang giờ nơi nào

Diễm Trang ở chốn nao?

Quốc Hưng cao bay chạy

Tận vùng trời Liên Xô!

 

Thiện giờ ở nơi mô

Gia vẫn không rõ chỗ?

Lũ chim chiều về tổ

Bọn mình chìm hư vô…

 

Tháng 12-1982

(Cho Lui, cho bảy đứa đội HSGV tỉnh PK)

 

 

NAM TĂNG

Núi và núi.

Người và người.

Năm tháng khóc cười ta – người và núi.

Ta thèm nước trong mát lành của suối

Thèm một lần hóa đá với Nam Tăng.

 

Rừng ơi!

Một lần chúng ta ghé thăm

Quà tặng cho nhau một đời… sốt rét!

Cuốc đất phồng tay, nhổ mì chóng mặt

Bữa cơm canh bầu: nước suối với muối đâm.

 

Mây ân cần ghé lại với  bóng râm

Mưa bụi rắc hạt thầm và hạt mặn.

Tiếng bạn cười vô tư, ta cay đắng

Lòng lặng buồn khi biết sắp chia ly.

 

Nam Tăng núi non điệp trùng xanh màu tri kỷ

Buồn vui theo một kiếp sinh viên.

Thời buổi nghèo nào sống được kiếp Tiên

Đời vạn tuế cũng phiền thân khốn khó!

 

Núi và núi.

Người và người.

Năm tháng khóc người đi – về thân cỏ

Kẻ ở, người xa, mất còn không ai rõ

Tháng ngày đi trên lá nhặt tiếng cười!

Lao động Nam Tăng, năm thứ nhất -1982

 

 

CHO NGƯỜI CHO AI

Em về trong mưa bay

Gió chiều nay thật hiền.

Ai đi lòng lưu luyến

Lênh đênh ngoài khơi xa…

 

Tôi về trong đêm nay

Thắp hương suốt những ngày.

Cho người ngoài biển rộng

Tới từ bờ mênh mông…

 

Tôi đi tìm ước mơ

Cho mùa xuân về mãi.

Cho đời say hương dại

Cho người người thương nhau.

1982

 

MỘT LẦN BIẾT… BƠ VƠ…

Tôi lặng bước tiễn em về hiu quạnh

Trời tang thương, em để lại cho anh.

Cây vẫn xanh mà lá đã xa cành

Bơ vơ bước, nghe lòng se sắt lại!

 

Tôi lặng bước tiễn em về, tê tái

Chút ân tình ngày cũ chẳng hề phai.

Trời không thương nên chia rẽ cả hai

Cho gót nhỏ, dịu dàng, em đi mãi…

 

Rồi từng chiều, gió sầu khêu nỗi nhớ

Từng bờ vai, từng sợi tóc, mắt thơ…

Em đi rồi mang hết những giấc mơ

Cho kỷ niệm chợt ùa về, réo gọi…

1982

This post has already been read 221 times!