Hoàng Dược Sư trách cứ Hoàng Dung
Đoàn Nam Đế luyện công cùng Quách Tĩnh.

Hoàng Dược Sư từ khi biết Hoàng Dung lẻn cha tư tình cùng Quách Tĩnh thì ông giận dữ. Ông không muốn cái thằng khùng “trâu nước” ấy về làm rể trên Đào Hoa đảo của ông. Đứa con gái “cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa” của ông càng ngày càng cứng đầu không giống mẹ chút nào. Bao nhiêu yêu thương và giận dữ ông trút hết vào đôi bàn tay với cả mười hai thành công lực: “Bùm, bùm!”. Tảng đá nặng nghìn cân chợt nhúc nhích rồi vỡ vụn. Ghê quá!

– Lão Đông Tà! Nhà ngươi tính thử công lực để tranh chức minh chủ võ lâm chăng?

Giọng Âu Dương Phong  bất ngờ ồm ộp vang lên. Bên cạnh hắn là Âu Dương công tử mặt mày nham nhở khiến Hoàng Dược Sư nóng gà:

– Minh chủ võ lâm cái cóc chó gì! Ta đây đếch có thèm!

Như chợt nhớ ra sự có mặt bất ngờ của hai chú cháu họ, Hoàng Dược Sư cau mày:

–  Ủa? Hai chú cháu nhà ngươi vào đảo của ta bằng cách nào? Sao không thông báo cho tại hạ đón tiếp, thiệt là thất lễ, thất lễ!

– Thôi dẹp ba cái lễ nghĩa móc họng của nhà ngươi! Chú cháu ta vào đây bằng cách… hì hì… chun rào. Ta định sẵn đây mai mối cho cháu ta và Hoàng Dung cô nương, ta…

– Thật là không biết ngượng cái mồm? Nhà ngươi đúng là thứ người tùy tiện. Chắc ngươi muốn nếm mùi…

Hoàng Dược Sư nóng mũi.

– Không! Không. Cái phần tỉ thí “Hàm ếch” của ta với mảnh gươm cùn của ngươi để đó đi. Cháu, ngươi hãy lại đây làm lễ ra mắt… nhạc phụ.

Âu Dương Phong cười hềnh hệch trả lời mà không thèm đếm xỉa tới khuôn mặt đỏ như trái cà chua của Hoàng Dược Sư chuyển sang… cà pháo. Âu Dương công tử uốn éo thân hình khiêm tốn tập thể dục, lướt tới trước mặt họ Hoàng:

– Dạ, cháu xin chào nhạc…

Chịu hết nổi, Hoàng Dược Sư rít lên:

– Câm họng lại! Nhạc với nhẽo cái khỉ khô! Ta thà gả Hoàng Dung cho một tên vô danh tiểu tốt chớ không thèm gả Dung nhi cho thằng vô lại như ngươi.

– !!!

Âu Dương công tử thộn mặt ra chưa kịp phản ứng thì một giọng lãnh lót eo éo réo bên tai Hoàng lão tà:

– Cha! Nếu cha đã ghét anh Quách Tĩnh thì để con lấy đại cái thằng ôn hoàng hột vịt lộn này phứt cho rồi.

Hoàng Dung từ trong bụi cây bay ra nói. Ba cái mặt thộn ra, chưng hửng. Hoàng tiểu thơ uống lộn thuốc chắc? Riêng Âu Dương công tử sướng rơn. Hắn sáp lại bên Hoàng Dung chưa kịp thốt một câu nịnh bợ thì “bốp”, Hoàng Dung tặng vào mặt hắn một cái tát gọi là:

– Tiểu tử hôi tanh! Ta sẽ lấy ngươi cho ngươi nếm mùi “yểu điệu thục nữ” của ta nhưng chờ đó, ta có vài lời với Quánh đại ca trước cái đã.

Bỏ mặc ba người đấu khẩu, Hoàng Dung rút… điện thoại di động bấm “chốc chốc, reng, reng” nhưng không nghe tiếng trả lời. Nàng tức điên, quát tháo trong cái phôn:

– Cái gã họ Quách kia! Ngươi làm bộ làm tịch quài. Bổn cô nương bữa ni đi lấy chồng cho ngươi tức hộc máu. Có giỏi ra đây thử tài cao thấp với ta chứ núp núp trong cái chuồng trâu nước thì có gì mà anh hùng hử hử… Uổng cho muội ngày đêm thương nhớ, nước mắt đầm đìa như Hưng Đạo Đại vương năm xưa chống giặc Mông.

Đang nói, Hoàng Dung lẩm bẩm thiệt nhỏ: ”Nói drậy cho oai chớ ngu gì khóc đui như Nguyễn Đình Chiểu khóc thời cuộc mà hư mẹ ‘đôi mắt oan cừu’. Quách Tĩnh! Anh ra đây cho em!”. Câu cuối, nàng gào thật to khiến Hoàng Dược Sư bay tới… giựt quách cái phôn từ tay “con gái rượu”:

– Trời ơi! “Hang phone” của cha, sao con lấy xài, thiệt hết nói nổi! Thằng khốn đó không thèm gọi cho con, con gọi cho nó quài, nó tưởng nó là siêu nhân, mất duyên con gái, con ơi! Xưa nay “trâu tìm cọc” chớ có cọc tìm trâu bao giờ!

Hoàng Dung cãi bướng:

– Có, cha. Nguyễn Du cho “Thúy Kiều xăm xăm băng lối vườn khuya một mình“, Sechpia để Riuliet gặp Romeo thoải mái, còn…

– Khá khen cho cô nương!

Âu Dương Phong xỉa vào, tiện tay vỗ bụng đồm độp khiến bụi đất bay tùm lum, tiếp:

– Cô nương là người Trung Nguyên mà am hiểu văn học nước người tận đâu đâu. Ha ha! Cháu ta quả có phước.

Hoàng Dung chấp tay hướng về Âu Dương Phong:

– Không dám, thưa lão bá. Cháu chỉ là con ”ếch ngồi đáy giếng” nhưng còn đỡ đỡ hơn con nhím trốn vào hang. Cháu quyết sẽ phá tan tành cái chỗ đó, bắt con nhím nhổ tên, lột da, bằm nát như cám, cho vào nồi súp chiều nay. Lão bá có muốn cùng cháu đi săn con nhím này không?

Âu Dương Phong há hốc. Hắn nào có biết con nhím hay con chồn gì mà nàng đang thao thao bằng cái giọng căm phẩn ấy đâu. Hắn gượng gịu một chút rồi lên gân:

– Nhưng công lực của lão phu đã bị lão quái Hoàng Dược Sư khùng này làm tiêu hao. Để lão thử. Lão Đông Tà! Ngươi đỡ một chưởng của Tây Độc ta. Tiếp chiêu!

Hoàng Dược Sư chưa kịp mở miệng chửi đổng đã phải bung mình lên cao tránh chưởng lực Hàm Ếch của Tây Độc với cái mùi hôi từ “Eo nín thở” Quy Nhơn bắn tới. “Bùm!”. Chưởng lực gặp đá dội lại đập vào cái ghe khiến nó nát bấy như chao! Âu Dương công tử rụng rời, mếu máo:

– Chú ơi! Thôi tiêu mẹ cái xuồng, lấy gì đi về, hu hu…

– Mẹ! Thằng chết nhát! Lấy cây chuối đóng thành bè mà đi. Mày không ở lại đảo này làm rể lão Đông Tà sao?

– Cha mẹ ơi! Hoàng cô nương hung dữ quá! Con sợ con sẽ là con… nhím thứ hai.

Hoàng Dung bĩu môi:

– Nhà ngươi mà là con nhím thứ hai? Đừng hòng! Nhà ngươi là con… rệp thì có, hứ!

Nghĩ ra một trò mới, Hoàng Dung bèn đổi giọng:

– Nếu nhà ngươi còn muốn lấy bổn cô nương ta thì ta muốn làm lễ động phòng tức khắc. Muốn không?

Âu Dương công tử run bắn lên như cày sấy. Gã ngẩn người ra chiều thất vọng:

– Ối chao! Ai nói Dung cô nương đoan trang, thùy mị, nết na vẹn toàn sao trước mặt ta chỉ là một con mẹ miệng toàn mắm muối, tay chưng vung vẫy quá sức tưởng tượng. Ai mà thương nổi! Ta đã lầm mà cả mấy sư huynh, đệ các môn phái khác cũng lầm. Hèn chi, Tiểu Sương cô nương cảnh cáo ta: “gặp Hoàng Dung là gặp ác phụ!”.

– Nhà ngươi vừa nói gì? Ngươi dám bảo con gái ta là ác phụ? Đi chết đi! Thằng mắc dịch! “Bịch!”.

Âu Dương công tử không kịp tránh chưởng của Hoàng Dược Sư nên lĩnh trọn, hộc máu mồm, văng xa… mười thước rưỡi! Tây Độc Âu Dương Phong nóng mặt thằng cháu. Hắn nhào lại:

– Cha chả! Lão Đông Tà! Ngươi coi Tây Độc ta chẳng ra cái thá gì mà dám ra tay nặng với cháu ta. Hãy xem đây!

Rầm”. Hai chưởng đụng nhau. Lẽ ra hai bên đều lĩnh đủ nhưng cả hai lại bị một cú chưởng khác phá tuốt. Một bóng người xuất hiện.

– Ủa! Thằng nào đây?

Âu Dương Phong bị dội ra, tức quá gầm lên.

– A Di Đà Phật!

Một giọng lanh lãnh như tiếng chuông Thiên Mụ cất lên.

Nhận ra người ấy, Hoàng Dược Sư hết cáu:

– Đà Phật với Đà Nẵng gì ở đây? Lão đầu trọc này từ đâu tới? Nhứt Dương Chỉ của người coi bộ mạnh hơn hồi trước rồi đó! Chúc mừng.

– A Di Đà Phật! Bần đạo mới đi Trung Quốc về đây. Bần đạo có gặp Quách Tĩnh của Dung cô nương ở bên đó với Võ mỵ nương…

Hoàng Dung nghe Đoàn Nam Đế nói chưa hết câu thì đã tối tăm mặt mũi. Hoàng Dược Sư quá đổi bực mình:

– Dung nhi! Con nghe bá bá nói đó. Thằng trâu nọ nó chẳng thực bụng với con. Từ đây về sau, con đừng nhắc tên nó trước mặt lão Đông Tà ta, nghe không?

Chưa bao giờ, lão Đông Tà nạt con gái như vậy và khi lão xưng “lão Đông Tà: hay “ta” với con gái là lão giận hung. Hoàng Dung tuy cứng cựa nhưng sợ cha quá giận gây hại đến Quách Tĩnh nên im ru bà rù.

– Lão Đoàn! Vậy chớ ngươi gặp họ Quách làm gì?

Âu Dương Phong ngứa miệng.

– Luyện công thôi.

– Luyện công! Thằng nhãi đó chỉ mấy chiêu của lục sư phụ truyền cho, đâu có gì cho lão luyện chớ. Lão nói dóc  pà cố.

– Có Hồng Thất Công ta làm chứng đây!

Một luồng gió lạnh vụt ào tới mang theo một ông già trên tay cầm cây “Đả cẩu bổng” xanh lè. Âu Dương công tử rét quá, kinh hãi thốt: “Thiệt lợi hại, nhanh hơn tốc độ ánh sáng“. Âu Dương Phong cốc đầu thằng cháu: “Rõ cháu quê, ta từng cỡi máy bay chiến đấu sang Irag với tốc độ gấp… bảy lần ánh sáng!”. Hoàng Dược Sư nghe hai chú cháu nói dóc, tức quá, quát:

– Ta phải đi đây! Bọn ngươi ở đó nói dóc. Hai chú cháu nhà ngươi mau hãy cút ra khỏi đảo của ta. Đoàn huynh và Hồng lão đệ ở lại, ta muốn nói vài lời.

Bị Hoàng Dược Sư đuổi cổ trước mặt hai lão già, Âu Dương Phong quê lắm nhưng xuống giọng:

– Lão Đông Tà! Ngươi thật “khẩu xà, tâm rắn“. Nhà ngươi chưởng cái ghe ta bể nát lấy gì chú cháu ta về?

Hoàng Dược Sư mỉa:

– Tại sao lúc đầu ngươi dám nói “chun rào?”.

– Chun cái đầu của ngươi. Trời ơi! Biển mênh mông, rào đâu mà chun?

– Thì đi bằng “máy bay siêu tốc” nói dóc của nhà ngươi đi!

Hoàng Dược Sư ngạo.

– Thôi, nghe lão nạp nói vầy: Chẳng mấy khi lũ già chúng mình gặp nhau, Hoàng lão tà cho họ ở lại đây một đêm, mai đi chẳng muộn.

Đoàn Nam Đế ôn tồn chen vô gỡ rối.

Hoàng Dược Sư “hùm” một tiếng rồi lặng thinh. Hoàng Dung nũng nịu với Hồng Thất Công:

– Sư phụ! Sư phụ kể chuyện Đoàn bá bá với anh Tĩnh cho Dung nhi nghe đi!

– Đệ tử con! Quả con nha đầu thúi! Quách Tĩnh đã thật sự luyện công với bá bá Đoàn. Còn Võ mỵ nương là thấy hình thôi chớ làm sao mà gặp cái người đã chết mấy trăm năm trước? Ngu gì ngu dữ!

Hoàng Dung bẽn lẽn, nắm áo sư phụ, nài:

– Ảnh thế nào? Sư phụ mau nói, con sẽ nấu bò bít tết cho sư phụ nhai.

– Hắn đang “rầu rĩ, râu ria ra rậm rạp!”.

Hồng Thất Công vuốt râu đùa.

– Thôi chết!

Hoàng Dung hoảng hốt: “Ảnh để râu sẽ bị bắt đó”.

– Mô Phật! Tại sao?

– Tại vì người ta đang tầm nã “Binladin” khắp nơi.

– !!!

– Con nhãi ranh. Để sư phụ kể nghe. Lúc ấy Đoàn lão bá bá đang đi hái thuốc thì gặp Quách Tĩnh. Hai người chắc thử “thuốc lắc” gì đó nên động tay chưng đã rồi la lối om sòm. Quách Tĩnh bị Đoàn bá bá  chưởng trúng, toát mồ hôi bèn đấu khẩu: “Tóc anh thì ướt đẩm. Lòng anh thì cô đơn” của ai? Khi Đoàn bá bá ứng liền: “Xuân Hương” thì Quách Tĩnh cười khanh khách chê Đoàn bá bá kiến thức văn học kém cõi. Thơ của Xuân Thủy mà nói Xuân Hương. Đoàn bá bá cười to chê Quách trâu nước còn ngu như trâu. Nhưng hai người… ngu hết. Ai chẳng biết đó là thơ của Xuân Diệu. Thừa lúc bá bá đang nói cười hể hả, Tĩnh ta dùng cước đạp trúng bá bá kiểu “chó táp nhầm ruồi” khiến bá bá bay bỗng lên trời. Bá bá bèn hét:

Ta bay lên! Ta bay lên!

Gió tiễn đưa ta tới nguyệt thiềm

Ta ở ngôi cao nhìn trở xuống

Lâng lâng mây khói quyện trăng đêm.

“Bịch“! Ăn thêm một cước, bá bá la to hơn khi bị bắn vèo mấy chục thước: “Mây chết đuối ở dòng sông vắng lặng Trôi thây về xa tận cõi vô biên” của ai? Quách Tĩnh thật… thông minh trả lời: của Nhữ Thành. “Bình“! Đoàn bá bá lại dếnh cho họ Quách một chưởng chỉ với ba thành công lực mà họ Quách rớt… quách xuống vũng sình. Đoàn bá chửi: “Ngu! Thơ của Chế Lan Viên mà nó dám nói Nhữ Thành“. Thiệt ra, chẳng cu nào nói trúng cả vì Hàn Mặc Tử đã hiện hồn than: “Thơ của tao mà bọn bây cũng đánh tráo thì hết nói nổi!”. May mà người không thấy ma, chứ nếu thấy, hai thúc bá… đái trong quần cho chừa. Quách Tĩnh thiệt quả trâu điên. Bản lĩnh trả treo của nó cũng không vừa sau khi móc cục bùn từ trong họng:

Tôi mặc đồ quân nhân

Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân.

của ai?

Đoàn bá bá cười khà khà:

– Thằng nhóc, chiêu này dễ như nhồng ăn ớt, con! Người ta hát đầy đường đấy, của… Hữu Thỉnh. Đỡ này! “déo déo déo!!!” May mà Hữu Loan hồn phách lên thiên đàng nên không hiện hồn xuống trần địa ngục mắng vốn. Quách Tĩnh trúng chưởng bực quá, bay tới cái giếng nước múc một gầu xối cho mình xong, xối một gáo cho bá bá. Ai dè bá bá thấy nước thì sợ tắm muốn chết, co cẵng chạy trốn trong vách núi. Quách Tĩnh thét:

Từ ấy trên đường loang loáng mưa

Tìm hoài đâu thấy vết chân xưa.

Đường mưa bao gót chân mưa bước

Gợi mãi tình yêu buổi dại khờ.

của ai? Đang nấp kín mà bá bá cũng khờ khạo trả lời nhưng lộn từ Bàng Bá Lân sang… Bàng thái sư nên bị Tĩnh nhi chụp trúng. Bá bá trợt chân lôi cả Tĩnh nhi đè lên ngực. Bá bá kêu:

Tay anh em hãy tựa đầu

Cho anh nghe nặng trái sầu, rụng rơi…

của ai?

Tĩnh nhi cười khăng khắc: “Bá bá ơi, của Cù Thái Hậu đây mà. Hoàng muội muội đã từng hát cho cháu nghe”. Tĩnh nhi đang mơ màng những chuyện tình tứ với cháu ngày xưa đó thì bị bá bá đá một cú lên trời hết thơ hết thẩn cho chừa tội dốt văn học còn bẻm mép. Thơ Cù Huy Cận mà dám cho là Cù Thái Hậu, còn…

Hồng thất Công chưa kể hết, Hoàng Dung khóc ré lên:

– Drậy là chết mẹ anh Tĩnh của con! Thằng lớn thằng nhỏ e càng, ê que hết ráo!

Đoàn Nam Đế vuốt râu mủm mỉm cười:

– Bá bá biết cái thằng ôn vật này hay làm bộ dễ sợ. Nó nằm vạ giỏi như cầu thủ Ronaldo nằm vạ trên sân cỏ ấy mà. Nó lỳ đòn dễ gì tan xương, nát thịt! Vả lại, bá bá chỉ dùng một nửa phần công lực thôi. Sau đó, nó rớt xuống cái “bịch”.

Chú cháu Âu Dương Phong rùng mình. Hoàng Dược Sư chẳng thèm bênh vực cái thằng trâu nước xạp xám chướng một tiếng. Lão nguyền rủa:

– Cho đáng kiếp!

Hồng Thất Công tiếp:

– Sau đó, bá bá trị liệu sơ sơ cho nó và nhắc nó khi đánh đấm chớ coi thường địch thủ đã đành mà còn phải tập trung, nếu không, lỗ mũi ăn trầu dài dài. Bá bá hỏi sao không cưới cháu, nó nói nó có nỗi khổ riêng, hà hà… Bá bá đọc cho nó nghe mấy câu: “Hãy để cho kỷ niệm ngủ yên. Hình bóng cũ chỉ đẹp trong ngày cũ nên đứng nhìn chiêm ngưỡng từ xa. Đừng cố công níu kéo lại một thời. E tất cả chỉ còn là đỗ vỡ”. Trâu nước Quách Tĩnh chửi um: “Thằng nào viết thơ thẩn gì ngu quá!”. Thế là bá bá nện cho nó một đấm nữa: “Mày driết chớ ai. Chữ nghĩa của mày mà mày không biết thì ai biết cho, thằng khùng”! Còn câu này:

Lặng bên dòng chữ phôi pha

Xót xa kỷ niệm trôi xa cuối trời.

của ai? Thằng trâu nước im mất. Nó có ngu cũng biết của ai rồi đó mà!

– Hoàng Dung, ủa nó đâu rồi?

Hoàng Dung không cánh mà bay! Bộ vó hăm hở của Hồng Thất Công chuyển sang Hồng mà… Hồng… thất thểu!

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi một

    Hoàng Dược Sư trách cứ Hoàng Dung Đoàn Nam Đế luyện công cùng Quách Tĩnh. Hoàng Dược Sư từ khi biết Hoàng Dung lẻn cha tư tình cùng Quách Tĩnh thì ông giận dữ. Ông…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi hai

    Mai Siêu Phong trúng tà, bất tỉnh  Ả Hoàng Dung bướng bỉnh quyết trả thù.  Lại nói về Hồng Thất Công bô bô kể về cuộc "luyện công" thần sầu, quỷ ớn của Đoàn Nam Đế…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi ba

    Âu Dương Phong bứt tóc đi tu Hồng Thất Công chọn người làm minh chủ. Lại nói về Âu Dương Phong quăng ớt bột hại Mai Siêu Phong rồi bị Hoàng Dược Sư đá quay…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi bốn

    La Tiểu Sương một mình lãnh đủ Cho gã khùng Quách Tĩnh... xạ điêu!- Thì ra là La Tiểu Sương dòng dõi La Thành trong Tiết Đinh San chinh Tây đây mà. Đoàn Nam Đế xen vào.…