Mai Siêu Phong trúng tà, bất tỉnh 
Ả Hoàng Dung bướng bỉnh quyết trả thù.

 Lại nói về Hồng Thất Công bô bô kể về cuộc “luyện công” thần sầu, quỷ ớn của Đoàn Nam Đế và Quách Tĩnh chưa xong, Hoàng Dung đã biến mất không ai biết khiến lão cụt hứng nện cây Đả Cẩu Bổng xuống đất. “Bùm“. Đất sụp một lỗ gần đụng âm phủ khiến suýt nữa Âu Dương công tử rớt theo. Tức quá, Hồng bang chủ la lớn:

– Con a đầu thúi! Món bò bít tết tối nay mà lão phu không được xơi thì tình thầy trò từ đây đứt đoạn!

– Cái đồ già đầu còn tham ăn!

Âu Dương Phong nhổ nước bọt, chen miệng chế nhạo. Chưa kịp ăn “thu đủ” với chú cháu họ Âu, tiếng “reng reng… ” nổi lên: “A lô, sư phụ về gấp! Cái Bang có nạn”. Hồng Thất Công… thất kinh chưa kịp hỏi thêm một câu thì bị bên kia cúp cái “rụp“. Lão tức giận chửi đổng:

– Mồ cha mả mẹ nó! Nó gọi cho sư phụ mà cũng hà tiện, y hệt cái thằng trâu nước của Hoàng Dung.

Quay lại đằng sau thấy không còn một bóng, Hồng Thất Công lúc này mới thất vía: ”Không lẽ Thiếu Lâm Tự có nạn bởi cái lũ Tây Vực? Cái thằng què Âu Dương Phong không biết điều đã đành mà cả Hoàng Dược quỷ sứ cũng ngông cuồng rồi lão đầu trọc Đoàn Nam… Dê cũng không nửa lời gọi ta đi cùng! Cha chả! Ta không có cẳng hay sao chứ hả?” Dứt lời, Hồng Thất Công phất tay áo một cái theo gió, vù mất.

Vậy Hoàng Dung cùng mấy người kia đi đâu? Lão Bang Chủ Cái Bang đâu có biết trong khi lão lo chửi rủa thằng đệ tử keo kít thì cả bọn đang rượt theo một bóng ma khinh không thuộc loại thượng thừa phía bên kia đảo. Ai vậy? Thì ra cái thằng Lệnh Hồ Xung đang đánh nhau với một ma nữ mà người đó chính là Mai Siêu Phong, sư tỷ Hoàng Dung. Cho nên, Hoàng Dung tò mò, tọc mạch bỏ ngang câu chuyện Quách Tĩnh mà chạy theo họ. Sau khi sử dụng kỹ thuật chạy marathon theo mệt le lưỡi, Hoàng Dung mới bắt kịp họ. Nàng vừa thở vừa cau mặt mỉa:

– Nghe đồn các hạ trí dũng phi phàm, đâu câu nệ cùng kẻ quần thoa, tại sao rượt sư tỷ ta làm như sư tỷ ta ăn cắp cái… của quý các hạ?

Lệnh Hồ Xung quay sang  thấy Hoàng Dung bèn thu chưởng lại. Mai Siêu Phong quát:

– Tên cẩu tặc! Không đánh nữa sao? Ngươi từ trong “Tiếu ngạo giang hồ” sao dám chạy vào trong “Anh hùng xạ điêu” hử? Khôn hồn bước ra khỏi chỗ này. Xem đây!

– Sư tỷ!

Hoàng Dung đỡ một chưởng dùm cho gã họ Lệnh rồi la lớn:

– Để muội tra hỏi cho kỹ tại sao? Còn sư tỷ? Sao chị lại gặp hắn chớ? Sư huynh đâu?

– Thôi đừng có kiếm hắn. Hắn đã cùng thằng trâu nước mua vé máy bay đi Vũng Tàu rồi. Gã Lệnh Hồ Xung kia! Mau đi chỗ khác cho chị em ta nói chuyện.

Lệnh Hồ Xung vuốt tóc thật điệu đàng:

– Dung cô nương thiệt là khả ái sao có một sư tỷ hung ác như quỷ mà còn chôm chĩa đủ thứ nữa chớ. Mai Siêu Phong! Bữa ni, ta nể mặt muội muội của mụ nên bỏ qua chuyện hôm nay nhưng mụ phải trả lại cho ta mấy cái CD tức khắc.

– CD? CD gì?

– Con mụ kia đừng có làm bộ. Mấy cái CD của Quách đại ca đã bị Sở Lư Hương lấy trộm bán ra chợ trời, ta mua lại tối về nghe chơi.

Hoàng Dung tái mặt vì giận nhưng không phải giận thằng Sở Lư Hương mà giận gã trâu nước. Mai Siêu Phong mặt tím như cà dú dê tức không nói được, đầu tóc dựng lên hết. Nhìn hai chị em muội tỷ của họ, Lệnh Hồ Xung… chợn! Hắn phân bua: “Âu Dương Phong nói với ta như vậy đó!”.

– Âu Dương Phong!

Cả hai muội tỷ bật kêu lên một lượt. Mai Siêu Phong ngẩn cổ cười một tràng khiến ma quái nghe cũng bật ngửa:

– Hú hú hú…! Ta tưởng nhà ngươi thông minh nhưng thiệt ra, nhà ngươi cũng bị họ Âu gạt dài dài. Ta ăn cắp thì ăn cắp cái bí kíp của sư phụ ta, chớ ta chôm CD của Quách Tĩnh làm gì? Đồ ngu! Mà ngươi cũng dô duyên, CD này chính ta thu cho Hoàng muội tặng Quách Tĩnh, ngươi lấy làm gì!

Gã họ Lệnh phe phẩy cái quạt mo:

– Vậy là Siêu Phong cô nương chỉ biết một chớ không biết mười. Ta nghe đồn Dung Dung nổi tiếng… hát Karaoke nên ta muốn tìm kết bạn chớ không có ý xấu. Hà hà! Gặp Hoàng tiểu thơ rồi thì Trương Tam Phong chết đi, sống lại cũng mê huống hồ ta. Tại hạ có nói điều gì không phải, xin Dung tiểu thơ bỏ qua cho.

Hoàng Dung… e lệ nín thinh khiến Mai Siêu Phong bực bội:

– Sư muội thiệt đúng là bị đàn ông mê hoặc không còn oai phong gì nữa ráo! Ở đó mà… dê với nhau đi!

Dứt tiếng “đi”, Mai siêu Phong băng mình trong gió, mất dạng.

– Con a đầu, ngươi chạy đi đâu? “Bùm…” .

Âu Dương Phong từ trong gốc cây rình nãy giờ, tung chiêu: “Náo íu thần chưởng” lôi thị bay trở lại. Mai Siêu Phong lượn theo rồi nhanh như chớp sử dụng thế “Bốc tức ngũ trảo” chộp vào đỉnh đầu họ Âu. Âu Dương Phong chỉ chờ có thế, lão sử dụng “Liên hoàn cước” bằng… tay  vì đôi chân bị… chó cắn cụt ngủn, xỉa vào đôi mắt của họ Mai. “Á!”. Máu me đầm đìa bắn xa mấy chục trượng! Thôi đi tong hai tròng mắt của Mai Siêu Phong!

– Không phải, không phải, dừng lại!

Dứt tiếng, một luồng chưởng lạnh thấu xương cắt ngang hai họ Mai, Âu đánh nhau khiến Âu Dương Phong sừng sộ:

– Thằng già mắc dịch! Tại sao khi khổng, khi không biểu ta dừng? Ngươi là ai?

– Ta là… Kim Dung! Ngươi không thể móc mắt Mai Siêu Phong được. Mắt ả, ả tự móc để tỏ lòng trung thành, ăn năn với sư phụ Hoàng Dược Sư mà thôi.

– Ai bảo thế?

– Ta bảo. Sách chưởng của ta, nhà ngươi không được làm trái!

Âu Dương Phong bật cười một tràng dài nghe rợn óc, cả con cóc trong hang cũng sắp chui ra:

– Lão Kim kia! Ta nói cho nhà ngươi biết. Dù ngươi có là cha hay ông nội của thần Kim Quy đời An Dương Vương hoặc ông tổ con Kim Tuyến hay là một trong năm thằng Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, là bố bác sĩ đỡ đẻ cho Hoàng Dung sau này tên Kim Tech, ta cũng không đếm xỉa. Toàn bộ sách của ngươi đã bị con nha đầu Hoàng Dung sửa lại sạch bách. Khôn hồn tránh chỗ cho lão móc mắt ả Mai kia!

– Âu Dương Phong! Ta thù oán gì với ngươi mà ngươi muốn móc đôi mắt ta quài hả! Ta móc mắt ngươi trước đây. Hãy đỡ!

Mai Siêu Phong gầm lên.

– Thiệt là tức quá!

Kim Dung giật vội cây phất trần của Thái Thượng Lão Quân, quơ một cái. Cả hai Âu, Mai té lăn cù ra đất. Sẵn tay, Âu Dương Phong móc vào túi áo một vật và tung vội vào Mai Siêu Phong với một mùi nồng nặc không tả được. Mai Siêu Phong tránh không kịp, hít một hơi lăn quay, nằm… đo đất.

– Sư tỷ!

Hoàng Dung rú lên:

– Gã ôn dịch kia! Sư tỷ ta mà có chuyện gì, ta chặt khúc trên của người ra làm hai khúc rưỡi.

Ngay khi ấy, Hoàng Dược Sư cũng vừa lao tới. Hắn trị đồ đệ nghiêm khắc nhưng hắn không muốn người ngoài đả thương đồ đệ hắn. Thấy Âu Dương Phong sắp móc mắt Mai Siêu Phong, hắn giận quá, bay phốc lại, đá một cú vào đít lão Âu khiến lão quay tròn như hột mít. Bụi, cát, lá cây mù trời, mù đất khiến Kim Dung chịu không thấu than:

– Thôi tan nát cái “Anh hùng xạ điêu” của tôi rồi!

Quay lại thấy Lệnh Hồ Xung, ông quát: “Còn không mau trở về ‘Tiếu ngạo giang hồ’ với Dinh Dinh. Hoàng Dung là của thằng trâu Quách Tĩnh, ngươi lén mén làm gì, đã ăn vụng với Đông Phương Bất Bại trai không ra trai, gái không ra gái còn đứng đó không đi!”. Lệnh Hồ Xung nghĩ mình thừa thải ở đây cũng quê thí mẹ, sẵn dịp bị Kim Dung quở nên chấp tay chào Hoàng Dung. Nào ngờ, Hoàng Dung tống cho một cú lú sừng… dê:

– Nếu không phải nhà ngươi nghe lời bậy bạ của lão Tây Độc thì sư tỷ ta đâu thân tàn ma dại thế ni. Chào, chào cái con khỉ! Ta phải đi tìm thằng Sở Lư Hương đạo soái mà chặt hai tay của hắn cho chừa cái tội chôm chĩa CD của ta.

Kim Dung thở dài:

– Cái vụ này mình đâu có viết! Thôi thôi, ta cũng biến đi kẻo một hồi rồi chúng bỏ ta vào đánh đá tùm lum, chịu sao xiết!

Dứt lời, lão chui vào sách, trốn mất. Bên ngoài, lũ Hoàng Đông Tà, Âu Tây Độc chưởng tới tấp một còn một mất. Vừa đánh, Hoàng Đông Tà tra gạn:

– Lão Tây Độc! Chiêu độc nào của ngươi, ta cũng từng nếm, vậy chớ bữa nay ngươi dùng chiêu gì mà độc vậy với Mai Siêu Phong?

– Hà hà! Bí mật. Cho ngươi thử.

Lão Âu bóc một bụm tung vào Đông Tà nhưng thầy phải “cao tay ấn” hơn trò là cái chắc nên ông lấy cái… mâm đỡ. “Xịt!… “. Một màu đỏ cay xè bay ra, tung té…

– Trời! Té ra là… ớt bột?! Ngươi và cái bọn cướp ở mấy chỗ đèo Việt Nam có bà con gì?

– Ta bà con với… Âu Cơ! Hi hi hi…

– Hổn xược! Dòng con Rồng cháu Tiên của họ mà sản xuất ra hạng bại như ngươi sao?

– Hì hì! Lão Đông Tà ngươi có mắt mà không tròng. Cây lành sanh trái chua thiếu cha gì. Cây chua sanh trái ngọt thiếu mẹ gì. Ngươi đi tìm cuốn “Việt Nam lục bát sử” mà đọc sẽ biết.

– Chưa nghe qua. Đứa nào viết?

– Hi hi, lại ngu tập bốn. Hoàng tiểu thơ đó!

– Thôi chết, lại mất Hoàng Dung!

Bỏ mặc Âu dương Phong với nắm ớt bột, Hoàng Dược Sư vác Mai Siêu Phong về nhà trọ rồi drọt kiếm cái con nha đầu thúi.

Nói về Hoàng Dung chạy tìm Sở Lư Hương bở hơi tai mà không thấy, mệt quá, ngồi đại một bên đường, thở. Một gã cù bơ, cù bất bước lại cũng ngồi xuống bên cạnh, thở. Con chó nhà ai bị pháo đốt đít cũng dừng lại ở đây, thở. Hoàng Dung quay lại gã cù bơ hỏi thăm. Gã sốt sắng trả lời:

– Gã đạo soái kia khó tìm lắm. Vua còn phong cho hắn chức “Soái” kìa. Cô nương tên họ là chi, coi bộ không giống người bản xứ ta cho lắm. Vậy chớ họ Sở kia với cô nương có quan hệ gì?

– Hùm! Hắn dám ăn cắp CD của Quách Tĩnh.

– Ạ! Vậy cô nương là Hoàng tiểu thơ, nghe danh không bằng một thấy. Cô nương quả thật phi phàm. Ủa, hình như cô nương “diet” phải không, ốm hơn trước?!

– Các hạ họ gì?

– Họ Sở.

– Họ “Nhiều” thì phải? Nhiều chuyện. Ủa? Ngươi nói ngươi họ Sở! Vậy nhà ngươi có quen với Sở Lư Hương?

– Có, cùng ăn, cùng ngủ, cùng tắm.

Hoàng Dung nghe chữ “cùng tắm” mặt mày đỏ chét. Sựt nhớ ra cái CD, Hoàng Dung nổi quạu:

– Vậy ra ngươi cùng họ Sở kia có “cùng nghe” cái CD của ta?

– Không có! Sở Lư Hương anh hùng không thèm nghe những cái đĩa vô danh tiểu tốt.

Hắn làm như không thấy Hoàng Dung đang đổi sắc mặt từ đỏ ra tái le tái lét như thịt trâu tráo thịt bò ươn với hai mắt trợn ngược, hắn thao thao:

– Phải là CD, DVD của ca sĩ nổi danh lồng lộng như Minh Tuyết, Phương Thanh, Cẩm Ly, Thanh Thảo, Minh Tâm, Như Quỳnh, Shayla, Thúy Vân… cơ! Cỡ như Hoàng Dung thì…

Chát!”. Bàn tay em năm ngón kiêu sa” của Hoàng Dung đã in vào mặt gã cù bơ. Hắn nhảy dựng rồi cười xòa:

– Hoàng cô nương ra tay nặng dữ rứa! Nhớ chỉ “giơ cao đánh khẽ bằng cành hoa thôi!” Tại hạ có tội gì chớ?

– Hừ!

Hoàng Dung định rút cây kiếm mà trâu nước lúc mới quen đã tặng nhưng tìm hoài không thấy. Nàng lúng túng chưa kịp nói gì thì gã cù bơ đã cười lớn:

– Có phải mất kiếm không?

Nhìn hắn cầm thanh kiếm của mình, Hoàng Dung tá hỏa:

– Ngươi… Thì ra, ngươi chính là gã ăn trộm họ Sở. Thiệt tức chết ta thôi! Tên đạo chích khốn kiếp!

Nàng phát chưởng ra bao nhiêu cái gã cù bơ hóa giải hết bấy nhiêu. Thấy không ăn thua, Hoàng Dung lập tức đổi chiêu… đá tới tấp khiến họ Sở tránh né muốn hộc xì dầu. Gã la oai oái:

– Đánh kiểu gì lạ vậy chớ? Chưa từng thấy!

Hoàng Dung đắc chí cười khanh khách:

– Sợ chưa? Trả mấy cái CD cho ta! Nếu không, ta đá thêm một đá nữa. Võ này gọi là võ Bình Định đó.

– Trời! Đánh thêm nữa cô nương chắc trổ luôn Karatè và Taycônđồ?

– Ngươi muốn thử thì thử, hỏi lôi thôi gì!

Dứt lời, Hoàng Dung lại thêm mấy đá dứ dứ khiến gã họ Sở thất kinh, la lớn:

– Ta không có lấy đĩa của nàng! Cha nội Quách kia cất kỹ quá, có lẽ cho vào thùng rác cũng nên. Ui da! Con gái gì mà đá cao như Đường Sơn Lý Tiểu Long!

Nhắm không xong với Hoàng Dung, gã sử dụng chước 36 của Binh Pháp Tôn Tẩn:

– Đùa tí cho vui. Tại hạ xin kiếu!

Gã cù bơ phóng mình bay tuốt. Kim Dung vội chun ra chửi:

– Thằng khốn kiếp, tự nhiên chui vào phá đám.

Hoàng Dung chẳng thèm đuổi theo vì đuổi cũng đâu có nổi. Nàng xá Kim Dung một xá:

– Lão bá bá! Hoàng Dung có chuyện muốn nhờ bá bá.

– Thôi chết! Xui xẻo quá!

Kim Dung lấy… gân một hồi rồi ung dung vuốt râu (chả có sợi nào):

– Lão bận quá. Cô đi tìm Hoàng Dược Sư đi. Ta phải đi bầu cử đây.

– Hùm! Ta sẽ tìm cho ra Quách ca ca bắt chàng phải quỳ úp mặt vô vách cho tiêu cái đầu gối. Ủa, Trung Nguyên đại hội võ lâm gì mà bá bá bầu cử chớ?

– Bầu tổng thống Mẽo vậy mà.

– Bá bá thiệt già còn gân quá hén! Tổng thống nước Mỹ thì dân Mỹ bầu, mắc mớ gì lão bá bá ở Trung Nguyên lại xía vào chớ! Xí!

– Hì hì, cô nương không biết đó thôi! Không thiếu gì nhân vật võ lâm thích xía vào chuyện thiên hạ. “Giữa đàng dẫu thấy bất bình mà tha” cũng có mà làm đẹp cũng có đó mà. Thôi lão đi đây.

Dứt lời, Kim Dung biến tuốt.

– Thiệt chơi không vui chút nào!

Một giọng thê thảm rên rĩ cất lên bên tai Hoàng Dung khiến nàng mất viá:

– Ai? Trời ơi! Thì ra sư phụ. Ủa sao đầu sư phụ không có tóc?

– Con nhãi kia! Sư phụ không thèm ăn bít tếch của ngươi nữa, đừng gọi ta là sư phụ. Lão Kim Dung! Lão đi muộn rồi. Gã W. Bush đã tái cử minh chủ võ lâm.

Không thấy ai trả lời, Hồng Thất Công lấy trong tay áo một vật chụp lên đầu. Hoàng Dung kịp cười rú lên là lão vọt mất. Cái đầu… tóc giả!

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi một

    Hoàng Dược Sư trách cứ Hoàng Dung Đoàn Nam Đế luyện công cùng Quách Tĩnh. Hoàng Dược Sư từ khi biết Hoàng Dung lẻn cha tư tình cùng Quách Tĩnh thì ông giận dữ. Ông…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi hai

    Mai Siêu Phong trúng tà, bất tỉnh  Ả Hoàng Dung bướng bỉnh quyết trả thù.  Lại nói về Hồng Thất Công bô bô kể về cuộc "luyện công" thần sầu, quỷ ớn của Đoàn Nam Đế…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi ba

    Âu Dương Phong bứt tóc đi tu Hồng Thất Công chọn người làm minh chủ. Lại nói về Âu Dương Phong quăng ớt bột hại Mai Siêu Phong rồi bị Hoàng Dược Sư đá quay…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi bốn

    La Tiểu Sương một mình lãnh đủ Cho gã khùng Quách Tĩnh... xạ điêu!- Thì ra là La Tiểu Sương dòng dõi La Thành trong Tiết Đinh San chinh Tây đây mà. Đoàn Nam Đế xen vào.…