La Tiểu Sương một mình lãnh đủ
Cho gã khùng Quách Tĩnh… xạ điêu!– Thì ra là La Tiểu Sương dòng dõi La Thành trong Tiết Đinh San chinh Tây đây mà.

Đoàn Nam Đế xen vào.

– Nghe nói từ khi cô nương vớt được cái cuốn bí kiếp gì đó, đã không xen vào chuyện giang hồ nay cớ gì lại vào đây giải vây cho Quách Tĩnh?

La Tiểu Sương vênh mặt:

– Ta không xen vào chuyện giang hồ là vì lúc đó ta bận quá chời chời với đàn gia cầm của ta. Nay chúng vì nạn H5N1 mà vô nồi xôi hết nên ta quá rảnh rang thấy bất bình phải rút đao tương trợ. Thôi! Cho ta nói vài lời, cái chức Bang Chủ Cái Bang hãy để Hoàng Dung làm đi. Còn cả bọn mày râu nhẵn nhụi kia thả họ ra hết, phóng sanh đi mà làm phước, há, bá bá!

Hồng Thất Công phất tay, tám thằng còn lại trong đó có thằng Cửu Dĩ Hồ tài khôn nhảy vào lăn đùng ra đất… gặm cỏ luôn.

– Nể mặt cô nương là bạn thân của Hoàng Dung nên ta tha hết lũ nhóc này nhưng bắt thằng Quách Tĩnh lại cho ta trị tội.

– Sư phụ! Đệ tử có tội gì chớ?

Quách Tĩnh điếng hồn kêu lên.

– Hừ! Ngươi là cái thằng khờ đệ nhất thế gian chớ anh hùng xạ điêu cái khỉ khô gì! Coi ngươi kia! Thế nào? Tưởng mình cao thủ võ lâm mà cái chức Bang Chủ Cái Bang cũng giật không nổi. Ta nói không đúng sao? Con a đầu Hoàng Dung chung tình với ngươi bao nhiêu năm mà không chịu cưới nó. Không cưới thì thôi còn bày đặt vu cáo cho nó tư tình cùng thằng này thằng nọ. Không thương nó thì quen nó làm gì hả, thằng Quách?

Quách trâu nước gãi đầu:

– Dạ! Tại đệ tử có nổi khổ mà sư phụ. Đệ tử đâu có nói không thương. Đệ tử nói không “thương” Dung muội thì chắc Hoàng Dung cắt cái lưỡi trâu của đệ tử ra hai mảnh rưỡi và rút xương trâu của đệ tử hầm món “Thủ trà ngù yêu cải“. Nhưng sư phụ biết đó, luật pháp…

– Khỏi nói dài dòng! Một viện cớ có trăm lý do. Ta đây trong giới giang hồ chỉ biết một luật đó là… luật rừng! Đi chết đi!

Quách Tĩnh bị một gậy của Hồng thất Công vào đầu, la bai bải.

– Cái tội thứ hai: Đã là đệ tử ruột của Cái Bang sao không sử dụng ”Thập bát la hán chưởng” mà lại dùng mấy cây bút xanh đỏ rí ri kia làm sao xưng bá võ lâm, tiếng tăm Cái Bang đã vì ngươi mà bị hủy hoại. “Trót!” Quách Tĩnh ăn thêm mấy gậy nữa, nhảy dựng: ”úi dao”!

– Lại Tiểu Sương! Ngươi là cái gì của họ Quách mà năm lần, bảy lượt đỡ đòn cho hắn hả?

– Xin bá bá bớt giận, ta chỉ không muốn Hoàng Dung đau lòng. Lần trước khi Quách thiếu hiệp bị làm phò mã nước Liêu, Hoàng Dung đã quá đổi đau thương. Ta biết rõ tánh tình Hoàng tiểu thơ ngang ngược, bướng bỉnh không chịu lép xẹp trước Quách thiếu hiệp nhưng Hoàng tiểu thư chỉ có Quách trâu nước này thôi, mong bá bá lượng tình.

– Khá khen cho Tiểu Sương cô nương. Bằng hữu chi giao không thiếu nhưng tri kỷ khó tìm. Cô nương nói tốt một lời cho Quách Tĩnh và có nghĩa với Hoàng Dung thiệt hiếm có, hiếm có. Ta tưởng chỉ có ba cái lũ học lỏm vài ba chiêu đã vênh váo đáng ghét, thọc gậy bánh xe che lòng ti tiện, miệng mở nhân từ mà lòng như sư tử đói, nói dối đặt điều thế gian này không thiếu. Cô nương đức độ quả khác người. Khâm phục, khâm phục!

– Quách Tĩnh! Ngươi không chịu cám ơn Hồng sư phụ và Tiểu Sương cô nương! Còn không mau đi tìm Hoàng Dung về cho ta. Nếu con gái ta mất cọng tóc, ta sẽ chẻ đôi ngươi ra có biết không?

Hoàng Dược Sư gầm lên như sư tử rống. Quách Tĩnh mình mảy ê ẩm, khinh khiếp, vội vã xá mấy cái rồi cùng Tiểu Sương nhanh như chớp biến mất sau rừng cây mặc cho bọn họ Hồng, Âu, Đoàn, Hoàng cày bừa gì ở cái sân vận động không có con ma nào ở lại xem ai trúng Bang Chủ Cái Bang. Vừa đi, Quách Tĩnh hỏi Tiểu Sương tông tích Hoàng Dung. Tiểu Sương lắc đầu trách móc:

– Quách thiếu hiệp cũng quá vô tình. Nếu ta như Hoàng Dung ta sẽ… Ai vậy cà? Hình như là… Hoàng Dung? Quả đúng là nàng rồi.

Dứt lời, Tiểu Sương nhanh chóng lao theo bóng hồng. Quách Tĩnh cũng rượt tới, xuống nước ấp a, ấp úng:

– Dung muội, huynh…

– Thôi! Không huynh muội cái gì hết!

Hoàng Dung hất cái mặt giận lên trời.

– Huynh là cái thằng bạc bẽo nhất trên đời. Tiểu Sương mi thấy tao nói có đúng không. Mình đi chơi đi. Rủ luôn đại ca đi. Mình bỏ Quách trâu nước này ở đây cho hắn thấm thía cái “cô đơn cô đơn nỗi đau cõi đời lạc lõng như vô tình…”

– Thôi! Hát với hò! Mình đi New York thăm Tháp Đôi đi!

– Trời ơi! Con tinh! Tháp Đôi giờ chỉ còn đóng gạch vụn. Vụ 911 mi không nghe sao? World Trade Center bị hai máy bay ủi sập rồi còn đâu?

– Hay là đi Mông Cổ đi cho huynh trổ tài bắn cung cho muội coi nhen! Quách Tĩnh chen vào hòng gỡ gạc xí đỉnh.

]- Hổng đi! Muội nghĩ huynh bắn con dế chưa đủ sức nữa là xạ điêu cái nổi gì? Muội muội nè, xạ chưa xong, hùm!

– Hay là đi Hà Nội đi!

– Xùy! Hà Nội phố cổ biết rồi, hẩm hiu chán ngắt có gì mà vui chớ. Nay nghe nói có loại “phở dâm” loạn xạ nữa đó. Sợ nổi da gà, không đi.

– Quách thiếu hiệp ở đó mà dỗ ngọt Hoàng Dung nha. Hoàng nha đầu mi cũng đừng bướng quá. Ta đi về đây, chui rào lâu quá sợ “cú” biết, “cú” cú lú sừng.

Tiểu Sương chạy biến. Lại một bóng trắng vụt qua đầu với một bóng đen. Vừa thấy bóng đen, Quách Tĩnh rú lên một tiếng kinh khiếp, vọt mất. Con chim điêu xuất hiện với chủ nhân. Hoàng Dung vụt hiểu. Thông minh mà! Thì ra đó chính là nỗi khổ “pháp luật” của chàng! Cho chàng chết cha chàng cho chừa!

Tháng 11-8-2004
Ngọc Thiên Hoa
(“Mùa phượng cuối cùng”, Nxb Hội nhà văn – 2007)

[automatic_youtube_gallery type=”search” search=”ANH HÙNG XẠ ĐIÊU” order=”date”]

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi một

    Hoàng Dược Sư trách cứ Hoàng Dung Đoàn Nam Đế luyện công cùng Quách Tĩnh. Hoàng Dược Sư từ khi biết Hoàng Dung lẻn cha tư tình cùng Quách Tĩnh thì ông giận dữ. Ông…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi hai

    Mai Siêu Phong trúng tà, bất tỉnh  Ả Hoàng Dung bướng bỉnh quyết trả thù.  Lại nói về Hồng Thất Công bô bô kể về cuộc "luyện công" thần sầu, quỷ ớn của Đoàn Nam Đế…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi ba

    Âu Dương Phong bứt tóc đi tu Hồng Thất Công chọn người làm minh chủ. Lại nói về Âu Dương Phong quăng ớt bột hại Mai Siêu Phong rồi bị Hoàng Dược Sư đá quay…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi bốn

    La Tiểu Sương một mình lãnh đủ Cho gã khùng Quách Tĩnh... xạ điêu!- Thì ra là La Tiểu Sương dòng dõi La Thành trong Tiết Đinh San chinh Tây đây mà. Đoàn Nam Đế xen vào.…