Âu Dương Phong bứt tóc đi tu
Hồng Thất Công chọn người làm minh chủ.

Lại nói về Âu Dương Phong quăng ớt bột hại Mai Siêu Phong rồi bị Hoàng Dược Sư đá quay mòng mòng, tối tăm mặt mày nên căm thù lắm lắm. Hắn bèn vận công dùng tay thế chân kiếm ra hai cây chuối đóng lại rồi chèo một mình ra đảo, mặc kệ cho Âu Dương công tử kêu trời, kêu đất ở trên đảo. Khi về đến Tây Vực, Âu Dương Phong mới sực nhớ ra mình quên cho lũ rắn rết ăn đã lâu. Lão hoảng hốt chạy bổ vào hầm thì than ôi! Tất cả những loài độc nhất trên trái đất này đói quá tranh nhau ăn thịt nên chết mất đầu, mất đuôi. Lão tiếc quá, gào khóc thảm thiết. Lão vò đầu, bứt tóc than vắn thở dài một hồi mới nguôi. Trong khi đó, Đoàn Nam Đế đang ung dung tự tại “que quẩy” cây quạt của Sở Lư Hương tặng, cười tủm tỉm đi vào động:

– Âu Dương Phong huynh! Không gì chớ hả? Thôi đừng có rầu rĩ. Nghề nuôi rắn rít độc của lão đã quá lỗi thời. Độc dược của Đường môn hiện nay đệ nhất võ lâm cũng còn thua siêu vi khuẩn cảm cúm gà vịt H5N1 và con vi khuẩn SARS mà không biết thằng ôn dịch nào nuôi tung ra hại võ lâm đồng đạo đây.

Âu Dương Phong chưng hửng lần hai. Hắn tưởng trên đời này chỉ có hắn mới “nhất” về độc. Ai dè! Chao! Thế thì mấy con rắn của hắn có nghĩa gì đâu chớ. Vậy là cuối cùng hắn còn dưới lão Đông Tà một bậc. Hắn thở dài sườn sượt rồi ngồi bệt xuống gốc cây. Đoàn Nam Đế thấy vậy ném cho hắn một mớ trái cây. Hắn chụp lấy với vẻ mệt mỏi, định ăn nhưng hắn sựt nhớ ra:

– Lão họ Đoàn! Trái cây này ngươi hái ở đâu?

– Vệ đường!

– Không dám đớp đâu! Nhiều loại độc nguy hiểm.

– Ha ha! Ngươi xưng “Tây Độc” nhưng bây giờ sợ độc? Không ăn trái đó thì ăn cái này, đỡ lấy!

– Gì nữa đây? Hot dog?

– Mới mua đó cha! Ăn lẹ đi không, nó hết hạn thì vứt thùng rác.

– Lão Đoàn, ngươi tu hành cái kiểu gì mà dám ăn thịt?

– Ha ha! Ngươi thiệt thiển cận. Ta tu tâm chớ không tu miệng “nam mô một bồ dao găm” như mấy lão hòa thượng thúi. Ăn là bổn phận của cái miệng nuôi cái bao tử, cái bao tử nuôi cái tay chân, tay chân làm ra nuôi cái miệng, cái miệng…

– Nuôi cái bao tử! Y như tụng kinh.

Âu Dương Phong vừa nhai vừa lầm bầm: “Dạo này ta không dám ăn bậy bạ sợ bệnh. Ta chỉ ăn nho và cà chua ngừa bệnh ung thư“.

– Dào! Sao không vận công đẩy chất độc ra ngoài, tên tà độc?

Đoàn Nam Đế mỉa.

– Nhưng ngươi có biết nho và cà chua họ trồng ở đâu? Toàn là những thứ bị thuốc không? Coi chừng đó.

– Ui dao, đau bụng!

Nhìn Âu Dương Phong mặc tái mét, Đoàn Nam Đế hoảng vía:

– Mẹ cha! Độc phát lẹ dữ đa! Hot dog này ta giữ ở 70 đến 80 độ C sao trúng độc được. Âu thúi! Trước khi vào đây, ngươi đã ăn gì? Nói mau!

– Ta… ta… ăn trộm… con ngỗng của lão Đông Tà! Úi dao!

– Thôi chết! Ngỗng cũng là họ hàng gia cầm. Để ta coi! Ủa! Không thấy nóng sốt mà lạnh ngắt. Chứng tỏ ngươi đâu có bị nhiễm dịch cúm? Hắt xì liên tục, chết cha nhiễm phong hàn. Mau mau, theo ta vào bệnh viện… Từ Dũ.

– Thôi khỏi, quá trễ! Ủa? Bệnh viện Từ Dũ là để đẻ mà.

– Cái bụng ngươi to như bụng Trư Bát Giới không đẻ mà để làm cảnh chơi sao. Lẹ lên!

– Thôi! Ta chả tha thiết gì nữa. Cho ta cắt tóc đi tu với ngươi.

– A Di Đà Phật! Ngươi thiệt không còn vương vấn cõi trần? Thôi đưa ta cắt cho lẹ. Ủa? Tóc còn đâu mà cắt!

Âu Dương Phong nghe nói vội sờ đầu mình. Gã thất kinh: “Chết mẹ rồi! Hồi nãy lỡ sử dụng chiêu ‘vầu đò bóc tức’ mạnh quá thành ra… trụi lụi. Càng hay chớ sao!”. Lão kêu lên:

– Nhưng nhà ngươi phải cho ta một tuần ăn thịt một lần. Ta nguyện sẽ không làm ác nữa.

– Thử nói xem.

– Ta sẽ gõ mõ tụng kinh sám hối mỗi ngày ba lần, mỗi lần ba mươi giây. Ta không đi gây sự ở ngoài nhưng đừng cho ta ăn nhiều tương chao, đậu nành quá. Ta mà ăn như sư tỷ Ngọc Bích toàn đậu hủ chắc ta trở thành… cái thùng tô nô.

– Hì hì! Ta sẽ giúp ngươi bằng cách cho ngươi mỗi ngày chạy bộ phát thư đỡ tốn mấy con bồ câu. Tối về, ngươi quét dọn chùa, đấm bóp ta thì cục mỡ to cỡ nào cũng bé lại hết, hí hí!

– Lão ôn vật! Đi tu mà khổ thế, không thèm đi!

– Tùy ngươi thôi! Tu mà đòi ăn cho sướng cái mồm, đi xe hộp, ngủ máy lạnh, tắm hồ bơi thì ai tu chả được. Coi ngươi: Cái đầu đã trọc. Võ công đã suy. Rắn độc đã chết. Ngươi không theo ta thì ở đó đi. Ta đi đây. “Reng reng“! Ủa! “À lố! Bần đạo nghe đây! Ta tới liền. Thôi cắt cắt! Cái phôn của mi khác hãng ta, gọi lâu nó “chạt” chết ta! Rụp! Cúp!”.

Lão vội vàng nói với Âu Dương Phong đang thộn mặt:

– Âu Dương Phong! Lão Hồng Thất Công đang chờ ta làm giám khảo để lão làm cái gì đó mà phôn ta cúp rồi. Nhà ngươi có đi thì theo ta.

Dứt lời, họ Đoàn co giò chạy. Âu Dương Phong cũng lật đật lê bụng đau giả đò lúc nãy chạy theo. Cả hai biến mất trên đàng. Lão Kim Dung lại ngửa mặt than dài:

– Ta nào có viết như vậy đâu chớ!

Dứt lời, ngứa ngáy, lão cũng chạy theo nốt để xem sao.

Đồ đệ Cái Bang đã chỉnh tề trong cái sân mới thuê sau khi đội bóng Việt Nam chiếu thắng tại Sea Game hai ở Hà Nội. Hồng Bang chủ cầm cây gậy xanh lè trong tay đứng giữa khán đài giữa đám đông thí sinh. Lão dõng dạc sau khi chấp tay xá xá bốn bên:

– Kính thưa toàn thể đồng bào, Nhật, Pháp bắn nhau. Ủa! Chết mẹ! Sao giống lời của Hồ chủ tịch đọc ở Quãng Trường Ba Đình năm 45 vậy ta! E hèm! Kính chào chư vị, đồng đạo võ lâm. Ta, Hồng thất bại, ủa, Thất Công hôm nay mở hội thi tuyển hoa hậu! Trời ơi lộn nữa. Mấy bài diễn văn này xưa kia toàn do con a đầu thúi Hoàng Dung viết dùm. Nói lại, thi tuyển phò mã. Trời ơi lại lộn tiếp, thi à tuyển chức Bang Chủ Cái Bang. Dà, tạm được. Xin mời Hoàng Dược Sư, Đoàn Nam Đế, Âu Dương Phong ủa sao trọc đầu cà! Minh Không Hư Trúc, Trương Tam Phong vào ghế giám khảo. Các thí sinh dự thi gồm: Sở Lư Hương, Lý Tầm Hoan, Lệnh Hồ Xung, Thạch Kế Chí, Vương Thừa Chí, Trương Vô Kỵ, Vân Phi Dương, Hoàng Phi Hùng, Tôn Ngộ Không, Quách Tĩnh chục không đầu vào hiệp một.

– Chết mẹ tui rồi!

Kim Dung rên xiết: “Tui đâu có driết kỳ cục, lộn xộn drậy cà”?

– Giám khảo chính xin mời Hoàng Dược Sư.

Hoàng Dược Sư đứng dậy xá một cái rồi hất vạt áo cái “rật” khiến quần hùng lao nhao khiếp đảm!

– Trận thứ nhất dành cho Đoàn Nam Đế.

Lão họ Đoàn vuốt râu:

– Nhất Dương Chỉ chiêu thứ nhất, đỡ. Déo déo déo!!!

Gió ào ào tới tấp khiến đám thí sinh té nhào. Chiêu thứ nhất mà của Đoàn Nam Đế phủ đầu đã vậy ai dám dự thi nữa chớ. Nhìn cả lũ nằm rạp ăn vạ không cục cựa, Đoàn Nam Đế chán quá, quét thêm chiêu thứ hai và quát:

– Lũ bọ ngựa đứng dậy hết cho ta! Hãy trả lời: Nếu ta đưa Nhất Dương Chỉ, các ngươi lấy gì đỡ?

Không một ai há mồm. Chịu thua. Đoàn Nam Đế bực mình:

– Đồ ngu! Một ngón tay xỉa tới cứ lấy… răng cắn một cái, nó thụt vào! Dốt cả chục. Phần lão đã xong. Tới Âu Dương Phong, xin mời.

Âu Dương Phong mới bị giả đau bụng nên giả không xuất chưởng chỉ hỏi một câu:

– Đang đánh nhau mà đau bụng thì làm thế nào? Không được hỏi đau bụng loại gì?

Cửu Dĩ Hồ không được thi chửi:

– Mẹ, đau bụng cũng làm đề thi. Thằng giám khảo ngu bỏ bà!

Còn mười thằng thí sinh bị hố, kêu réo om sòm: “Thì đừng đánh nữa. Uống thuốc. Đi nhà cầu. Ôm bụng. Đi nhà thương.” Riêng Tôn Ngộ Không nghe chữ “đau” đã thất kinh với chiếc vòng kim cô của Phật Bà Quan Âm nên không trả lời nổi, chỉ than:

– Không nỗi đau nào riêng của ai. Nói gì Sơn Bá với Anh Đài!

Âu Dương Phong nghe được vỗ bàn giám khảo “rầm” gãy tuốt:

– Cho thằng Tôn Ngộ Khỉ đậu.

– Tại sao? Tại sao?

Cả đám thí sinh nhao nhao.

– Đau bụng mà nó còn bỏ sức lao động ra làm thơ còn bây, lũ bây chỉ nghĩ cho riêng mình, không chịu động não, dốt!

– Nhưng chỉ có câu dưới nó làm, câu trên của Tố Hữu.

Thạch Kế Chí bất bình.

– “Chôm” thơ cũng lao động!

Âu Dương Phong gạt phắt.

– Bây giờ, ta nhường chỗ cho Hư Trúc.

Hư Trúc gật đầu bay lên, múa trên không một vòng quát:

– Kẻ đi tu sợ nhất chữ gì?

– Chữ Tình?

– Trật.

– Chữ Tham, Sân, Si?

– Trật.

– Chữ Hỉ, Nộ, Ái, Ố! Trật. Chữ (chửi) lộn!

– Trật tuốt luốt.

– Mẹ! Ta Lý Tầm Hoan, đệ nhất phi đao mà chả được thi thố cái gì cứ đấu mồm mãi thiệt ngứa tay quá sá!

– Đứa nào lãi nhãi nữa là khỏi thi luôn.

– Thi lấy chức Bang Chủ bang ăn mày mà làm y như thi cười Gala 2003, 2004. Cửu Dĩ Hồ ngứa miệng chót chót. Thế thì nói quách đi, sợ chữ gì? Thằng cha đầu trọc kia, sợ chữ “Nhịn” phải không?

– Wào! Đúng phốc. Ngươi được thi là ngươi thắng câu này. Phải, kẻ tu hành sợ nhất chữ “Nhịn”. Trương Tam Phong, ta nói có đúng không? Tới lão đó.

– Bần đạo đồng ý nhưng thêm một chút: Kẻ không tu cũng ngán nhất chữ này đó. Thèm cái gì nói quách, nhịn hoài rồi khi “đớp”, đớp nhiều trúng thực. Nhịn quá thành… ung thư. Các ngươi ngóng cổ cò làm gì? Nếu trúng chức Bang Chủ, các ngươi sẽ làm gì cho Cái Bang?

– Câu này dễ quá, y như mấy câu thuộc lòng cho thi hoa hậu drậy. Tụi nó đậu hết rồi!

Hoàng Dược Sư nhắc nhở.  Trương Tam Phong không nói chỉ tủm tỉm cười phe phẩy cây phất trần chắc “chôm chĩa” của Diệt Tiệt Sư Thái phái Nga Mi chớ phái Võ Đang làm gì có phất trần? Phái Võ Đang chỉ có “Thái cực quyền” danh bất hư truyền mà thôi! Đám thí sinh lần lượt trả lời nào là “Trùng tu Cái Bang”, nào là “Chấn chỉnh nội bộ”, nào là “Luyện Thập Bát La Hán chưởng” đã bị mai một, nào là “đoàn kết hai phái Nam – Bắc Cái Bang”… Trương Tam Phong lắc đầu thiếu điều muốn rụng! Vân Phi Dương bực mình:

– Ta không thèm thi nữa, ta đi luyện “Thiên tầm tơ” của ta cho xong đây.

Dứt lời, hắn tung chưởng tơ tằm biến mất. Hoàng Phi Hùng cũng bực bội lớn tiếng:

– Cái này không đúng! Cái kia cũng sai. Vậy chớ nếu trúng chức Bang Chủ Cái Bang, ta không làm gì hết, ta dắt đám anh em qua Mỹ xin ăn, đồ ăn quăng thùng rác cả khối cũng không cần xin, sướng!

Trương Tam Phong cười to khiến cả cái sân vận động rung rinh như động đất:

– Ngươi không nói sai. Câu này cho ngươi trúng.

Hoàng Phi Hùng thộn mặt: ”nói giỡn thành đậu. Hi hi kỳ khôi”. Hoàng Dược Sư chánh chủ khảo lúc này lên tiếng:

– Câu hỏi cuối cùng: Các ngươi tranh chức Bang Chủ Cái Bang để làm gì?

Câu hỏi tưởng khó trả lời, ai dè chí thằng nhóc còn lại đồng thanh: “Để đi ăn xin, khỏi làm cực!”.

– !?

– Thiệt hết nói nổi!

Hồng Thất Công giận như điên. Lão đã tưởng Cái Bang của lão nổi tiếng đến độ những cái thằng có tiếng tăm kia tranh nhau chức chưởng môn, ai ngờ đâu chúng chỉ mong được đi… xin ăn cho sướng cái mồm. “Lũ khốn kiếp!”. Lão đập cây gậy đánh chó xuống bàn. Cái bàn thứ hai vỡ vụn, mảnh bay tùm lum vào đám thí sinh như miểng pháo văng khiến cho chín thằng vội dùng tuyệt chiêu ra đỡ trông vô cùng đẹp mắt như pháo bông trong ngày 4 tháng 7 của Mỹ! Quách Tĩnh lúc này mới hoang mang vì thấy tám thằng kia bay múa vù vù còn mình thì cứ đánh đấm dưới đất nghe ra không ổn. Hắn mong Hoàng Dung ở đâu đó nhảy ra lôi hắn thoát khỏi cái “bàn mẻ trận” của Hồng Thất Công quá trời, quá đất. Vừa lúc đó, một bóng đen trùm mặt kín như đàn bà Pakistan xuất hiện xông vào chỗ Quách Tĩnh, xoay một vòng rồi túm hắn ném ra xa “bịch”: “Ra đó mà gặm cỏ đi!”. Đám đông nhốn nháo không biết ai mà gan cùng mình phá trận của lão Hồng. Họ Hồng đập thêm cái bàn nữa, mẻ lại văng tới tấp khiến cả bọn bị nhốt luôn. Đồng thời, lão Hồng phi thân tới giựt cái khăn bao mặt của bóng đen, quát:

– Người quân tử không làm chuyện mờ ám. Cả gan vào trận phải có gan cho ta xem mặt.

– Á! Mặt ta không chụp, sao chụp cái…

Bóng đen rú lên. Hồng Thất Công hết hồn, quê quá, thả tay liền:

– Thất lễ, thất lễ, thì ra là…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi một

    Hoàng Dược Sư trách cứ Hoàng Dung Đoàn Nam Đế luyện công cùng Quách Tĩnh. Hoàng Dược Sư từ khi biết Hoàng Dung lẻn cha tư tình cùng Quách Tĩnh thì ông giận dữ. Ông…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi hai

    Mai Siêu Phong trúng tà, bất tỉnh  Ả Hoàng Dung bướng bỉnh quyết trả thù.  Lại nói về Hồng Thất Công bô bô kể về cuộc "luyện công" thần sầu, quỷ ớn của Đoàn Nam Đế…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi ba

    Âu Dương Phong bứt tóc đi tu Hồng Thất Công chọn người làm minh chủ. Lại nói về Âu Dương Phong quăng ớt bột hại Mai Siêu Phong rồi bị Hoàng Dược Sư đá quay…

  • ANH HÙNG XẠ ĐIÊU “THẦY NƠI” - Hồi bốn

    La Tiểu Sương một mình lãnh đủ Cho gã khùng Quách Tĩnh... xạ điêu!- Thì ra là La Tiểu Sương dòng dõi La Thành trong Tiết Đinh San chinh Tây đây mà. Đoàn Nam Đế xen vào.…