ỚT CHỈ THIÊN

Từng cơn gió cuối hè trở dạ
Nhẹ nhàng, mây dệt bản tình ca.
Ta bé nhỏ vươn qua kẽ lá
Đếm bao nhiêu sao sáng ngân hà?

Mưa vũ trụ phủ dày qúa khứ
Bụi thời gian lịch sử còn đây.
Hái ta đi! Đừng bày lưỡng lự
Thử chút cay cho ấm dạ dày.

Cõi nhân gian vốn dĩ đọa đày
Nơi thượng cảnh đâu nào nhìn thấy?!
Đời không dễ ước gì được nấy
Người dại khờ dệt mộng trên mây!

Ta xanh xao với vết thương này
Lòng khắc khoải bề dày kỷ niệm.
Dẫu biết tình ngoài thường dễ kiếm
Nên hiếm khi tri kỷ có trong tay!

Ta cúi mặt hỏi người sao vậy?
Ngày bật cười. Đêm khóc men say.
Ôi nhân thế! Tình trần như giấy
Ớt chỉ thiên, hỏi lý trời đây!

Tháng 8/28/2012
Ngọc Thiên Hoa

Đã xem 44 lần