Chùm thơ mùa thu

VÔ VÀN

Có phải em, mùa thu

Ru ta trong sắc vàng xanh đỏ?

Cho ta một lần dỗi hờn như trẻ nhỏ

Khi gió vô tình đưa mây khuất trăng thu.

 

Muốn nói cùng em lời yêu khi đêm ngủ …

Mơ hôn dịu dàng biết có đủ không em?

Trời cao thêm trong tình thu quyến rũ

Sắc xanh vàng lả tả phủ ngoài sân!

 

Có phải em, mùa thu?

Ta bâng khuâng

Tìm kỷ niệm trên dòng sông quên lãng…

Kiếp mây ngàn, ta một đời lãng đãng…

Em – mùa thu!

Ta yêu đến vô vàn!

Tháng 9/16/2004

Ngọc Thiên Hoa

 

GIỜ ĐÂY XA CÁCH

Mùa thu cũng sẽ qua

Như cây cũng sẽ già.

Và trang thư ngày cũ

Cũng vàng theo mùa thu.

 

Từng chiều nghe gió hát

Những xót xa

Từng chiều nghe lá rơi

Lòng tơi bời

Ngày cũng về

Chìm khuất dưới mưa rơi…

 

Mùa thu cũng sẽ qua

Mang theo em, chiếc lá.

Thả vào cõi xa xăm…

Giờ đây xa cách lắm

Tình đã lỡ trăm năm

Con tim với lỗi lầm

Đập từng tiếng nghẹn thầm.

 

Giờ đây xa cách quá

Thư ngày cũ xanh xao.

Bờ môi em khát khao

Cơn mưa một thuở nào…

Tháng 9/30/06

Ngọc Thiên Hoa

 

THÁNG MƯỜI

Trời tháng mười

Mưa không ngưng tiếng khóc

Trời tháng mười nhớ thuở em nằm nôi…

 

Mẹ sinh em dưới cơn mưa tầm tã

Mưa trên mái nhà

Rớt xuống những xót xa…

Mùa thu đi qua

Còn có ngày trở lại.

Em qua tuổi thuộc bài

Năm tháng đã rời xa…

 

Cây không lá

Ngày mai, cây có lá

Em đánh rớt đời mình

Tuổi trẻ cũng trôi qua…

 

Mưa tháng mười

Nhớ một ngày lũ lụt…

Chiếc bè chuối theo em

Chèo nước xoáy bã bời.

 

Nước rút xuống

Con chuồn chuồn bay lượn

Em theo mẹ ngồi hứng cá ở bên mương.

Tháng mười mưa bay

Tháng mười tuyết trắng.

Nắng lưa thưa

Chưa đủ má em hồng!

 

Tháng mười về

Đông xa xót bàn tay

Tuyết trắng hay mưa bay

Cũng thương thời xưa ấy!

 

Tháng mười mưa…

Tháng mười làm thức dậy.

Một niềm vui

Đã chết thuở ngậm ngùi…

Tháng 10/15/06

Ngọc Thiên Hoa

 

SỮA TRĂNG

Triệu năm đất sống âm thầm…

Một đời dễ được trăm năm

Mấy người?

Hoa tay

Mưa nắng vẫn tươi.

Hoa người

Không nắng

Chỉ… cười bóng râm!

Ngày, đêm kế tiếp ghé thăm

Đưa con trăng khuyết đến rằm lại to.

Buồn ai?

Cau rụng chiếc mo.

Cho lời cổ tích… kéo co với đời.

Thu tàn trên lá tả tơi

Mây qua tóc Mẹ

Mềm lời hát  xưa…

Mưa se sắt, thắt lá dừa

Thả con đò nhỏ

Mẹ đưa tiễn lòng…

Trăng về

Nghiêng bóng trên sông.

Tròn trong tay Mẹ tuổi hồng của con.

Trăng tròn đời Mẹ đã mòn

Trăng non ngày ấy

Hóa con

– Trăng tròn.

Thời gian té sấp trên non

Chiều thu tắt nắng

Đêm còn ngóng theo…

Trăng tròn lơ lửng

Ai treo?

Mà rung chẳng rụng

Mà khèo chẳng rơi?

Hóa ra,

Trăng sáng cho đời

Soi dòng sữa Mẹ ầu ơi… nhớ hoài…

Sữa trăng lấp lánh tóc mai

Nuôi con qua tháng năm dài cút côi.

Nay trăng – sữa Mẹ – khuyết rồi

Thương thời trăng khuyết ru hời

Mẹ ơi!

Tháng 10/31/06

Ngọc Thiên Hoa

 

TRĂNG THU NHỚ MÁ

Đã bao lần trăng thu về

Rộn rã tiếng trống Lân…

Tuổi thơ con ngại ngần…

Hiện thân qua mùa thu ký ức…

 

Chị em con – tuổi thơ

Đứa chưa vừa trăng non

Đứa chưa tròn trăng mười sáu

Má tuổi ngậm ngùi nên tóc bạc màu son!

Mấy má con ngồi ngóng bóng trăng tròn

Con ngơ ngác hỏi:

”Trăng ăn gì, to thế?”

 

Trăng suốt kiếp, trăng thề

Trăng mắc nợ.

Trên sông đời

Trên bến chợ

Người qua…

 

Má cười…

Thương con

Như trăng tròn một thuở

Ngày xưa, bà ngoại còn nhai trầu!

Con cười như trăng thu nghiêng ngửa

Ngày nay, Má đã… ngày xưa…

 

Những chiếc lồng đèn đong đưa ngọn nến

Đưa con về bến Má đợi bình minh.

Trăng tròn chi rồi khuyết mảnh trăng tình

Trời vui đó rồi lặng thinh… khép cửa!

Ngày nay chi mà những xưa như nhát cứa

Trăng thu này

Thu nữa

Sẽ… ngày xưa…

Tháng 10/06/06

Ngọc Thiên Hoa

(Trung Thu)

 

CHỚM THU

Mưa từng hạt dịu dàng đi trên lá

Nhẹ nhàng rơi lấm tấm trước hiên nhà…

Mùa đổi mùa, mây loang loáng hơi sương

Từng khóm cúc vườn ai chờ tung cánh.

 

Hiu hiu nắng đưa gió về se lạnh

Cuốn vào tim từng nỗi nhớ vô vàn!

Xanh xanh trời, mây dệt trắng trang thơ

Thảng thốt tiếng ngỗng trời vang nức nở!

 

Nghe hơi thở thời gian hờn trên vở

Chiều bơ vơ sóng sánh giữa đôi bờ.

Ngày nhuộm sắc hoàng hôn nơi xứ lạ

Đêm lá vàng rơi nghẹn lối quê xa…

 

Gởi về đâu?

Kỷ niệm chẳng người qua

Nghe trời đất xót xa cùng cây cỏ.

Chiều nắng thấp, âm u con đường nhỏ

Hồn ngập đầy cỏ úa gió heo may!

Tháng 9/30/07

Ngọc Thiên Hoa

 

TRĂNG VƯỜN THU

Nhìn trăng, trăng chưa mười lăm

Nhìn em, mười sáu xa xăm thuở nào.

Nhìn mưa, mưa đá giăng rào

Nhìn em, biển bão dạt vào sóng anh.

 

Nhìn trời, trời vẫn màu xanh

Nhìn đời, mây kết mong manh giữa trần.

Trăng thu sà xuống thật gần

Mà em sao mới vừa gần lại xa!

 

Tóc xanh ai nhuộm mượt mà

Nhìn em, ta tiếc chiều qua mái đầu!

Trăng thu đưa em về đâu

Cho ta mượn một cội trầu nhớ nhau.

 

Lá trầu quyện với hương cau

Tóc màu dù bạc trắng đầu vẫn yêu.

Trăng thu về với trăm chiều

Em thêu cánh lá dệt nhiều nhớ thương.

 

Mùa về, con nhện tơ vương

Trăng thu sáng ngập cả vườn thu em.

Tháng 10/03/06

Ngọc Thiên Hoa

 

NỢ MỘT ĐỜI

Một người đang đứng nhìn trời

Nhìn cơn mưa chiều về bất chợt.

Những cơn mưa nguyền ai mà đổ về từng đợt

Người ta chơi trốn tìm

Người ta chạy trốn tôi.

 

Sài Gòn nào có gì vui

Khi trong tôi đầy một trời rối rắm!

Những sợi chỉ tay chạy về khu rừng rậm

Mang tình em, người ấy cũng âm u…

 

Mùa thu về trên lá

Ngủ cả ngày.

Ta ở đây

Đất trời bão dậy.

 

Thu về trên tay.

Thu chết ở bên này.

Lòng em thật

Ta dẫm vào vết bẩn

Em hận ta

Thu rụng lá

Ơ hờ…

 

Một người cuối trời nhìn con trăng bơ vơ

Ngàn năm nhận mặt trời làm chủ nợ.

Ta cũng vậy

Con trăng khờ vậy đấy

Em – mặt trời

Ta nợ suốt đời ta.

Tháng 10/03/06

Ngọc Thiên Hoa

 

HÀ NỘI CUỐI THU

Chiều nghiêng sóng gợn Hồ Tây

Mây vờn tóc liễu, thơ ngây dáng Kiều.

Mưa ngâu xóa vết rong rêu

Rừng thu Trúc Bạch mỹ miều tiếng thơ.

 

Hồng Hà nước thẳm chia bờ

Sông sâu cách trở bơ vơ chuyến tàu.

Heo mây trở gió về đâu

Ngàn năm vết sử khơi sầu thánh nhân.

 

Hồ Gươm nghẹn tiếng Rùa Thần

Thăng Long dấu cũ văn nhân thẹn lòng.

Thiền Quang bóng mát mênh mông

Mùi hoa Sữa tỏa hương nồng đã qua…

 

Hoàng Gia thoáng ánh chiều tà

Êm đềm kỷ niệm trôi xa cuối trời.

Mây nghiêng trôi, mưa rơi rơi

Thu Hà Nội tới, rã rời nốt Si!

Tháng 10/08/2008

Ngọc Thiên Hoa

 

 

GỌI NGƯỜI

Miên man một sắc vàng êm

Mùa qua lá rụng bên thềm nhớ nhau.

Xanh cau quyện thắm tình trầu

Tan trong sắc đỏ làm đau một đời.

 

Tình anh ngọn sóng xa khơi

Tình em điểm hẹn bên trời tuyết sương.

Trăm năm có mấy con đường

Mà nhiều cách trở tang thương đợi chờ.

 

Mưa ngâu dệt bản tình thơ

Chiều qua phố cũ nằm chờ gió lên.

Mây trời trải lụa bồng bềnh

Thời gian dệt vải thêu tên lỡ làng.

 

Tương tư mang, tim lang thang

Con đường đoản mạng, vô vàn lối đi.

Vàng cây trút lá thầm thì

Thu Hà Nội gọi người đi nhớ về!

Tháng 10/08/2008

Ngọc Thiên Hoa

Đã xem 6 lần