TUYỂN TẬP THƠ “MƯA – TUỔI MƯỜI LĂM”

THƯƠNG HOÀI XÓM NH

 

Em yêu đt nước mình

Như yêu mẹ, yêu ba.

Như yêu vườn, yêu ruộng

Ôi! Muôn tình yêu thương.

 

Xóm nhà em mênh mông …

ờn xanh xanh cây trái.

Con mương vòng trước ngõ

Nho nhỏ, đêm thì thầm…

 

Một mai em sẽ lớn

Thương gì hơn quê em!

Nhớ cánh diều, em thả

Giữa chiều quê xanh rờn.

 

Em yêu đt nước mình

Như yêu vườn xanh lá.

Con mương nhà, sao l

Chảy hoài… mang tình quê.

 

1976

 

CÂY DƯA HÀNG RÀO

 

Cây dưa hàng rào

Em hái mỗi ngày

Trái xanh bé tí.

Hạt nhỏ li ti.

 

Em nhai nhâm nhi.

Ngon dòn ngọt ngọt.

Thắm vào da thịt

Tình dưa hàng rào.

Mọc trên quê nội.

 

1979

 

 

DÂY TRẦU CỦA BÀ NỘI

 

Trầu của nội, trầu hôi

Lá tròn như cái nồi.

Búp non làm kèn gọi

Mùi thơm thơm, hôi hôi.

 

Trầu lớn nhanh như thổi

Cao ngúc ngắc đầu em.

Dây quấn quanh cây cột

Mùa sau, trầu già rồi.

 

Thời em, nội không còn

Nhưng dây trầu còn đó.

Mềm như sợi chỉ nhỏ

Chuyện trầu cau nhớ hoài.

 

Thương tru và thương nội

Chiều đến tưới trầu hôi.

Trầu chắc buồn nhớ nội

Nên năm sau chết rồi!

 

Em ngồi trên sân vôi

Ngậm ngùi đời của nội.

Cây lá nào biết nói

Mà sống chết có đôi!

 

1979

 

ỜN CHÔM CHÔM NHÀ EM

 

ờn chôm chôm nhà em

Ba trồng, Má tưi nước.

Hình như cây sinh trước

Rồi mới là đến em.

 

Khi chim về họp bạn

Lũ két cãi trên cành.

Trái không còn màu xanh

Đỏ ối trời: Chôm chín.

 

Cây lành sinh trái ngọt

Nuôi lớn em một thời.

Cho em nhớ suốt đời

Ngưi ơi! Công cha mẹ.

 

1979

 

 

HẠT LÚA

 

Má gieo lúa giống

Giống thành mạ non.

Mạ non, em nhổ

Cấy thành lúa con.

 

Lúa con thành mẹ

Đẻ ra hạt vàng.

Em cấy thẳng hàng

Sau này dễ gặt.

 

Ngày mùa quê em

Lúa vàng óng ánh.

Nắng vàng long lanh

Chim vể trên cành.

 

Hạt lúa về nhà

Qua sàn, dừng, sảy…

Thành gạo thơm lừng

Nhớ thương người cấy.

 

1979

 

ĐI MƯA ĐI HỌC

 

Mưa mùa này dữ quá cứ từng cơn

Ưt đu, ướt mình, ướt hết trơn.

Hai đứa hờn kiếp nghèo không đ áo che mưa

Chung tấm nhựa cụt ngủn ngơ, đi học.

 

Mưa trên tóc không thôi ngừng tiếng khóc

Quần áo lem nhem, bê bết những vệt bùn.

Hai đa mùa mưa nào cũng một áo mưa chung

Vui buồn như đã cùng chia một nửa.

 

Sáng đi hc đói meo không no bữa

Mưa trên người lạnh cóng cho đến trưa.

Chiều lao động, củ khoai vừa cái bụng

Nhìn nhau cưi, quên cái đói run run…

 

Ngày qua ngày, tháng qua tháng rồi năm

Mùa mưa đến với tuổi thơ rối rắm.

Tấm áo nhựa đội chung vẫn nghe lòng nắng ấm

Lòng thương sao kỷ niệm thuở trăng rằm.

 

Tháng 10/1980

 

MÙA LŨ TRÊN QUÊ

 

ớc ngập tràn trề

Mưa về xối xả.

ớc mồ, nước mả

Lênh láng trôi qua…

 

Cánh đồng lúa ngã

Rắn rít trôi xa.

Cây cành đổ cả

ớc lên sân nhà.

 

Kiếp nghèo tơi t

Cháo kiếm không ra.

Ngồi nhìn nước lũ

Mờ trong sương mù.

 

Ghe chèo thay xe

Đưa ngưi vượt lũ.

Trẻ con lủ khủ

Bè chuối mà đu.

 

Mùa lũ trên quê

Buồn vui trăn trở…

Ếch oàng oàng thở

c chia đôi bờ!

 

1980

 

 

TUỔI HỒNG

 

Bé ơi! Cuốn sách nói gì

Mà em cứ mãi thầm thì chớp mi?

Nhớ đừng có lấy bút bi

Vẽ vào đấy những chữ gì lem nhem…

 

Sách thời yêu dấu đó em

Đừng làm lem luốc những trang vỡ lòng.

Bởi chừng năm tháng học xong

Sách chuyền tay bạn – tuổi hồng – sau em.

 

1980

 

CON CHÓ NHÀ EM

 

Thương nhiều con chó nhà em

Tô Tô thiệt có bộ lông tuyệt vời!

Mỗi ngày cùng với em chơi

Loanh quanh, lẩn quẩn chẳng rời xa em.

 

Đêm nằm ngủ ở trước thềm

Sủa người lạ, đuổi trộm đêm, trộm gần.

Ban ngày bắt rắn bằng chân

Lại thân với cả con mèo nhà em.

 

Để rồi lại có một đêm

Ba em đi mất. Má buồn, đếm sao…

Tô Tô nước mắt dâng trào

Sáng ngày ra cổng, chết nhào dưới mương!

 

Ôi chao con chó nhà em

Mỗi ngày em mỗi nhớ thương trong lòng.

Mương nhà em nh, lượn vòng

Qua cầu đi hc, đau lòng Tô ơi!

 

Thương yêu cho Tô Tô 1980

 

CHIẾC MO CAU

 

Sáng nào ở ngõ nhà ai

Trên đường cũng rụng rớt vài mo cau.

Bạn bè, em, chị… làm trâu

Cùng thay phiên đ kéo nhau trên đường.

 

Những ngày kéo chẳng ai nhường

Đường nhỏ, hẹp rớt xuống mương mấy lần.

Để rồi lác đít, lác chân

Lê la đất cát chẳng phân ngựa, người!

 

Đến khi mo chẳng còn tươi

Đem về cho Má bó mươi chổi chà.

Mo dùng làm quạt ấy mà

Trở trời, nắng nóng mát trời lòng ta.

 

Ngoại ngồi kể tích xa xa…

Nắm xôi, phú hộ đổi mo thằng Bờm.

Những lần quần áo rách bươm

Lấy mo bó đít, Má… hùm: “Quỷ con!”

 

Tháng 6/1980

 

 

KHOAI MÌ

 

Nhà em trồng đám khoai mì

Cây lên lú nhú, lá thì thon thon.

Mì trộn cơm thật là ngon

Má đào lên luộc cho con mỗi ngày.

 

Tuổi thơ và những mắn may

Qua vườn mì suốt tháng ngày khổ đau.

Má đùa lúc ngồi với nhau:

– “Học giỏi để khỏi mai sau… ăn mì”.

 

Khoai mì lùi cho mùa thi

Ruột thơm thơm, dẻo còn chi ngon bằng!

Em ngồi cứ ao ước rằng:

– Giỏi thì cứ giỏi, rằng mì cứ ăn!

 

Đêm nay, ngắm ngược chị Hằng

Trăng soi kẽ lá thương chăng thân mì?

– Bạn lòng của những mùa thi

“Mạnh thường quân” của những khi đói lòng.

 

Tháng 8/1981

 

HOA LỤC BÌNH

 

Bèo dạt mây trôi…

Đám lục bình trôi nghiêng theo mùa nước nổi…

Chiều qua, gió thổi…

Lục bình xanh cho đắng đôi môi.

 

Lời thơ em viết trên quê nội

Là những tình ca lục bình trôi…

Con nước mùa đông lạnh lòng hờn dỗi

Đám lục bình bỗng chốc vỡ làm đôi!

 

Tình ca lục bình, tình ca quê hương

Em viết cho em gọi ngày mai tới!

Kiếp bèo dạt lặng lờ trên sông cạn

Hoa lục bình nở vội để rồi tàn!

 

Đông 1981

 

ĐÊM NỘI TRÚ

 

Ngỡ ngàng thức giấc nửa đêm

Khó tìm giấc ngủ êm đềm như xưa.

Ngoài thềm tí tách đong đưa…

Giàn hoa giấy tím ướt nhoà trong mưa.

 

Má ơi! Giờ đã ngủ chưa

Ngày mai ai nấu cơm trưa Má dùng?

Mùa đông giông tố bão bùng

Em thương đời Má lạnh lùng từng đêm.

 

Tiễn con đi học bên thềm

Ngày qua chưa đủ đếm đầy ngón tay!

Nghe mưa nhớ Mẹ đêm nay

Thương bầy em nhỏ chia tay khóc ròng!

 

Mưa đêm nội trú vào phòng

Ngoài kia bao cánh hoa lòng rụng rơi!

Một đi ngắn ngủi ngườơi!

Thèm nghe tiếng Mẹ ầu ơ, thương hoài!

 

Tháng 12/20/1982

 

KHI MÙA THU KHÔNG TRỞ LẠI!

 

Mùa thu qua bên hiên

Lá vàng rơi đầy ngõ…

Trăng thu, rằm, thật tỏ

Cho ai còn nằm mơ…

 

Mùa thu len trên tóc

Tóc mềm như lụa tơ.

Tình thu ru trên lá

Khuya anh về làm thơ.

 

Mùa thu trời cao lắm

Gió thu chầm chậm ru…

Em như đùa trong gió

Cho anh mơ yêu thầm.

 

Mùa thu không trở lại

Tóc không còn như tơ.

Vần thơ như cánh lá

Rớt xuống đời, xanh xao!

 

1982

 

XUÂN KHÁT VỌNG

 

Xuân sang, trời thay áo

Chim hót. Hoa thì thào…

Mẹ qua thời rau cháo

Em ôm mùa khát khao.

 

Xuân đi trên giông bão

Xua đắng cay ngày nào.

Giữa trời, cây hoa gạo

Nở một chùm xôn xao…

Xuân 1982

XIN MÃI LÀ HOA DẠI

 

Người ta bảo em là loài hoa dại

– Một loài hoa ai thèm hái bao giờ!

Em khẽ cười trong suy nghĩ bâng quơ…

– Ờ thật thế! Hoa này? Ai thèm hái!

 

Ôi buồn đấy! Khi làm thân con gái

Hờn thênh thang theo suốt chặng đường dài.

Thời gian qua cho ngày tháng tàn phai

Ai sẽ khóc một đời hoa lạ dại?

 

Áo học trò trắng tinh, ai nhuộm lại

Cho em về tuổi dại ở ngày mai?

Để khi yêu không xây những lâu đài

Để năm tháng tàn phai, hoa vẫn dại!

 

Người ta bảo em là loài hoa dại

– Một loài hoa ai thèm hái bao giờ!

Vẫn khẽ cười, vẫn suy nghĩ bâng quơ…

Ờ thật đấy! Hoa này, anh dám hái?

 

1982

 

HÃO HUYỀN

 

Tôi, con nhỏ hay hão huyền lắm chuyện

Thích vẽ vời theo tiểu thuyết phiêu lưu!

Tắm mình trong rừng lá với tiếng thu

Tôi, con nhỏ nhiều ước mơ ấp ủ!

 

Những sắc màu họa sĩ, chao, quyến rũ

Người cứu người, mơ chiếc áo “bờ lu”!

Thương cuộc đời với một cõi thiên thu

Sao lấp lánh, mơ bay vào vũ trụ!

 

Tôi có lúc đắm chìm trong vũ điệu

Biết bao nhiêu cung bậc của tiếng đàn!

Ngắm mây trời, hồn lắm lúc lang thang…

Tôi, con nhỏ yêu hoài không biết chán!

 

Làm thân cỏ nên lòng không chút nản

Cỏ sống đời, cỏ vượt mọi thời gian!

Như mây ngàn nhớ gió biển miên man…

Cho bốn biển, năm châu thành bè bạn!

 

Tôi, con nhỏ chui vào trăng tỏa sáng

Cho người vui đêm hát hội trăng rằm!

Cho người người thề hẹn ước trăm năm

Tôi, con nhỏ thiệt hão huyền lắm chuyện!

 

1982

 

CHIẾC VÕNG

 

Người ta se chỉ luồn kim

Còn chị se chỉ đan đêm, đan ngày.

Đan cho qua hết tháng gầy

Se cho sợi ngọt, sợi dày võng dây.

 

Mùa qua con nhện đu dây

Qua mùa võng chị đủ ngày ru em.

Thằn lằn tắc lưỡi mà thèm

Gọi ngày cổ tích để em đi về.

 

Vở em đầy những lời thơ

Tiếng hò quê mẹ, giấc mơ thanh bình.

Chị đan cái chiếc võng tình

Ru tình hay chị ru mình đêm đông?

 

Tháng 11/1983

 

CHỈ CÒN CÓ THỜI GIAN

 

Khi xuân sang, Vạn Thọ, con mừng mẹ

Kính chúc Ngưi trường thọ với thời gian.

Xóa dấu mòn trên mắt mẹ đang mang

Xua tan nỗi đau đã trở thành quy luật.

 

Và rồi mai con sẽ lớn

Sẽ bơ vơ không có mẹ đêm về!

Sẽ không còn ai ru giấc trẻ thơ

Thời cuộc đẩy xô: Con bơ vơ.  Mẹ thành góa  phụ!

 

Dẫu im lặng nhưng thời gian không thể xóa

Không làm nhòa trái tim mẹ trong con.

Rồi cũng một ngày nào đó không xa

Thế hệ sau con lại kết vòng “Vạn Thọ”

 

Họ kính tặng con như ngày xưa con dâng mẹ

Con xưa, trẻ thơ, nay hóa tuổi già!

Một đời người ngắn ngủi, thoắt, chóng qua

Chỉ có thời gian là không già, không trẻ.

 

1983

 

CHO EM LÀM MÙA XUÂN

 

Trong vườn em, mùa xuân

Gió hình như… nhẹ lắm!

Đùa trên mai vàng thắm

Hoa khẽ đưa hương thầm…

 

Đất nước vào mùa xuân

Nắng hồng khoe áo mới.

Khi mùa xuân vừa tới

Pháo rộn ràng khắp nơi!

 

Trong đời em, mùa xuân

Nghe bâng khuâng, lời mở…

Xuân về trên sách vở

Mang thật nhiều ước mơ…

 

Cho em làm mùa xuân

Mang đến khắp mọi nhà.

Những nụ cười thân ái

Nơi đây hay phương xa…

 

Cho em làm nắng xuân

Tràn đầy trên vở học.

Nắng hồng hôn lên tóc

Cho người vui trăm năm.

 

1983

 

VÒM HOA ẤY

 

Ai khéo trồng những vòm hoa giấy

Cho ta chiều nay nhớ hoa ấy quê nhà!

Lặng lẽ khẽ nở, tàn. Hoa vốn vậy

Đỏ, tím, hồng… mong manh quá. Thương thay!

 

Ai khéo trồng hoa sứ để chiều nay

Ta nhớ lắm hương bay từ dạo ấy…

Như con gái, tuổi xuân vừa thức dậy

Nhìn hoa rơi, ta bỗng thấy ngậm ngùi…

 

Xuân 1983

 

BẤT LỰC

 

Ai bảo em làm thân học trò

Ta thành con bướm chết nằm co.

Có lần mơ thấy em thân cá

Ta chẳng làm sao hóa được… cò!

 

Ai bảo em làm hoa mắc cở

Ta về ươm lỡ mối tương tư.

Qua đường, cỏ xưc đầy vai áo

Mà nào dám gỡ sợ… xanh xao!

 

 

Em hóa thân em một trái đào

Ta… thèm nhưng chẳng dám trèo cao.

Ta ngồi cạnh gốc mà mơ hão…

Sợ đào rơi rng, em… hư hao!

 

Em hóa thân em thành cổ tích

Ta vào bằng một giấc chiêm bao.

Lại lo, lại sợ em thương tích

Nên đành… bất lực mới buồn sao!

 

1983

 

 

MƯA – TUỔI MƯI LĂM

 

Cớ sao như vô tình

Giọt mưa… rình trên ngói.

Chẳng ai thèm bắt tội

Vội trốn vào vở em.

 

Giọt mưa làm buồn thêm

Lem nhem trên cuốn vở.

Nghịch ngợm gì dữ thế

Chắc mưa – tui mưi lăm?

 

Mai rồi mưa không lại

Vẫn nhớ mãi về trường.

Nơi chắt chiu tình thương

Cho em – mưa – khao khát!

 

1984

 

KHI EM HAI MƯƠI

Có một mùa nhiều hương hoa tươi thắm
Có một trời mây ấm trải trên cao.
Có một lần con sóng vỗ xôn xao
Có một dạo hàng phi lao chải tóc.

Và lần ấy là lần em bật khóc
Sợ
 hương kia không đến được hai lần.
Sợ mây hồng theo sóng tiễ
n đưa chân
S
ợ lần đến, phi lao thôi chải tóc!

Có một mùa hoa thơm và trái l
Là một ngày xuân nói tiếng chia xa…

Xuân 1984

 

TIẾNG SÓNG

 

Dịu dàng và êm ả…

Mênh mông và thiết tha!

Du dương và thong thả…

Dội vào đời nỗi đau!

 

Cho nỗi nhớ chìm sâu

Vỗ hoài nơi bờ cát.

Cuộn vào lòng tiếng hát

Nhớ thương ai bạc đầu!

 

Ngày tháng dài qua mau

Cho đau lời giã biệt!

Mãi ngậm ngùi, nuối tiếc

Tiễn người nay, người sau…

 

1984

 

 GÓC PHỐ

 

Giữa phố thị thành mưa giăng mắt đỏ

Từng con đường theo em vòng quanh…

Em bán cà rem, chân cũng mòn bước nhỏ

Tiếng rao hàng nghe thương sao tuổi xanh!

 

Góc chợ thị thành, người ngồi, người đứng

Một ngày cũng già theo mưa rưng rưng…

Một lần không quên những người góc chợ

Một đời ta nợ nhân sinh kiếp nghèo.

 

Tháng 10/1984

 

 TIẾNG HÁT HỌC TRÒ

 

Em mười sáu, tóc xõa dài trong gió

Thuở lớp mưi chưa biết những buồn lo.

Áo học trò, ai nỡ nhuộm đn đo…

Tuổi mười sáu, trời cho hồn tim dại.

 

Rồi mưi sáu đi qua, mười bảy lại

Lá sân trường ngần ngại… đếm bước em!

Tóc em dài theo gió cuốn, dài thêm

Thời tuổi dại êm đềm trôi lặng lẽ…

 

Những cánh phượng trên bờ vai khe khẽ…

Nhắc thầm em: Hạ trắng đến. Buồn ôi!

Em mười tám, cổng trường vôi khép cửa

Thời mười hai nghiêng ngửa cũng qua rồi!

 

Em về lại, màu ngói trưng đã đổi

Giọt mưa chiu rơi xuống chát bờ môi!

Ôi thương quá! Tóc em thời con gái

Vọng mãi ngàn năm – em – tiếng hát học trò!

 

Hoàng Hoa Thám, tháng 1/1986

 

 

NẮNG VỀ

 

Nắng về khô nẻo xuân sang

Khô queo sợi tóc, héo tàn cỏ cây.

Nắng về trên lá, chẳng hay

Lá xanh xao bởi nắng ngày, lạnh đêm.

 

Nắng cho cây chút dịu êm

Nắng buồn qua lá đang mm sương rơi.

Nắng về cho nước bốc hơi

Cho cây héo rũ, cho đời úa mi.

 

Nắng về khô những bưc đi

Khô vì năm tháng trơ lì ưc mơ.

Nắng về cho những vần thơ

Khô queo chữ nghĩa, bơ vơ tình đời.

 

Nắng về cháy cả đôi môi

Không làm khô những chỗ ngồi đợi ai.

Nắng về nóng cháy bờ vai

Nắng làm cháy một ngày mai vắng Người.

 

Tháng 3/18/1986

 

HOA MÁ, HOA BA, HOA CHỊ

 

Năm em lên một, chị mười ba tuổi

Em biết đòi ăn, chị vào tuổi thẹn thùng…

 

Em thuở bé cũng lỳ ăn, lỳ nói

Chẳng lỳ chơi nhưng lại rất… lỳ đòn.

Em không ăn cơm, ch ăn, đêm, em đói

Vòi vú má hoài nên chị ăn roi.

 

Hết thuở nằm nôi, tóc em dài, chị cắt

Em rắn mắt… vùng vằng, bị đòn nữa, ôi đau!

Tuổi đút cơm qua mau, rồi tới tuổi đái dầm

Em bầm đít, tay ch đau cũng lắm!

 

Năm tháng đi qua…

Cuộc đời ngán ngẩm…

 

Con dế dũi trốn vào hang câm lặng

Sống tháng ngày may mắn tóc hoa râm.

Con én về, bông mai nở: thêm năm

Con nhện khéo, kéo chỉ tơ rối rắm…

 

Em trăng rằm, chị làm cá biệt tăm

Tóc dài quá, xa xăm… vô hồn xõa…

Từng sợi rụng, thả vào thơ khuây khoả

Như lằn roi dịu dàng… quất lặng thầm!

 

Em hai mươi, chị vẫn còn xa lắm

Nghe mưa rơi nhớ cái thuở đái dầm…

Giọt vui rớt tặng người trăm năm tuổi

Giọt buồn rơi giữa kỷ niệm ngậm ngùi!

 

Em hai mấy, chị đã đâu được thấy

Tóc em dài vẫn xõa giữa mây bay…

Nhện đan tay sợi chỉ dài bề bộn

Tim rộn ràng. Tim ngao ngán. Tim đau!

 

Hoa nào rụng trên hành lang? Hoa giấy

Loài hoa buồn, chị thích bấy lâu nay.

Em ngước mắt giữa trời như hứng lấy

Hoa Má. Hoa Ba. Hoa Chị tuyệt vời này!

 

Tháng 5/1986

 

 ĐẸP HƠN EM NHIỀU!

 

Trăng ơi! Có phải em là quả bóng

Mà Trần Đăng Khoa tinh nghịch… đá lên trời?

Hay em là niềm tâm sự ưu tư

Trong tâm hồn Nguyễn Trãi ?

 

Có phải em là nàng tiên ma quái

Mà Lý Bạch dại khờ tìm ở dưới dòng sông?

Hay em chỉ là một món hàng

Cho Hàn Mặc Tử điên cuồng đòi bán?

 

Có phải em là người bạn

Của những người chiến sĩ năm xưa?

Hay em là một nửa trái tim

Kiều gởi Thúc Sinh lúc rừng quan san thay lá?

 

 

Em hiền hòa hay em gây tội ác

Để nguyên soái Thiên Bồng bị phạt làm heo?

Có phải em là “nửa vầng trăng treo”

Mà Khương Hữu Dụng ghép vào ký ức?

 

Riêng ta lòng ngập ngừng… không nói

Khi nỗi riêng đau nhói cả tim mình.

Ta không gọi em bằng những tên kiều diễm

Vì Nguyễn Du đã gọi lâu rồi.

 

Dù trong lòng những nhà thơ, em là chúa tể

Em đẹp nhất trong tâm hồn những nghệ sĩ lang thang…

Đứng trước em! Ta trở thành lạc lõng

Như kẻ không nhà, như kẻ bơ vơ…

 

Với phần hồn, ta chỉ mơ có Mẹ

Là vầng trăng sáng nhất.

Chỉ có người ta yêu

Là đẹp hơn em nhiều!

 

(Học về “Trăng trong thơ các nhà thơ”)

1985.

Đã xem 41 lần