Tuyển tập Thơ ”LỠ MỘT THỜI XANH XƯA”

LỜI MỞ

Một thoáng trường xưa. Một thời áo trắng. Một đời mang nặng nghĩa ân. Một tình người qua đau thắt. Ngậm ngùi  lời ru nước mắt. Nhớ thương vòng tay mẹ hiền.  Rồi chuyện đời truân chuyên. Rồi chuyện người phiền muộn. Lời tỏ tình đã xa. Vàng xưa ánh trăng ngà. Mùa xuân qua cánh lá. Rớt xuống đời xót xa!

Tuyển tập Thơ LỠ MỘT THỜI XANH XƯA” là dư âm của sóng, là tiếng lòng thời gian qua những thăng trầm đời thường, là khúc tình ca trăn trở bên này quê hương và bên kia đại dương thăm thẳm với nghìn trùng xa cách một thế kỷ chia đôi! …

Xin ân cần gởi lại một thời xuân thoáng chốc xa rồi!

Diên Khánh, tháng 8/16/06

Ngọc Thiên Hoa

 

THOÁNG NGHE MỘT THUỞ

           (lục bát tự do)

Mồng một qua cổng cửa Đông

Mồng hai qua cổng cửa Tây, hết ngày.

Xuân về trên những bàn tay

Tuổi thơ rơi rụng ngậm ngùi đâu đây!

 

Con đường xưa phủ bụi dày

Sao nay như phủ tuyết đầy hồn ta!

Bước em từ thuở ngọc ngà

Theo con bướm nọ đi về nơi xa…

 

Tháng ngày theo gió phôi pha

Gió ơi! Xin trả em về hôm qua…

Ngang trường xưa lắm xót xa

Thoáng nghe một thuở đậm đà học sinh.

 

Vỗ về ngọn gió vô hình

Nghìn năm sao gió trẻ hoài, gió ơi!

Trăm hoa đua nở cho đời

Rơi chi cánh phượng mở lời chia tay!

 

Lộc xuân hái tặng cô thầy

Bốn mùa vẫn nhớ tháng ngày có nhau.

Buồn vui theo những sắc màu

Hồn em áo trắng giữa trời bay bay…

Diên Khánh, Mồng một tết Ất Dậu – 2005

 

                ĐÊM CUỐI

Mười năm xa…

Tất niên là khoảng trống

Mười năm về…

Ngày cuối thấy mênh mông…

Kỷ niệm buồn chia nhánh đổ vào sông

Thương da diết những tháng ngày khát vọng.

 

Trời cao rộng sao lòng mình bé nhỏ

Gió vô tư, ta thèm chút vỗ về.

Yêu một ngày để ngàn kiếp nhớ hơn

Nhìn xuống đất, xót xa đời cây cỏ!

 

Người còn đó?

Người ra đi chối bỏ

Ta lặng nhìn con gió cuối trời xa…

Trăng đi qua, có biết nhớ quay về

Trời khép cửa mới ngỡ ngàng…

Đêm cuối!

 

Tình yêu nọ, một đời ta đeo đuổi

Lặn, hụp tìm chết đuối ở bên sông!

Khoảng trời hồng coi như có, như không

Ôi đêm cuối!

Tiếng lòng không tên tuổi!

Tất niên, tháng 2/ 2005

 

BẢN TÌNH CA RIÊNG TẶNG

Tuổi học trò như mùa xuân bỏ ngõ

Cho gió vô tình dắt kỷ niệm đi qua…

Vườn tuổi thơ nhuộm sắc lá mượt mà

Tình yêu nọ – mùa trái cây – trĩu quả.

 

Những mơ ước là cánh diều tôi thả

Êm ả bay và như lá trôi xa…

Kiếp con tàu nên thương lấy sân ga

Thân ve dại nên khát khao mùa hạ.

 

Bản tình ca là thiên đường áo trắng

Hát cho quê hương.

Thương riêng tặng:

MỘT NGƯỜI.

Tháng 2/ 26/ 05

 

    NỐT NHẠC KHÔNG LỜI!

Bốn mươi năm – một chặng đường dài

Ai còn nhớ?

Ai quên không trở lại?

Mái trường đó thương sao thời tuổi dại

Ai nhớ trường Diên Khánh những ngày xưa?

 

Mùa đổi mùa, trường lẫn giữa nắng mưa

Cây thay sắc nên trường xưa cũng đổi!

Hoàng Hoa Thám!

Tuổi thơ tôi nông nổi

Bài thơ tình viết vội chẳng người đưa!

 

Nhớ cánh bàng vàng võ vẫn đong đưa

Phượng trong gió rụng đầy sân, sắc đỏ!

Tiếng trống trường vẫn âm vang thuở nọ

Tuổi học trò như hoa cỏ mùa xuân!

 

Thềm đá nằm trước ngõ thoáng bâng khuâng…

Làm kẻ đón, người đưa bao thế hệ!

Mái trường đó, lũ chim chiều nhỏ lệ

Mây cuối trời phiêu lãng nhớ tình quê!

 

Áo học trò phải đổi lại, buồn ghê

Xa bục giảng, chân đi, lòng đâu nỡ!

Trang giáo án qua những lần trăn trở…

Kỷ niệm về uà vỡ… nát hồn tim!

 

Bốn mươi năm rồi cũng sẽ im lìm

Tìm trường cũ nơi đâu và tên mới?

Trường xưa vẫn muôn đời không thay đổi

Sống trong tôi như nốt nhạc không lời!

Tháng 4/05

(Kỷ niệm 45 năm thành lập trường Trung học Diên Khánh – Hoàng Hoa Thám – Trường cũ đã đổi chỗ)

 

LỜI RU EM MUỘN MÀNG

Ta biết em chờ ta

Từ thời tuổi thơ, em viết thư tình trên lá.

Những bài tình ca viết vội rồi em hối hả bỏ quên…

Tưởng chừng đã quên nên ta đã một thời quên lãng!

 

Thời gian đi ngang…

Ném tuổi thơ em vào lớp tro tàn.

Em âm ỉ cháy một tình yêu vô hạn

Đã nung chảy hồn ta rêu xanh, đá tảng!

 

Ngôi sao băng bơ vơ rớt, bẽ bàng

Ta tỉnh giấc, bàng hoàng đón nhận.

Ta biết em vẫn chờ ta

Qua bốn mùa băng giá.

 

Em trong ta là cơn mưa mùa hạ

Em trong ta là chút nắng mùa đông.

Em chờ ta – một góc trời hồng – cay đắng

Ta ăn năn nhìn góc phố cô đơn.

 

Ta biết em vẫn con gái dỗi hờn

Đành chuộc lỗi bằng những bông hồng trắng.

Đêm ”Tân hôn”, quặn lòng thương bóng nắng

Ta hát ru hời… chẳng nỡ nói xa em!

Tháng 3/05

 

     ĐÊM VƯƠNG TRIỀU

         (lục bát tự do)

1. Đêm nhận lời ngày cầu hôn

Nên chưa tháng bảy, quạ khôn bắc cầu.

Trăng sao tính chuyện trầu cau

Mây thêu chiếc áo cô dâu sắc vàng.

 

2. Nắng mưa làm họ đàng trai

Buồn vui – đàng gái – cùng xây lâu đài.

Vòng tay xưa: Lễ định tình

Thời gian – chiếc kiệu – rước nàng về dinh.

 

Hoa hồng trắng nghĩa băng trinh

Lời ru thay tiếng pháo hồng nghìn năm.

Lặng thầm thương kiếp rau răm

Xót vương triều ấy đã thành xa xăm…

 

3. Mỗi năm, quạ lại bắc cầu

Làm sao bắc lại buổi đầu, quạ ơi!

Vương triều hồng trắng ly tao

Làm sao uống chén rượu đào Tân hôn!

Tháng 3/05

 

LỜI KHẨN CẦU

Bụi mờ cỏ lún phún sương

Mưa xuân như đã vương vương má hồng.

Quặn lòng với những sầu đông

Lời ai vọng giữa thinh không, khẩn cầu:

 

”Coi như chưa gặp từ lâu

Coi như chưa có cho nhau bao giờ!”.

Tình trăn trở nỡ nào ngơ

Dòng thơ rơi rụng bơ vơ dưới cầu!

 

Bụi mờ phủ nẻo chờ nhau

Mưa xuân dệt chữ ”thương đau” tặng người!

Kiếp duyên lỡ khóc, lỡ cười

Thầm khen con tạo cũng lười nói năng.

 

Ai làm nước mắt trối trăn

Chôn đi hai chữ ”ăn năn” một lần!

Tình trần, hạnh phúc phù vân

Như hơi sương thoáng qua thân cánh đào!

 

Nợ nần nhau ở kiếp nào

Cách chia ai tạo? Ngọt ngào ai trao?

Khác gì vết cắt con dao

Vào tim đào huyệt chôn bao tâm tình!

 

Kiếp này lỡ chuyện chúng mình

Kiếp sau nguyện bóng với hình có nhau.

Một đời ôm vết thương đau

Cho người sau khỏi lỡ cầu yêu đương!

Tháng 4/12/05

 

LẶNG LẼ ĐI VỀ

Biết mùa xuân đâu chỉ để riêng mình

Nên lặng lẽ rời xa khu phố lạ.

Trước quen thuộc sao giờ xa cách quá

Nên bình minh sớm nhuộm bóng chiều tà!

 

Hoa giấy đỏ đầu đường nghiêng cánh lá

Ngỡ ngàng chùm hoa nhỏ trước nhà ai!

Con đường đêm đâu rõ bóng nắng dài

Nên lạnh lẽo hình hài theo dĩ vãng!

 

Khu nghĩa trang nhìn bước người ngần ngại

Bó hoa hồng trắng dại rớt từng bông…

Để rồi có một lần đi không lại

Tháng năm về quên hết chuyện ngày mai!

Tháng 5/02/05

 

MỘT CÕI ĐI VỀ

Người từ một cõi đi về

Ta nghe gió rụng tình thơ não nề!

Giọt mưa chiều nhỏ lê thê…

Con chim lẻ bạn bơ vơ giữa trời!

 

Nắm tay để lại bên đời

Xoè ra hứng chút hương hời tả tơi.

Cõi về lặng lẽ không lời

Mà như ngọn nến gọi mời chơi vơi…

 

Người từ đâu tới, Người ơi

Bóng hình hư ảnh tan trôi cuối trời!

Còn chăng cát bụi xa vời

Duyên trăm năm nếu hết thời thì đi!

 

Người từ một cõi biệt ly

Cội nguồn xưa có biết gì là đau!

Lệ tuôn thành khúc nhạc sầu

Vần thơ rũ cánh giữa cầu, gọi nhau!

Tháng 5/11/05

 

LỆ ĐÁ

Nào phải bão giông sao biển lòng nổi sóng

Xuân mới về trời đã trở vào đông!

Tiếng oán hờn gào thét giữa khoảng không

Tia sáng sống cũng trở thành vô vọng!

 

Bình minh đến mang bóng người chìm khuất

Gió vỗ về ru khẽ giấc thiên thu!

Mùa gọi mùa ru con ngủ à ơi …

Giọt nước mắt giữa đời thành lệ đá!

 

Kiếp cây cỏ trả về cho cây cỏ

Bụi tre già nhỏ máu khóc măng non!

Thương yêu này gởi trọn hết cho con

Kiếp sau nhớ trở về bên Bố Mẹ.

Tháng 4/4/05

 

 

TIẾNG HÁT BÊN ĐI

Ta vô tư qua nửa vòng đời

Sao vẫn ngại ngần nhìn giọt nước mưa rơi…

Nghe bâng khuâng một thuở học trò

Nhìn vầng trăng nghiêng trên bờ cát lở.

 

Em ngây thơ giữa chốn bụi mờ

Mang chút dại khờ chờ nắng lên cao.

Nghe xôn xao từng tiếng thì thào

Khi một lần hạnh phúc ghé thăm.

 

Là cơn gió!

Em rung lên cho đời

Thành tiếng hát mênh mông cuối trời.

Là nắng ấm!

Em xin gởi cho Người

Ở nơi đó có hay chăng hỡi Người?

 

Tiếng hát bên đời!

Ta gởi lại cho ai

Thời con gái đi qua như giọt nắng phôi phai…

Tóc em dài, dài trong nỗi nhớ

Một cánh phượng hồng

Bỡ ngỡ…

Rớt trên vai!

Tháng 4/05

 

 

TÌNH BẠN, TÌNH LỚP

Mẹ Ba cho em hình vóc con người

Thầy cô cho em cuộc sống tươi vui.

Mùa xuân đi qua hoa lá ngậm ngùi

Thiết tha cuộc đời với câu ca tiếng cười.

 

Gặp nhau chia tay nhau dưới mái trường

Mùa xuân cho em hạnh phúc muôn phương.

Tình yêu quê hương ôi quá thân thương

Phút giây tương phùng rồi cách xa muôn trùng.

 

Cho nhau bạn hỡi tuổi xuân trên học đường

Một lần này thôi mai xa, ôi, vấn vương.

Tình bạn, tình lớp thắm thiết bao tiếng cười

Tiếng yêu học đường hòa tiếng yêu con người!

Tháng 4/2005

 

 

THỨ SÁU CỦA CUỘC ĐỜI

Ta gặp anh vào tối chiều thứ sáu

Những cánh phượng gọi mùa rơi xuống đậu bờ vai.

Trăng lưỡi liềm loang loáng khúc tình ca

Những ngọn sóng mặt trời” trôi xa mãi…

 

Anh dẫn giải những người đi tới biển

”Dấu chân qua trảng cỏ” khắp mọi miền.

Những ”Khối vuông rubic” vẫn còn nguyên

Ai tô vẽ đẹp tươi đời lính chiến?

 

Thực và mộng đời thường ta đối diện

Như đoàn tàu đổi chuyến sắp vào ga.

Phiên tình khúc một thời coi như đã…

Em – Bạch đàn– gởi trả ”Bạch dương” – anh.

 

Ta bé nhỏ giữa trời mênh mông quá

Kiếp con thuyền đợi ”Bến cá chiều thu”.

Ta nhắm mắt trước thơ Người quyến rũ

”Từ một đến trăm”, ta đếm đủ bao lần.

 

Khi con người nhận giác quan thứ sáu

Để thêm vào Ngón thứ sáu bàn tay”.

Đôi tay gầy mười ngón ấy đổi thay

Ta đứng giữa đời thường hay dị dạng?

 

Và ta tin trên đời còn số mạng

Mắc vào trong lưới nhện mỏng vô vàn!

Ba – Bảy- Chín, một hàng, trăm con số

Ta vô tình với số Sáu của anh.

 

Quy Nhơn chiều mưa, mắt ướt long lanh

Từng bọt biển vỗ vào bờ sóng sánh…

Chiều tối ấy thành thứ gì anh hỡi

Có phải chăng thứ sáu của cuộc đời?

Tháng 3/25/05

(Những tập thơ Thanh Thảo in nghiêng)

 

 

     DIÊN KHÁNH XANH UM

Ba mẹ cho em cuộc đời xanh non lúa

Quê hương cho em từng mảnh đất lụa là.

Bầu trời dệt nên màu xanh xanh cây lá

Góc sân nhà thương quá mảnh tình quê!

 

Cây dừa nắng mưa

Em đu đưa thuở nhỏ

Cho em đến trường ươm khát vọng bay cao…

Quê hương xa xôi

Lòng dạt dào

Em nhớ

Diên Khánh xanh um

Diên Khánh ngọt ngào!

Tháng 10/03/05

 

 

PHIÊN KHÚC CHO CON

Khi mẹ cho con ra đời

Loài người đã quen với lẽ thường sinh, tử.

Khi bố đưa con vào trường học chữ

Thầy cô dạy con chữ bệnh lão là gì?

 

Khi tre cỗi cằn cần măng non mọc

Nhưng tóc bạc rồi không mọc lại màu đen.

Đời mắn may, phận bạc với hèn, sang

Chữ ”may mắn” giữa bàn tay, con có.

 

Con nằm đó giữa đất trời hoa cỏ

Khi nhiều người chẳng có chỗ dừng chân!

Dẫu kiếp người là hai  chữ phù vân

Nhưng con đã nhận trọn phần hạnh phúc.

 

Sống chen chúc giữa trần gian tạm bợ

Khi xuôi tay mới biết chẳng bến bờ!

Cách xa nhau cũng chẳng mấy ai ngờ

Về dưới đất mới ngỡ mình gặp gỡ.

 

Thưở nuôi con nào tính ngày tính tháng

Nên đâu tính được ngày con theo bạn ra đi.

Tre khóc măng đau đớn lúc chia ly

Vườn của cải còn nghĩa gì con hỡi!

 

Nhưng nước mắt nhỏ xuống đời còn bởi

Những hồn ma, bóng quế, kiếp không nhà.

Vạ biển lửa, vạ lằn tên mũi đạn

Giữa bão giông nào phân biệt bạn thù.

 

Đưa con về với giấc ngủ thiên thu

Vinh quang đó dành cho con đã đủ.

Ru đau khổ là chút gì hạnh phúc

Cần phải chia cho đủ mọi kiếp người.

 

Cách xa này chỉ tạm bợ trên đời

Gặp dưới đất mới gọi là vĩnh viễn.

Mẹ sinh con, mẹ một lần đưa tiễn

Bố nghẹn ngào làm kẻ viếng mồ con.

Tháng 5/1/05

 

 

NHƯ MỘT LẦN ĐƯA TIỄN

Rồi chiếc lá cuối cùng kia cũng rụng

Ngậm ngùi lăn theo gió đến vô cùng…

Đường ngập nắng lá vàng như vỡ vụn

Sợ lòng đau, cơn gió thổi ngại ngùng …

 

Mây cuối trời tan tác mảnh tình chung

Rơi xuống cỏ một khung hình ảo não!

Cây mềm mại trở thành bao mũi giáo

Lá dịu dàng bỗng chốc hóa gai xương!

 

Phố thân thương như một bãi chiến trường

Cô đơn kẻ đứng giữa đường dọn lá!

Mùa gọi mùa, từng ngày qua hối hả

Kỷ niệm về ném trả những yêu thương …

 

Ta vì em kết lá dựng thiên đường

Nhặt lá rụng nghe thương mùa rụng lá!

Một cơn bão đã xô thiên đường ngã

Kiếp không nhà theo ta – gió, lá – em.

 

Em vì ai kết lá dựng thiên đường

Nhặt lá rụng giữa ngày mai rụng lá!

Từng sợi tóc thả vào thơ như đã

Như một lần đưa tiễn lá bay xa…

Tháng10/27/05

 

 

       MƯA KỶ NIỆM

Hạt vui rớt vào em, thời tuổi dại

Hạt đùa trên má con gái dậy thì.

Hạt ngậm ngùi lăn tiễn bước em đi

Kết thành hạt biệt ly – mưa kỷ niệm!

 

Thời áo trắng học trò yêu sắc tím

Cánh chim chiều vỗ cánh lẫn vào tim.

Từng hạt mưa nhung nhớ thuở êm đềm

Môi em nếm những giọt hồng, ngọt lịm!

 

Cánh chim đó đã bay tìm lối mộng

Mưa đầu sông!

Mưa con gái!

Mưa giông!

Mưa trong lòng trắng xóa những đêm đông

Tình như có, như không

Mưa vô vọng!

 

Hạt mưa rớt xuống đời em, đánh động

Chút tình hồng, hờn dỗi, thả trôi sông…

Anh bây giờ phương ấy có gì mong

Mưa em rớt vào lòng anh

Mưa khóc!

 

Mưa từng hạt…

Từng hạt… về trên tóc

Lá thư xưa, anh chưa đọc bao giờ!

Thư đã mờ, mưa kết lại lời thơ

Mưa kỷ niệm nhạt nhòa

Mưa thương nhớ!

Tháng 11/6/05

 

 

GỌI MƯA VỀ PHÔI PHA

Trời đã mưa rồi sao

Râm râm vừa ướt áo.

Làn sương mờ hư ảo

Tiễn thu vào chiêm bao.

 

Em hôm nào quái lạ

Nhặt xác hoa cuối mùa.

Lùa gió về gởi trả

Quên đoạn tình vừa qua!

 

Giọt mưa về xót xa

Não nề đi trên lá…

Giữa đi – về hối hả

Như kiếp mưa không nhà!

 

Ta gom ngày cặn bã

Đổi đêm đen thật thà.

Em xua lời gian trá

Gọi mưa về phôi pha…

Tháng 11/12/05

 

GỌI TÌNH NẮNG CHẾT

      TRÊN SÔNG

Thời gian ru tình hấp hối

Lạnh tàn thu đắng đôi môi!

Đau thương tiếc thời nông nổi

Ngậm ngùi nhớ thuở xa xôi…

 

Thuở chưa mười lăm, người nói:

– Bé con nhà ai thương ghê!

Tuổi hồng đi trên sách vở

Vầng trăng chưa rụng câu thề.

 

Em qua trăng tròn, rạng rỡ

Mưa xuân một thuở tràn về.

Ai đến nhà em chẳng nỡ

Rời xa “con bé xinh ghê” !

 

Nhiều chàng trai xin ở rể

Làm thân cuội ngóng Hằng Nga.

Nhưng em là người cổ tích

Mơ đêm, Hoàng Tử tìm về.

 

Em hai mươi mái tóc thề

Vầng trăng chia đôi thương nhớ.

Mưa xuân tình cờ trở lại

Ngỡ ngàng… rớt một lời thơ!

 

Mưa đêm xối lòng nức nở

Đông về giá lạnh môi hồng.

Em ôm ngày xưa vô vọng

Gọi tình nắng chết trên sông!

Tháng 12/06/05

 

 

GỌI NẮNG!

 

Khi én gọi xuân về màu xanh phủ

Gom mây trời, ta đong đủ cho em.

Mượn sợi tơ con nhện dệt mảnh rèm

Che gió lạnh về đêm khi em ngủ.

 

Ta khẽ hát lời ca ru tình muộn

Cuộn bão lòng xin hôn mãi ngàn năm.

Em vô tư yêu với những lỗi lầm

Ta níu kéo thời gian xin chậm lại.

 

Tiếng ve rụng giữa đời em, con gái

Hai mươi năm thành trái đắng vì ai!

Lùa hạ về gom nắng sợ tình phai

Nên gọi nắng ru tình quay trở lại.

 

Xin gọi nắng ru tình đi, đi mãi …

Qua sông dài, biển rộng tới rừng sâu.

Gọi cho người còn lại mãi yêu nhau

Cho trôi hết mưa sầu nên gọi nắng!

Tháng 5/25/05

 

 

SỐ PHẬN HỒN MA

(Lời liệt sĩ vô danh nói với liệt sĩ Đặng Thùy Trâm)

Cuộc chiến nào cũng có được cái tên

Nghèo khổ, vinh quang… bấp bênh vì định mệnh.

Kiếp hồn ma, những ai về bờ bến

Ta vật vờ… chẳng biết đến nhà đâu!

 

Lịch sử cúi đầu đi trước những thương đau

Người chạy theo sau, qua cầu rút bỏ!

Bàn tay ta xòe ra, không ai nắm cả

Ta quên người sao thấy được hình ma!

 

Ta một mình ôm lấy nỗi thiết tha

Ai đó gọi tên dù chỉ là… hư ảo!

Bao lần lấy xương mình làm manh áo

Ăn mòn dần… tiền sử vốn chiêm bao!

 

Giữa chiến trường sao đoán ra tầm đạn

Lấy mạng người đan kết viết chiến công?

Ta ngắm vào ai không đồng bào, bè bạn

Nhắm mắt… xiết cò… ghi trang sử vẻ vang?

 

Người nhắm vào ta, ngỡ ngàng… lấy mạng

Hồn ta, người nghe man mác bay lên…

Hai đứa bên bờ đất nước vốn chia đôi

Máu đổ xuống bên nào trôi… cũng đỏ!

 

Đời mưa nắng gọi sầu qua cây cỏ

Có một ngày, em đã bỏ ta đi.

Về một chỗ ngàn thu em yên nghỉ

Ta chỉ còn hồn phách, có hơn chi!

 

Đời đã khắc tên em, người chiến sĩ

Một ”anh hùng” thời chống Mỹ vẻ vang!

Tên của em sáng chói chốn thiên đàng

Đăng quang giữa ngai vàng ngàn ”Liệt sĩ ”!

 

Khu nghĩa trang, ta lặng nhìn tri kỷ

Ghi vào lòng lần cuối mảnh hồn oan.

Thế giới nào cũng có những tính toan

Chân ta bước trên đường mòn nước mắt!

 

Người giữ em – một ”gia tài”- rất chặt

Trên bàn cân đong, đếm mặc em… đau!

Em ngày xưa nũng nịu những nguyện cầu :

Mừng ”Thống nhất. Tự do”  ”Hạnh phúc”.

 

Ta và em cùng bao người ngã gục

Em mắn may giữa ”hạnh phúc” tràn trề!

Ta bây giờ bạn núi với trăng quê

Không nấm mộ gọi hồn về bãi nợ!

 

Cuộc chiến có tên dẫm lên lòng man rợ

Kết tinh thành kẻ lạnh lẽo lương tri.

Mồ liệt sĩ vô hình không tên tuổi

Số phận hồn ma thui thủi mấy ai ngờ!

Tháng 10/22/05

 

XUÂN NHÂN THẾ

Em ơi!

Thời gian trôi nhanh quá

Xuân về tô thêm má em hồng.

Mai nhà thay đã bao lần lá

Là mấy mùa xuân anh đi xa!

 

Quê người, dưa, mức gừng, hoa quả…

Sao chẳng mặn bằng hương trong ta.

Nhìn én dệt trời xanh hối hả

Bỗng nhớ thương mái lá quê nhà…

 

Mẹ một đời vì ta vất vả

Ruộng rạ em cực đã bao mùa!

Giấy học trò vàng vọt cũng già nua

Mưa giông tố xót lòng đêm rau cháo!

 

Đời trần tục cuốn người vào khổ não

Mẹ năm nào cỏ mộ đã lên xanh!

Khu vườn xưa cây lá có đâm cành

Mưa thôi khóc trên bờ vai hiu quạnh?

 

Một hạnh phúc suốt đời ta cầu cạnh

Là hoa hồng, nắng ấm, ước mơ xanh.

Là hương thơm nhân thế chở mộng lành

Đông giá lạnh cũng hóa thành xuân ấm!

 

Mưa xuân có xóa bờ vực thẳm

Chia đời ấm lạnh chút hương quê?

Em ơi!

Xuân ấm lòng nhân thế

Một trái tim thơ đập đôi bờ!

Tháng 12/25/05

 

NHA TRANG TRIỀN SÓNG GỌI

Có một mùa heo mây trôi qua đây

Phố xưa nhuộm sắc vàng đầy lối nhỏ.

Ðường Trần Phú miên man ngàn cơn gió

Như vô tình qua nơi đó vấn vương…

 

Giọt nắng quê hương tràn ngập phố phường

Chiều ngõ Sáu những con đường mở ngõ…

Chợ Ðầm đón người về nhưng chẳng rõ

Người đi, về mang mấy nỗi âu lo?

 

Ðâu ghềnh đá có Hòn Chồng, Hòn Vợ?

Én bay về Hòn Yến viết trang thơ.

Cầu Bống chờ ai, cầu Ðá đứng chơ vơ?

Lầu Bảo Ðại gợi nỗi niềm tê tái!

 

Trên cao đó, Như Lai ngồi ái ngại

Người cuối trời, cuối bãi nhớ thương ai!

Thưở em qua tuổi chiếc lá thuộc bài

Biết thầm nguyện dưới Tháp Chàm Thánh Mẫu.

 

Ta – cơn gió – vô tình nghe câu ước

Hóa thân thành những giọt nước mưa ngâu.

Có một mùa heo mây trôi qua đây

Triền sóng gọi Nha Trang ngày thơ ấy.

 

Nha Trang triền sóng gọi thoáng mưa bay

Ðêm qua hết gọi ngày bình minh dậy.

Sóng vẫn vỗ nơi bờ thương biết mấy

Nha Trang triền sóng gọi gió heo mây!

Tháng 08/22/05

 

GIỌT SẦU TRONG MƯA
Giọt mưa rơi xuống bên đời
Như tờ thư mở không lời ai trao.
Gió trời lay lá xôn xao
Gió nào biết được ngày nào lá rơi!

Lời thương cất lại Người ơi
Để dành mai mốt ru hời cho nhau.
Mưa chi trỗi khúc nhạc sầu
Chiều ni bỗng để thương đau một người!
Tháng 9/28/05

PHÔI PHA KỶ NIỆM

Em về thăm chốn cũ

Gió xưa giờ đã xa…

Nơi ta ngồi thuở ấy

Mưa gió đã phôi pha…

 

Con còng đêm trăng đó

Chắc nay đã về già?

Cuối trường cây hoa sứ

Một mình rụng từng hoa…

 

Góc sân thềm tu viện

Đám lá cuộn nắng tà.

Chỉ còn con sóng nhỏ

Không ngớt vỗ hồn ta!

 

Hồn ta con sóng vỗ

Theo gió cuốn vô bờ.

Tu viện chiều bỡ ngỡ

Người xưa nay trở về?

 

Hoa sứ thời thương nhớ

Cũng qua rồi tuổi thơ!

Nửa vầng trăng dang dở

Thẩn thờ trên sóng xưa!

 

Em về thăm chốn cũ

Bờ đá còn, anh đâu?

Gió về không chỗ đậu

Giọt sầu hay mưa ngâu?

 

Em về thăm chốn cũ

Gió xưa giờ đã xa…

Nơi ta ngồi thuở nọ

Mưa gió về phôi pha…

Tháng 2/05 (Viết cùng Thi Nhím)

 

         CŨNG THẾ

Nếu cỏ cây chờ mùa xuân về

Trong lòng em, em mong anh cũng thế.

Tình Bắc!

Duyên Nam!

Hai phương trời cách trở

Lòng em úa tàn lịm chết giữa lời thơ!

 

Anh!

Tiếng mưa đêm từng giọt về tan vỡ…

Em!

Khúc tình buồn thánh thót dở dang cung.

Anh!

Nắng tháng ba vàng lên cùng với gió

Em!

Sương mai về trên lá cỏ long lanh.

 

Hai đứa bây giờ không chung một màu xanh

Làm sao dệt bầu trời cho cánh én.

Em!

Con cá nuốt lưỡi câu mắc nghẹn

Anh!

Loài dơi nên chỉ thích đêm đen.

 

Cỏ thiếu mùa xuân, cỏ làm sao bẽn lẽn

E ấp chờ người, e thẹn lúc xuân sang?

Trời nếu thiếu mây, sao dệt màu huyền thoại

Em thiếu anh rồi đời như cỏ vậy thôi!

Tháng 3/3/06    

 

CHIA TAY NHAU TỪ ẤY

Xin trả lại những ngày xưa thân ái

Trả góc trời tu viện thuở chờ ai.

Con đường đêm, tiếng sỏi đá thở dài…

Lời huyền thoại níu chân tình oan trái!

 

Xin trả lại nước mây trời Ghềnh Ráng

Chiều thêng thang bọt trắng sóng Quy Hòa.

Phố xưa buồn, đêm chia nửa vầng trăng

Giăng trên tóc phi lao rơi lả tả…

 

Xin trả lại đêm hoàng cung vô giá

Một lần xuân chắp vá khúc tình sầu.

Mưa ngọt ngào đã biến bão thương đau

Cầu Ô Thước nối tình sau, vỡ máu!

 

Đóa hồng đó, con bướm vô tình đậu

Bãi nương dâu ”Thượng Hải hóa tang điền”!

Mây muộn phiền đan kín nỗi niềm nhau

Câu tương ngộ theo chân về đánh đố!

 

Bụi thời gian phủ đầy tim, thế chỗ

Chút chân tình theo gió thổi hư vô…

Kỷ niệm xưa, rêu xóa bỏ tháng ngày

Thôi ta hãy chia tay nhau từ ấy!

Tháng 1/12/06

 

TUYỆT TÌNH KHÚC

Hoàng Gia vô lãng phục, vô yên
Viễn khách tương tư ích miểu nhiên.
Sáng đến. Chiều đi. Ngày tống biệt
Tình hận. Tình ca. Ôi triền miên …

Lâu đài đó ai xây giữa biển
Lối vào trên những phiến băng xanh.
Tương tư gió khẽ buông mành
Lung linh lệ ngọc kết thành gấm hoa.

Phù Dung nọ yếu mềm một đóa
Tùng Bách kia rắn rỏi một cây.
Tơ trời lộn chỉ nào hay
Cọp gầm núi lở. Rồng bay rung trời!

Phu thê nhất dạ nguyên thượng thảo
Kỳ vọng xuân phong đáo hựu sinh.
Trăm năm ôm lấy chữ Tình
Nghìn năm giữ trọn chữ Mình chữ Ta.

Duyên long phụng, tơ chùng, lệ đá
Nợ ba sinh, tầm tã, mưa sa!
Đền vàng quá khứ nguy nga
Vương triều mắc giữa phong ba dập vùi!

Bờ bến lạ, ngậm ngùi, tơi tả
Dòng sông quen, tui tủi, ngân nga …
Tình ca hay khúc ly ca
Tình xa theo tháng ngày qua đã tàn!

Tuyệt tình khúc một trang gởi lại
Gió mang vào ngự uyển trao ai!
Không linh tuế nguyệt tha đà
Thì thà thắp nến trên đài… Vọng tiên!
Tháng 6/24/05

        CÓ KHÔNG ANH?
Chút hoài vọng mang em về với Huế
Gió giao mùa chiều trở giấc nhớ anh.
Phố nội thành bỡ ngỡ đếm bước chân
Em từng ước một lần về phố cổ.

Mượn trầu chợ Dinh, mượn cau Nam Phổ
Quên buồn đau sướng khổ kiếp phù vân.
Con sông Hương qua Huế vẫn thầm trôi…
Mây đỉnh núi Hải Vân mờ che lối.

Ôi phố Huế!

Những tháng ngày đen tối
Tiếng chuông chùa Thiên Mụ lỗi giờ ngân!
Đâu sông Bồ, đồi Vọng Cảnh, Thiên An
Đâu Đại Nội của thời xưa tráng lệ?

Huế vẫn thở những hồn người như thế
Giữa đôi bờ vọng tưởng nhớ người xưa…
Nghe dịu dàng trên lá những giọt mưa
Mưa xứ Huế chiều ni buồn dữ nợ!

Có không anh?

Bản tình ca dang dở
Mà Huyền Trân bỏ lỡ lúc xuân thì?
Có không anh?

Một lần đi chẳng nỡ
Huế nghẹn nghào, xa xót thuở Hàm Nghi?

Em bi giờ như cỏ có là chi
Ôm khao khát cùng anh về Vĩ Dạ.
Có loài hoa mọc thầm trên núi đá
Chuyện trầu cau coi như đã… qua rồi!
Tháng 3/17/05

GỞI THÂM TÂM
Gởi Người lục bát tình xanh
Vần thơ sáu – tám mong manh cuối trời.
Ti-Gôn ai khéo vẽ vời
Thầm khen con tạo dệt đời trái ngang.

Trinh nguyên trắng nghĩa khăn tang
Tơ hồng kéo sợi sang ngang bẽ bàng .
Sắc màu hồng trắng kiêu sang
Tô chi sắc đỏ nhuộm trang phủ phàng!

Mây chiều kéo nắng võ vàng
Ngày đưa tối lại rụng tràn chốn xưa.
Kiếp thân liễu rũ đong đưa…
Nép mình ngủ dưới cơn mưa muộn màng.

Chàng về cõi mộng lỡ làng
Thiếp xin nguyện nối cung đàn dở dang.
Tìm đâu giữa chốn trần gian
Trái tim rỉ máu như chàng, chàng ơi!

Vành tang trắng để cuối đời
Xẻ câu ”Tống biệt” thành đôi miếng trầu .
Mai về chốn ấy gặp nhau
Khúc tương hội nối tình sau: Một lời!
Tháng 9/26/05

SẼ CÓ MỘT NGÀY!
Sẽ có một ngày

Em nhận ra đắng cay
Giữa một cõi tưởng chừng chưa cay đắng .
Giữa một cõi ngỡ muôn đời ấm nắng
Biển lặng yên, ai biết sóng tơi bời!

Sẽ có một ngày

Em chẳng thể nào vơi
Dòng nước mắt lặng lờ rơi đêm tối.
Giữa tranh đấu tồn sinh đầy hấp hối
Người nhẫn tâm chối bỏ chốn thiên đường.

Sẽ có một ngày

Em… đi không vấn vương
Thầm bước cuối đường yêu trong tưởng tượng…
Em vui sướng nhận phước phần đã hưởng:
Chút chân tình từ kiếp sống thê lương!
Tháng 9/26/05

 

CỔ TÍCH
Có những chuyện nghe xong, lòng trăn trở:
– Thuở em trăng rằm, anh đã ở nơi đâu?
Hoa cau rụng xuống cầu mùa nước nổi
Lục bình trôi từng chiếc vỡ làm đôi!

Trang cổ tích một lần, em viết vội
Chuyện mình?

Mưa như đã xóa lâu rồi!
Bài thơ cũ thả theo cơn gió thổi…
Tấm hiện hình.

Bống chẳng thể sinh sôi!

Đám lục bình lặng trôi trên đôi môi
Hoa cau rụng xuống cầu trong đơn côi.
Nửa vòng cầu, trái đất như chia đôi
Ước bây giờ trở lại thuở nằm nôi.

Có những chuyện nghe xong, không thể hỏi:
– Vì sao mưa như có tự bao giờ?
Có giây phút xao lòng thương thương thế
Như một lần em ẩn hiện vào thơ…
Tháng 10/06/05

 

NGẬP NGỪNG… XIN EM…

Ôi chao!

Sắc màu ngập đầy trên phố

– ”Lễ hội Thầy – Cô” về trên tay!

Những nhánh lộc cuối năm vừa tầm trẩy

Hay những niềm đau theo tháng ngày?

 

Hồn ta đang già nua, sống dậy

Ngỡ ngàng đây đó mắt màu nhung.

Tuổi thơ quá khứ qua khung cửa

Sóng bước thời gian bỗng thẹn thùng!

 

Trang giáo án ngày xưa hãi hùng bao mối mọt

Trước công đường, ta như kẻ tội nhân.

Em ngây thơ, kiêu hãnh kiếp thiên thần

Người quỷ quái, tự hào thân ác quỷ!

 

Lễ hội Thầy – Cô, vui buồn ai tri bỉ

Những sắc màu rơi rụng giữa đường đi!

Chất xám lụi tàn, rò rỉ chảy qua từng thế kỷ

Rồi mọc thành cỏ dại, tiếc mà chi!

 

Mây cuối trời đi – ở nhớ cố tri

Gói nhánh cỏ gởi về từng mộ chí.

Ở nơi đó có Thầy – Cô yên nghỉ

Trí thức, đời thường, liệt sĩ… có chi hơn?

 

Em mang mùa hoa trẩy hội trên tay

Cười hớn hở chừng ấy màu xanh, đỏ…

Cõi vô hình có bàn tay chẳng rõ

Ngập ngừng…

Xin một chiếc

Tặng cho… mình!

Tháng 11/20/05 (Ngày Nhà giáo VN)

 

ĐẤT  VÀ NƯỚC

Mẹ là giọt sương long lanh

Cha là đất.

Đất nước thành anh

Muôn màu sắc là em.

 

Đất là những bản tình ca nằm thở dài trong củi sắt

Nước là mùa xuân trong ánh mắt quá mỏi mòn.

Đất nước một đời khắc khoải Mẹ trông con

Đất nước mòn chân chiến tranh qua, đau thắt!

 

Đất nước phân minh:

Chuyện tình nào quên đi

Chuyện đời cần nhắc nhở…

Một chữ “thương người” nằm thoi thóp giữa trang thơ.

 

Cũng như trong ai không sắc màu, không đất

Thì nghĩa là ta đánh mất quê hương.

Tháng 11/05

 

 

TẠ ƠN ĐỜI

Những cuộc chiến tranh tàn khốc đi qua…

Súng chẻ đôi người, bom đào huyệt lạ.

Lá trốn pháo, run, giữa trời vật vã…

Tạ ơn bom, mìn, chẳng trúng vào ta!

 

Tiền kiếp thù hằn đến nay chưa hả

Trút bạo tàn, bão nghiến nát xương da.

Sóng xâm lăng kéo lũ ngập nóc nhà

Tạ ơn sóng chừa ta ra chẳng cuốn!

 

Đất rêm mình, nức nẻ xô người xuống

Chôn sống đời già trẻ mặc lệ tuôn…

Đáy biển mòn, giận dữ báo hồi chuông

Tạ ơn đất chừa ta ra chẳng nuốt!

 

Lũ vi trùng không người canh, lờn thuốc

Tàng hình đi đánh cá cuộc với đời.

Gió tách mình khỏi bóng nắng đùa chơi

Tạ ơn gió không đưa vi trùng tới!

 

Ơn chiến tranh, ta biết niềm ray rứt

Ơn sóng thần, ta hiểu mức thương đau.

Ơn đất trời, ta chấp vá tình nhau

Không vi khuẩn, hiểu đâu đời ngắn ngủi!

 

Và cứ thế, sau may là cái rủi

Ngậm ngùi thương tiếc nuối chuỗi ngày qua…

Nếu đến lúc, xác thân này gởi trả

Lời cuối cùng, vẫn tiếng nói: Tạ ơn.

Tháng 11/24/05 (Thanksgiving)

 

CÒN CHỜ NHAU MÃI

Ta tiễn em về một sáng mùa xuân

Cho em kịp đón giao thừa trên quê mẹ.

Nhận hạnh phúc giữa đời không còn trẻ

Nghe tiếng ve rớt vội vã xuống đời.

 

Hôm tiễn em về

Mưa xuân rơi rơi…

Em lặng lẽ bên đời ta hiu quạnh.

Chút niềm vui nhỏ nhoi như có cánh

Vụt bay đi thành nỗi nhớ xa vời…

 

Ta rã rời hóa thân thành con ốc

Bò loanh quanh khóc dưới lớp vỏ dày.

Bước chân người quen thuộc vẫn đâu đây

Em… dang cánh tay…

Còn ta… trốn chạy.

 

Tình thế em ơi!

Tình anh vẫn vậy

Thương nhớ đong đầy, đầy đọa những chua cay.

Đưa tiễn em bằng tháng ngày thầm lặng

Nắng hạ về cháy nỗi nhớ ăn năn…

 

Nhặt cánh phượng gọi sầu lên áo trắng

Tà áo em vàng võ giữa sân trường.

Tiếng ve về não ruột nhớ thương ai

Ngàn năm vẫn chờ nhau…

Chờ nhau mãi…

Tháng 5/11/05

 

TUYẾT RỤNG

Trở trời gió bấc về đâu

Cho đôi chim nhỏ lạc nhau ríu lời!

Ai buông mây xám lưng trời

Gió đưa chiếc lá khô rời chốn xưa!

 

Tình hồng chia nửa nắng mưa

Rơi trên cỏ chết tiễn đưa tháng ngày.

Em dang tay đón đọa đày

Trả đời nắng ấm – nợ vay – thuở nào?

 

Ta về góp nhặt trăng sao

Mang vào cổ tích mà nào thấy em!

Gió hờn ném lá bên thềm

Mới hay em đã hóa mềm chiêm bao!

 

Ân tình mây phủ xanh xao

Mở lời sợ tháng năm hao vóc hài.

Mùa qua bước ngắn, bước dài

Cuộn mình lá ngủ đợi mai xuân về.

 

Ngậm ngùi mưa kết lời thơ

Theo chân em bước bơ vơ qua cầu…

Trở trời gió hái giọt sầu

Hóa thành tuyết rụng trắng màu thời gian!

Tháng 12/01/05

 

TRƯỜNG CA ”XIẾN TÓC”

Bông hoa đem tế mộ phần

Hình như hoa cũng bần thần, phân vân:

– Người – Ta dẫu chẳng nợ nần

Nhưng phân tốt, xấu cũng phần của ta.

 

Một người từ buổi can qua

Bơ vơ lưu lạc chưa ra giống người.

Chữ nghĩa dở khóc, dở cười

Trích ngang lý lịch: Nửa người, nửa… ma!

 

Giã từ kiếp sống phồn hoa

Kiếm tre, giày cỏ điêu ngoa lên đường.

Vung gươm tơi tớt chiến trường

Ngỡ mong báo chúa, chẳng lường vạ tên!

 

Đêm nằm đắp chiếu mà rên:

“Đói kêu tên tớ, no quên mẹ thầy!”.

Thói đời lẽ ấy, xưa nay

Cổ kim đã vậy, đời này khác sao?

 

Tiếc rằng ngọn sóng dâng trào

Phủ lên bờ cát hòng… đào huyệt ai?

Khuất Nguyên ”bất khả tái lai”

Tư Mã Thiên cũng… bái bai chữ Tình.

 

Quẩn quanh cơn gió bên mình

Câu thơ Lý Bạch, bóng hình phù du!

Trăng tà còn mấy mùa thu

Gọi hồn Bá Quát về ru với đời.

 

Kiếp thân ai đã gọi mời

Mà bao con vật dưới trời, bỗng… câm?

Hạt mưa sao xóa lỗi lầm

Một thời mở cửa như nằm… chiêm bao!

 

Chu Du mượn gió đốt Tào

Khổng Minh, chữ lấy máu đào họ Chu.

Tình người là sợi dây đu

Duyên Anh học xiếc  để bù… phế nhân!

 

Bao Công luận án như thần

Là nhờ mặt lọ một phần đó thôi.

Những người bạc trắng như vôi

Không họ Mã cũng thuộc nòi Sở Khanh.

 

Ấy là mưu sự… tài lanh

Máu ai dư ngậm phun… tanh mặt… mèo.

Nực cười cho gã Chí Phèo

Thích nằm ăn vạ chớ nghèo chi mô!

 

Dao say nhè mặt cứa vô

Tỉnh ra mới thấy ngây ngô phận bèo!

Khổ nhục kế” lắm người theo

Mao Toại, Hàn Tín lái lèo, luồn trôn.

 

Hận đời, bóp cổ… ngụ ngôn

Nhét vào kho chữ gởi ”Hồn” văn chương

Bồn chồn giấc mộng ”Quân – Vương”

Vấn vương ảo tưởng ”Mặt trời, hạt sương” bụi đường.

 

”Trái tim mắc cạn” chiến trường

Mượn lời ”Cái thớt” chán chường tấm thân.

Tim mình… làm đẹp… móc dâng

Tặng người ”Hoán vị” ân cần chút thương.

 

Vũ Như Cẩn – vẫn như thường

Nỗi buồn của lá”  tìm đường rụng rơi …

Củi than cùng rét” người ơi !

Lời con xiến tóc” hỏi trời: ”Tóc đâu?”

 

Trời cười: ”Còn mỗi sợi râu

Xén đi mà để mưu cầu lợi danh”.

Sát Phật” lòng nỡ sao đành

Vừa đi vừa… sợ” hóa thành… linh miêu!

 

Trái đìều” lộn hột cà khiêu

Được chơi với kiến” còn… khều nọ kia!

Đưa thân thiên hạ… bắn bia

Xỉa nhầm ”Con Ếch thi ca” ộp oành …

 

Kiến con còn phá được thành

Lá xanh ai gắn ngược cành. Thiện tai !

Tượng đài một bức mỉa mai

Dựng lên vĩ đại thờ ai? Khôi hài.

 

Puskin nào biết cành gai

Xuyên trang thơ những hình hài khổ đau .

Động, Tĩnh” mà ”Lạy bùn” mau

Củi, hoa”… còng trước cũng sau gài chờ!

 

Thế thời, tráng sĩ nào ngờ

Tập đi” như trẻ ngây thơ buổi đầu

Thơ – Đời tàn, nở trên… cầu

Đời vào Thơ hóa cơn đau… dạ dày!

 

Cũng là đáng kiếp… ăn mày

Xin chi chữ Thật” có ngày mang gông.

Cho chừa cái tội làm ngông

Không phân lớn nhỏ, chẳng hòng thấp cao!

 

Người ta quan chức đương trào

Xênh xang mũ mão mà nào nể nang.

Nguyên Hồng mới ”trẩu”, vội vàng

Chen ngang câu chữ hai hàng lệ rưng…

 

Bứt dây nào biết động rừng

Ngược đời mới bị dây thừng cột chưn.

Oan hồn xem cũng… người dưng

Cớ chi ”văn điếu” thẳng thừng một chương!

 

Cây đàn” đắng những đoạn trường:

Đồ chơi có thịt, người gầy trơ xương!

Đêm viết Kiều” vướng tang thương

Một chương xám xịt, bít đường tương lai!

 

Một mình tôi một đường dài”

Lằn roi lịch sử quất ai vô hình?

– ”Quất ngay vào chính bóng mình”

Đức Phật Di Lặc trả lời chúng sinh”.

 

Con người nào phải… cầm tinh

Mà bông hoa đẹp lại nhìn héo hon?

Loại người võ đoán, đáng đòn

Không phân thời thế, đánh mòn roi da!

 

Xem này, ta chỉ phân qua:

(Vì bài ”Hịch tướng sĩ”,  ta… thuộc làu!!):

– Như ngươi cơm gạo đâu ăn

Bổng lương ai cấp, khăn lau đâu dùng?

 

”Cha Hồ là vị cha chung”

Không anh em cũng là cùng đồng hương.

Nay ngươi nhiễu loạn cương thường

Biểu dâng tới… Bộ giễu phường… Giáo sư!?

 

Ly thân” cho đánh mặt nư

Ai làm cá để nhà ngư (ngươi) hóa cò!

Người ta viết sách dạy trò

Sao ngươi hổn láo vào… mò cái sai!?

 

Bàn tay ngón ngắn, ngón dài

Đất trời mưa nắng, ngắn dài chông gai.

Người ta ốm mập khác ”size

Huống gì lộn nghĩa, sai từ một, hai …

 

Ta đây tiên đoán một mai

Lỡ ngươi mà ”trẩu” có hai vấn đề:

– Một là: Trời… khóc dầm dề

Hai là: Trí thức, họ… cười hả hê.

 

Đốt nhang, tế bái… sướng ghê

Một đời người họ chỉ chờ hôm nay!

Người ta bậc… cố nội Thầy

Mà người thẩy họ vô lòng bàn tay.

 

Diêm vương phán tội ngươi ngay:

– Thằng thày lay sự phải đày địa lao”.

Ai bảo ngươi… gáy thài lai

Tiếng gà báo sáng… bực tai kẻ lười!

 

Hồn oan, ngươi ráng ngậm cười

Làm tờ cáo trạng, lưới trời phải… bung.

Anh hùng lỡ bước đường cùng

Dương cung… xạ tiễn, thằng khùng… nốc ao!

 

Chửi bạn gặp súng, bỏ đao

Chén cơm của họ, ngươi cào được sao?!

Cấp trên có bạc ngươi nào

Thơ ngươi, đài, báo họ… ào ào đăng.

 

Quan chức ngươi đã từng… thăng

Thưởng ban từng có, đãi đằng từng ăn.

Dẫu phiền hối lộ lăn tăn…

Cuội không nhờ nó, Cuội… thăng cung Hằng.

 

Cho dù ”thừa gió, bẻ măng”

Quỷ thần nào có… bẻ răng bao giờ?

Thiên lôi có đánh cũng chừa

Con ong nó đã ”chích”… ngừa ngươi chưa?

 

Lưới trời lồng lộng mà… thưa

Hay chưa Tôn Tẩn mắc lừa Bàng Quyên!

Hãy nghe ta một lời khuyên:

– Tu tâm để đức mà truyền trăm năm.

 

Chuyện trùn ủi đất âm thầm

Qua đông, xuân ấm nẩy mầm lá xanh.

Con nhện giăng lưới mong manh

Đem danh văn sĩ mà tranh với đời!

 

Thi thư xảo bút tuyệt vời

Xem trong còn thiếu chút lời văn hoa.

La làng là kiếp quần thoa

Làng… la hóa tục điêu ngoa cổ truyền!

 

Chớ mong chờ nước lật thuyền

Thuyền bằng núi đá, khiên dời về mô?

Thương người kiếp khổ bắt sâu

Nên con gõ kiến nó rầu rụng… râu!

 

Kiếp thân làm cội cây cau

Cho trầu quấn lấy dứt cầu lợi danh!

Chân thành ta dành một trang

Xót thân cái thớt, thế gian mấy người!

 

Mạng còn là phước mười mươi

Phước còn nên mạng mới cười thế gian:

Ăn lộc Chu chớ  phủi ngang

Thả trâu ăn cỏ, giở màn mù đui.

 

Chửi người côi cút tới lui

Lầm bầm trên giấy, khóc vùi bên trong.

Con vật chống lạnh nhờ lông

Con người nhờ mỗi cái… mông đỡ đòn!

Trách con Xiến Tóc lọt tròng

Xén lông còn xén… cái mông con người!

 

Khi ngươi là bó hoa tươi

Trên bàn thờ một kính mười cao sang.

Hoa tươi thành nhúm hoa tàn

Ta làm con bướm đưa đàng cho ngươi.

 

Than ui! Hàn Dũ số xui

Mạnh Hạo Nhiên cũng phải vùi gió mưa!

Di, Tề no ít, đói thừa

Oan tình Lý Bạch nắng mưa rửa chùi.

 

Mấy dòng ta gởi cũng… ”chui”

Hương hoa khấn bái rồi… lui ra liền.

Nếu xem mà khỏa ưu phiền

Coi như uống đặng thuốc tiên không tiền.

 

Ong ngựa chích ngã trâu điên

Còn con ong mật, đâu điên chích người?

Ong bay nhặt nhạnh hoa đời

Cho người ăn mật mà cười với nhau.

Tháng 10/01/05

*(Những bài thơ của TMH in nghiêng, đậm)

 

 

NĂM MỚI

Cây mai mùa đông ký ức

Nở thầm lặng chốn hoang sơ.

Lá rơi qua từng trang vở

Cánh vàng mở khúc tình ca.

 

Xe cộ trên đường hối hả

Muôn nhà kín cửa nhìn ra…

Hỏa châu giữa trời lả tả…

Tờ lịch năm qua, cuối cùng.

Tháng 1/1/06

 

 

       XUÂN ĐỚI VŨ
Nhất chi sơn thôi thôi tồn vạn đại,
Ngọc Thiên Hoa băng tuyết hận xuân giai.
Bồng lai cung, loan phụng bất tái lai,
Cửu hoa trướng, tịch liêu xuân đới vũ!

1. MƯA XUÂN
Một ngọn núi cao ngất sống nghìn năm
Ngàn hoa trời băng tuyết hận xuân thầm.
Chốn Bồng Lai, chim không về tổ ấm,
Màn hoa buồn, hiu hắt thấm mưa xuân!

2. MƯA XUÂN
Núi cao cao ngất ngàn năm,
Nghìn hoa băng tuyết hận thầm tình xuân.
Bồng Lai tương hội xa xăm,
Màn hoa ủ rũ âm thầm mưa xuân.
Tháng 2/22/06

            LỊCH SỬ
Hỡi kẻ nghìn xưa giữ đất trời
Thuyền trên biển đạo đã mù khơi…
Oan tình!

Một nhát quên phiền não
Nhuộm máu đào thay nợ chiến bào.

Ai đã nghìn xưa giữa thét gào
Cho người cỡi hạc ngóng trời cao.
Gọi mây, kéo sấm gầy giông bão
Xua gió, dùa mưa tạo sóng trào.

Bao chiến công!

Ôi bao chiến hào!
Bao hồn cô quả khóc mồ ma.
Nợ vay, vay trả xương và máu
Tiếng sét trời xanh đánh xuống đầu.

Ôi nghìn xưa, nghìn xưa còn đâu
Cho người nay lòng cay niềm đau.
Người đi đầu đội sầu muôn thuở
Kẻ về vai gánh hận ngàn sau!
Tháng 2/08/06

 

TÀN MỘT CUỘC TÌNH!
Em lang thang ngoài gió
Ta lặn lội thân cò.
Gắp nhằm cua kẹp mỏ
Buồn, ngậm môi thân sò!

Hắt hiu con kiến nhỏ
Luồn chỉ và se trôn.
Ruồi sa chân chạy trốn
Khóc thân ốc mượn hồn!

Em!

Sóng dồn bờ trước
Anh!

Ngập ngụa nước ròng.
Hai đứa giờ hai mộng
Duyên tình lỡ đêm đông.

Hai đứa giờ vô vọng
Để buồn cho dòng sông.
Con cá hờn khuấy động
Tàn cuộc tình long đong!
Tháng 2/08/06

CÂN THỦY NGÂN
Con sâu cắn nát nụ hồng
Xấu xa gậm nhấm tấm lòng nghĩa nhân.
Chim trời coi bộ dễ phân
Người ta mới khó luận gần, luận xa.

Can qua không rõ chính, tà
Miếu hoang nào biết thờ ma hay người.
Người vui chưa chắc đã cười
Hoa buồn vẫn nở nụ tươi với đời.

Quân tử đâu kẻ lắm lời
Tiểu nhân múa bút vẽ vời tiếng tăm.
Suối sâu rõ mạch nước ngầm
Tri âm bán chợ mua lầm giả, chân.

Cuộc đời là áng phù vân
Thân chùm gởi cũng như gần phế nhân.
Chuyện xưa có cân thủy ngân
Ai cần thì mượn mà cân thế thời.
Tháng 2/08/06

ĐIỀU ƯỚC
Rồi một ngày

Ta soi mình bên sông
Dòng sông rộng sao lòng ta cứ chật!
Sóng vẩn vơ thèm vỗ về bờ đất
Ta không thấy mình xấu nhất trần gian.

Rồi một chiều

Ta ngắm ta trên ngàn
Núi cao ngất mà đức ta thấp quá!
Cơn gió Sơn Tinh quặn mình trở dạ
Nào hay đâu ta đã hóa cuồng phong.

Rồi một lần run rẫy giữa mênh mông…
Ta mới biết căn nhà mình bé nhỏ!
Cửa ta mở, một đời không ai gõ
Hỏi rằng ta có đẹp nhất trên đời?

Ta nhìn lại gương soi:

Gương thần hỡi!
Thế giới già và trẻ đã chia đôi
Tim quá mòn, hồn úa chẳng sinh sôi
Nghèo trí tuệ, cầu xin Người hoán đổi!
Tháng 2/08/06

LỠ MỘT THỜI

XANH XƯA!

Mùa xuân như cánh gió

Mở trang thư thầm thì…

Xuân cho đời hương vị

Thay một lời chia ly.

 

Mưa xuân về lấm tấm

Vỡ trên bao lỗi lầm…

Hoa lòng em nở chậm

Tiếc một thời xa xăm…

 

Anh bây giờ nơi ấy

Ném cuộc tình qua tay…

Em nơi này vẫn vậy

Nhặt đắng cay từng ngày…

 

Xuân này rồi xuân nữa

Có còn gì hương xưa!

Con chuồn chuồn trước cửa

Bay thấp mà gọi mưa…

 

Mưa chân tình mấy thuở

Theo gió về đong đưa…

Thơ duyên, em khóa cửa

Lỡ một thời xanh xưa!

Tháng 1/23/06

 

    MỘT LẦN NỮA

Ta cho em một ngày nắng đẹp

Cho em một lần ép nắng vào tim.

Ta cho em phút cuối của trời êm

Để em thấy bỗng thèm đêm cổ tích.

 

Một lần nữa thôi em đời như đã

Đi vào vườn hoa lá thuở ngây thơ.

Em đi trên nhung nhớ tuổi dại khờ

Đừng đánh mất những giờ em thần thoại.

 

Người ta nói khoảng trời xanh tiếp nối

Đường chân trời em bối rối khi yêu.

Mùa thương như đã đến với những chiều

Em áo trắng gom mây trời phiêu lãng.

 

Những buồn chán xin một lần gởi lại

Cho em còn nguyên vẹn buổi ban mai.

Em đi trên những chiếc lá thuộc bài

Xanh xanh biếc là những gì hương dại.

 

Ta hóa nắng trên đường em, con gái

Để em yêu, yêu mãi thuở học trò.

Xuân bốn mùa tươi sắc thắm, đừng phai

Một lần nữa cầu xuân em trở lại.

Tháng1/31/06

 

SAO KHÔNG VỀ ĂN TẾT?

Người hỏi ta sao không về ăn Tết

Mang nắng về hoa kết nụ tầm xuân?

Người hỏi ta bên ấy có bâng khuâng

Khi nghe pháo Bonsa giao thừa nổ?

 

Người hỏi ta nếu cuộc đời đánh đố

Con số nào sẽ chọn để ô che?

Người hỏi ta bên ấy có nằm nghe

Xuân kỷ niệm đi về dâng sóng vỗ?

 

Lần ta về những xưa như đổi chỗ

Lối mòn quen trên cỏ ướt, khô dần.

Mai hay Đào tung cánh nở. Phù vân

Rơi xuống tóc khép một đời lận đận!

 

Ta không về, lòng như nghe hụt hẩng

Như mất dần hơi ấm của quê hương.

Sao không về nhặt chút nắng yêu thương

Cài lấp hết những con đường số phận.

 

Ba ngày Tết qua rồi nghe vương vấn

Mưa xuân thôi không rắc phấn phố phường.

Hương xuân còn thoang thoảng với hơi sương

Không về Tết, đành ôm xuân tưởng tượng!

Mồng ba Tết (Tháng1/31/06)

 

      XANH XAO

Giọt sầu nào có biết về đâu

Lơ lững trôi cho trắng mái đầu!

 

Câu thơ rụng cánh xuống cầu

Rớt vào kỷ niệm một màu khăn tang!

Sầu theo gió cuốn ngỡ ngàng…

Lang thang trong nắng về đan tóc nàng.

 

Mưa trên cánh lá vội vàng

Rót vào đêm một cung đàn yêu thương.

Cho sầu qua những đoạn trường

Đi về trong những chiều sương lỡ làng.

 

Bốn mùa xếp lại hành trang

Qua cầu định mạng vô vàn đắng cay.

Thời gian xanh thuở tóc mây

Nay xanh xao những ngón gầy tay em.

Tháng 3/13/06

 

NHƯ TỜ GIẤY TRẮNG

      QUA TRANG

Con trăng đi qua mây ngàn

Hỏi em khi nào sang ngang?

Song đôi bóng em làm bạn

Đưa em về chốn vô vàn!

 

Ta về ngày xưa thanh thản

Mưa rơi rớt một tiếng đàn.

Đưa tình yêu về dĩ vãng

Như tờ giấy trắng qua trang…

Tháng 3/13/06

 

ĐÊM HOÀNG GIA

Có một vương triều ngày xưa, nàng từng biết

Từng yêu thương trong nuối tiếc, xót xa…

Có một lời êm rơi trên mắt ngọc ngà

Rớt thành lệ, đêm hoàng cung vô giá!

 

Vương triều ấy giờ đây, mưa tầm tã

Rèm nhện giăng, lá rụng dưới trăng tà!

Hoàng hậu về, chân run rẫy ghé qua

Đôi guốc Tấm cũng… già theo kỷ niệm!

 

Vương triều ơi!

Hoàng gia đêm ngọt lịm

Một màu trời tím ngắt tận buồng tim!

Một nhát dao ai chém xuống giữa thềm

Đêm vương giã đã thành đêm định mệnh!

 

Đôi guốc Tấm lênh đênh còn chỉ một

Cũng đành thôi, đem đốt để thương hoài!

Đêm vương triều, kỷ niệm hóa lằn roi

Quất vào giữa tim Người đang hấp hối!

 

Hoàng gia đó!

Khúc tình ca viết vội

Lời yêu thương gian dối cũng xa rồi…

Đêm vương triều hờn dỗi đắng đôi môi

Lời giã biệt cũng trôi vào quên lãng!

Tháng 3/09/06

 

      VU VƠ…

Con chim bay về tổ

Con dế trốn vào hang.

Ta chui vào bể khổ

Vì em mà lang thang…

 

Con trăng vàng lãng đãng

Đưa giấc qua mơ màng…

Ta nhìn trời chán ngán

Thân mây ngàn lang bang…

 

Ngày ngày không bè bạn

Đêm đêm chẳng họ hàng!

Cây đàn, ta đập vỡ

Cho một lần bơ vơ…

 

Em về đâu? Ta lỡ

Xanh biển nhớ bên đời.

Ta về đâu? Em nỡ

Rớt cuộc tình vu vơ…

Tháng 3/08/06

 

CHIA TAY MÙA ĐÔNG

Có một con sông Ngân Hà

Chảy qua vùng trời bao la.

Có một màu xanh rất lạ

Ngập ngừng…

Xin tiễn chiều qua…

 

Nắng tháng ba, sầu trở dạ

Tuyết tràn trên khúc tình ca!

Em bây giờ còn hay đã

Chia tay một người tình xa?

Tháng 3/08/06

 

                NGẠI

Dẫm dưới tuyết, sợ tuyết đau nên ngại

Ngước nhìn trời, sợ trời tối lại thôi!

Cắn đôi môi, sợ môi khóc, mắt buồn

Vùi vào gối, ngại mình đang khụy xuống!

 

Tay mười ngón buông lơi không dám đếm

Ngại từ đâu một ngón nữa mọc thêm.

Thức nửa đêm, sợ kéo cả đêm dài

Cười héo hắt sợ xuân sầu không lại.

 

Và cứ thế, ta mang thời thơ dại

Thả vào trong một cõi ngỡ vô hình.

Để ngày đêm, ta theo dõi bóng mình

Dò từng bước chân tình em quên lãng!

 

Ta ngại nhất khi lòng mình ngao ngán

Rã rời theo từng bọt sóng vỡ tràn…

Ta ngại nhất khi một lời khinh mạn

Giữa trần gian lỡ phải nói: ”Yêu em!”

Tháng 3/06/06

 

 

VÙI CHÔN KỶ NIỆM

Ta nhặt từng hạt mưa trong mưa bụi
Mưa nhạt nhòa vùi trên tóc em…
Ta mượn vầng trăng nghiêng

Trăng lưỡi liềm
Cười trong mắt em kiều diễm.

Ta chọn ngày mai thôi không mưa
Cho tóc em đừng ướt nữa.
Xin một ngày mặt trời qua khóa cửa
Để em về cổ tích xưa…

Và một ngày không ta, em xa lạ
Một nhát cứa vào tim em nếm qua!
Một tiếng sóng vỗ lòng em tơi tả…
Chợt thương sao cái giải Ngân Hà!

Chân bước đi trên lệ đá ngậm ngùi…
Đạp kỷ niệm đã vùi sâu dưới đất.
Vết dao cứa vào trái tim chân chất
Đành chôn theo ba thước đất lạnh lùng!
Tháng 2/22/06

 

 

CON ĐĨA

Bám vào chân người

Máu tràn đỏ ruộng…

Cây mạ uống máu tươi hóa thành lúa cho đời.

 

Đĩa bám chân người

Máu loang gom thành sợi.

Mạ khóc thân non bị dẫm nát tơi bời.

 

Con đĩa!

No nê rời đôi chân nọ.

Có ngờ vào bụng vịt bầu!

 

Cây lúa đòng đòng

Nặng hạt giữa đồng sâu.

Người cắt nhằm tay, suốt đời máu chảy…

 

Hạt gạo tròn quay

Qua dừng, sàn, xốc, sẩy…

Thành hạt cơm nuôi cuộc sống bao ngày.

 

Người ăn vào

Có thấu nổi chua cay

Đĩa bám chân ai, tháng ngày nắng cháy?

 

Con đĩa ấy!

Bấy thây, còn nhoi dậy

Hóa thành trí thức thời nay.

Ghì tuổi xuân vào những cánh tay.

Hút hết máu trên thân gầy tuổi ngọc!

 

Con đĩa học đường

Ngực gắn hoa… Tiến sĩ!!

Hóa thành chỉ nhện giăng tơ…

Dùng phép phân thân… Tôn Khỉ

Chia tình bằng kiếp… Tỷ Can.

 

Ai ngờ cá kia mắc nạn

Nào hay chim nọ dính lồng?

Thần tượng, người đời tôn kính

Hoá thành… đĩa Mã Giám Sinh!

 

Con vịt ngày xưa, thức tỉnh

”Tử hình” đĩa – luật tồn sinh.

Đĩa trâu, đĩa tình, đĩa phỉnh

Đĩa nào hút máu khiếp kinh?

Tháng 1/10/06

 

 

 

CÕI VÔ CÙNG!

Một chân trời mênh mông

Một màu trong vô tận…

Trời phơi mình bày ra những ngấn…

Đám mây đen

Hụt hẩng kiếp phiêu bồng!

Cõi mông lung không biết đầu hay cuối

Thế kỷ đi ngang thui thui những linh hồn…

Chốn chốn trời mây

Chốn chốn lưới giăng

Là một cõi vô cùng

Cho ngàn năm ăn năn…

Tháng1/18/06

 

 

 

      TIỀN KIẾP

Ngày ấy, ta như rong rêu

Bám vào đá tảng.

Như băng nghìn năm không sao trôi tan.

Có một ngày, băng rêu ta cưu mang

Một giọt nắng giữa đời hấp hối

Thành mặt trời đốt băng ta tan trôi…

 

Ngày ấy, ta như con thoi

Dệt màu xanh cho nhân loại.

Ai hay sao dời, vật đổi

Lời nguyền phù thủy đến rồi!

 

Ngày ấy, ta như con sông

Mở lòng ôm bao khát vọng…

Ngờ đâu một ngày mùa đông

Người đi qua sông, chết đuối.

Sông ta đen đủi một đời!

 

Ngày ấy, ta như mây trời

Bốn mùa bỏ ngõ…

Cõi lòng ta rì rào từng cơn gió

Nào hay gió phải đưa đò!

 

Một ngày nắng vào ở trọ

Một đêm mưa đến làm thơ.

Không trầu, vôi cho môi đỏ

Tình đi mà chẳng có về!

 

Tiền kiếp một đời mắc nợ

Bao giờ mới trả cho xong?

Con đường đi về vô vọng

Xuân qua đánh động cõi lòng!

Tháng 1/18/06

 

 

THƠ

Em mặc áo thêu ngang qua vườn hoa

Hoa sắc hay mắt em nhòa?

 

Lời em muôn ngàn gấm là qua rừng ngôn ngữ

Ngữ thừa hay lời em thiếu?

 

Em đi trong chiều âm thanh qua từng dòng nhạc

Đàn đứt cung hay cung em dung tục, lạc lời?

 

Em mang phong ba qua khoảng trời của gió

Gió ngừng lay hay em không mê say?

 

Em ôm nắng mưa đưa đêm ngày đi đâu vậy?

Mưa nắng vô tình hay tình giãy chết trong em?

 

Có bốn mùa, có nắng gió, có tình ca

Có lời lẽ văn hoa viết trên màu xanh của lá.

Có hoa sắc kết vần là hơi thở

 

Em cởi trần

Nên không thể là:

Thơ!

Tháng 1/19/06

 

 

TRANH ĐỒNG QUÊ – PHỐ BIỂN

Chiều trên quê đồng gió
Đàn bò gậm cỏ no nê.
Hòn Chín Khúc gồng mình vạm vỡ
Núi Đồng Bò muôn thuở xanh trang thơ.

Tiếng chuông chùa oà vỡ đến ngẫn ngơ…
Lũ chim chóc đến giờ bay về tổ.
Con sông Cái chưa bao giờ khô cạn
Gộp trời xanh Diên Khánh với Nha Trang.

Phố biển thênh thang ngủ gọn gàng trên bàn tay Phật tổ
Thôn xóm yên lành gom kiếp khổ sang ngang…
Sóng xanh dịu dàng hôn cát trắng miên man…
Gió đồng nội thổi trên hàng tre phiêu lãng…

Chiều qua trên quê

Chiều sang phố thị
Lúa xanh um long lánh nắng dậy thì.
Bình minh hát ca mang hồn phương xa tìm nguồn chung thủy
Chim ríu rít đưa chân em bước đến trường.

Chiều quê nước mắt
Cỏ sãi dài ruộng rạ.
Lũy tre làng lặng lẽ hát tình ca.
Tình ca cuộn mình buồn thổi về phố biển
Biển lặng yên nằm nghe sóng nổi giận tơi bời…
Tháng 2/22/06

 

 

LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG

Không bao giờ thấy buồn

Chưa bao giờ biết nhớ.

Chẳng một lần nhắc nhở

Một lần xuân đi qua…

 

Chưa ngày nào cách xa

Không ngờ tình hoa lá.

Chẳng sợ đời hai ngã

Dù năm tháng phôi pha…

 

Xuân qua nào nhớ nhà

Nhìn hoa rơi nào xót.

Nghe mưa về nhỏ giọt

Cười con chim đa đa…

 

Hai biển trời nghiệt ngã

Cắt chia câu tương phùng.

Nghìn trùng yêu mệt mỏi.

Lời dối gian cuối cùng!

Tháng 1/31/06

 

 

       LÃNG QUÊN…

Ai nỡ để em về yêu sắc tím

Cho hoàng hôn phủ kín cả đồi sim?

Ai nỡ quên một thời em ngọt lịm

Giấu tình yêu  nét chữ tím học trò!

 

Rồi một ngày mây giăng chiều chẳng rõ

Người qua sông khóa cửa bỏ con đò!

Theo cơn gió, từng cánh sim máu nhỏ

Rỏ vào lòng những giọt đắng  không tên.

 

Rụng xuống đời thành màu tím:

Lãng Quên!

Tháng 3/11/06

 

 

BỐNG!

Ngày xưa có nàng tên Tấm

Nuôi con cá Bống âm thầm.

Nghĩa tình cá – người sâu đậm

Ai ngờ bị Cám bắt ăn!

 

Xưa, Cám kia chẳng nghĩ

Tình chị em ruột rà.

Dẫu cùng cha, khác mẹ

Cũng giống nòi mà ra!

 

Nay, người già quý trẻ

Chuyện Tấm Cám kể nghe…

Cho người nhiều lý lẽ

Quên tháng ngày ong, ve…

Tháng 3/11/06

 

 

      MỘT LẦN ĐẾN CALI

Bốn mùa vẫn xanh trong mắt thơ

Từng con đường đưa người về cõi nhớ.

Gió Cali mang lạnh về trăn trở…

Giọt sầu rơi trong mắt đến ngỡ ngàng!

 

Mưa Cali nhẹ như tiếng đàn

Nắng phố xá muộn màng giăng trên tóc.

Cánh hồng rơi đầy thềm cho mưa khóc

Chút ngọt ngào đem cất giữa hư vô!

 

Cali từng chiều lao xao con sóng vỗ

Thuyền nhấp nhô trên biển nhớ bên đời!

Người đi qua phiêu bạt kiếp chim trời

Như loài sóc mồ côi ngồi nhặt hạt.

 

Bốn mùa vẫn xanh dạt dào trong mắt em

Lùa nắng cho mưa đêm rớt êm đềm…

Mây trong vắt như sương mềm trên lá

Cali một lần em đến để rồi xa…

Tháng 4/ 20 /06 (Nhớ Cali)

 

 

GỌI TÊN EM BỐN MÙA

Giữa một ngày bão nổi

Có con chim gọi mùa.

Mây mềm như giải luạ

Lùa gió về khô môi.

 

Một thời em nằm nôi

Ta ngồi trong cõi vắng.

Kéo trời đêm cho nắng

Quên một lời trối trăn.

 

Có một ngày mưa giăng

Ướt tình em áo trắng.

Một thời chưa cay đắng

Là thuở vừa tròn trăng.

 

Rồi một ngày bão nổi

Về trên cánh hoa Mua.

Cơn mưa chiều hấp hối

Gọi tên em bốn mùa!

Tháng 4/25/06

 

 

 

HỐI HẬN

Có một thời tuổi xanh, ta đánh vỡ

Một dòng sông trong lành trong mắt em.

Có một thời làm con, ta đã lỡ

Ngủ quên đi trong chiếc võng ru hời!

 

Ta mở mắt thấy dòng sông thay áo

Đổi tuổi xuân qua dáng dấp học trò.

Ta nhắm mắt thấy đời ta chẳng rõ

Lăn giữa trời theo gió cuốn xanh xao!

 

Mẹ ta đâu?

Thời gian mòn trí nhớ

Tóc cỗi cằn trắng tiếc tuổi vào mơ.

Em bây giờ có phải ở trong thơ

Dòng sông ấy đêm ngày trôi biền biệt…

 

Ta qùy xuống mà nghe lòng hối tiếc

Nước mắt thành chồi biếc nụ cây non.

Để một ngày nghe Mẹ gọi tiếng ”con”

Giúp ta nhặt những gì ta đánh lỡ…

Tháng 4/8/06

 

 MỘT NGÀY CỦA MẸ

Mưa buồn giăng ngập lối

Nhớ một thuở nằm nôi.

Mẹ từ thời nước nổi

Cấy mạ non cho đời.

 

Một ngày buồn của Mẹ

Cho ngày ngày con vui.

Một thời qua, tuổi trẻ

Chìm trong cơn ngủ vùi!

 

Mừng một ngày của Mẹ

Mưa cũng về ghé thăm.

Đời con như cơn lũ

Ùa qua trong lỗi lầm.

 

Một ngày không có mẹ

Nắng làm sao long lanh?

Từng ngày không có nắng

Cây làm sao đâm cành?

 

Mưa qua rồi nắng lại

Mẹ tan thành sương mai.

Cho ngày thành con gái

Cho đêm làm con trai.

 

Ngày đi rồi đêm lại

Dài ngắn trong mỏi mòn!

Con qua thời bé dại

Mẹ có còn trong ai?

Tháng 5/14/06

(Mother Day)

 

        NHỚ BIỂN

Rồi mai đây, em cũng sẽ quay về

Tìm hơi thở xa xưa thời tuổi trẻ.

Trái tim mẹ đập một đời lặng lẽ

Như sóng ngàn đời chỉ trăn trở và nghe…

 

Em như gió xa thèm bóng nắng trưa hè

Tìm chỗ ẩn để nghe tim đập vội…

Cơn mưa tháng năm dậy thì trong bối rối

Uớt lạnh đôi môi đang hờn gió, dỗi trời!

 

Mai về nhé dù một lần em hỡi

Thoáng xanh xưa nhớ cái thuở gọi mời.

Sợi kỷ niệm trải dài trên biển rộng

Do nông sâu con nước lớn, nước ròng.

 

Em như sóng xa bờ thèm hơi cát.

Lăn trên dòng bội bạc của thời gian!

Biển mặn nhạt dệt xanh bao lời hát

Em vô tư khao khát biển, quay về.

Tháng 5/15/06

 

ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

Vô tận, vô cùng và muôn ngõ

Nối tíếp ngày đêm xanh vàng tím đỏ…

Đường bát ngát về nơi đâu, chẳng rõ

Thời gian vô hình nên mở cửa bao dung.

 

Đường chân trời chạy dài đến vô cùng

Ngàn thế kỷ rụng vào khung nhân loại.

Gió lầm lỗi có bao giờ biết hối

Lời dối gian chẳng đất để sinh sôi.

 

Đường chân trời song đôi theo nhớ nhung

Đêm huyền hoặc dệt sắc màu tàn lụn.

Ngày thông minh thêu mây trời ngũ sắc

Đêm ngày xanh trong mắt nhớ mông lung…

 

Đường chân trời chạy qua đời, vỡ vụn

Lùa nhân sinh qua tăm tối hãi hùng.

Cõi vô cùng, vô tận của thi thơ

Xa ngun ngút đường chân trời rộng mở!

Tháng 5/17/06

 

TUỔI THƠ NGÀY XƯA VÀ NAY

Xa cách quá đói nghèo và trí tuệ

Tuổi thơ ta qua trong vắt những đường cày.

Tuổi thơ ta vui theo mùa cấy gặt

Tuổi thơ ta ngậm ngùi bên nồi cơm sắn, ngô!

 

Mưa tuổi thơ cũng rụng rơi lỗ chỗ

Chiếc áo học trò vá mấy lỗ trên vai.

Nhưng ta có mùa xoài, mùa lúa, mùa khoai

Là những thứ mà em bây giờ không thấy.

 

Tuổi thơ em nào biết gì gặt cấy

Nên làm sao em quý được luống cày!

Tuổi thơ em ngày ba bữa ngon thay

Chân em chạy trên bánh xe không mỏi.

 

Em làm sao biết quay đầu nhìn ngược

Mà thương thời tuổi thơ ta được thế bao giờ!

Nhà ta dột, cột nghiêng lùa gió thở

Tuổi thơ ta nằm trên chiếc võng đong đưa…

 

Bánh Phu – Thê, ta thắt bởi lá dừa

Cho người trọn một ngày thành chồng vợ.

Tuổi thơ ta đi qua trong những ngày nhung nhớ

Mùa hè đi câu, đá dế với thả diều.

 

Làm sao em có được bấy nhiêu điều

Dù may mắn hơn ta, em đầy đủ.

Em bây giờ khác ta xưa, mưa lũ

Nên nào biết đâu rêu đã phủ tâm hồn!

 

Ta ngu ngốc nên xưa nay lẫn lộn

Tưởng như đời khốn khó chạy qua tay.

Em khôn quá nên em nào có thấy

Cuộc đời em xanh tháng tháng ngày ngày.

Tháng 5/19/06

 

       TRỜI HỠI!

(Lời Từ Thị Khánh về ”Hai sắc Hoa Ti-Gôn”)

 

Trời hỡi! Làm sao tôi dám nói

Người làm thơ ấy chẳng là tôi!

Một lần yêu đó, tôi lầm lỗi

Để tim người ấy sống mồ côi!

 

Trời hỡi! Làm sao vẹn lứa đôi

Pháo vu quy tiễn bước chân rồi!

Bên chồng, song bước, tim đau nhói

Hai sắc hoa tàn cũng thế thôi!

 

Trời ơi! Tôi biết tôi đánh đổi

Tình yêu sắc trắng giữa mùa thu!

Chiều mây bao phủ, chiều mây ngủ

Sắc hồng người ấy hóa lời ru…

 

Người đi trong cõi trắng sương mù

Giữa đường ngã gục một chiều thu!

Ti-Gôn từng cánh, từng cánh rụng

Mùa thu hiu hắt đến vô cùng…

Tháng 5/24/06

 

 

MỘT CÕI ĐI – VỀ

Máu ngược, hồn tan

Mùa hè lang thang gọi mưa gốc phố.

Cơn gió ngập ngừng qua trời đổi chỗ

Thế kỷ chạy qua nghèo khổ sang hèn…

 

Tay trắng, đời đen

Cơn bão bao phen xô người trốn tránh

Chiếc lá ngại ngùng xanh um bỡ ngỡ…

Lời thơ vu vơ trăn trở  bên đời.

 

Một cõi đi – về như mây như mưa

Chiều lạnh lùng đưa người về cõi vắng.

Một kiếp phù vân vẫy vùng tay trắng

Một cõi đi – về theo nắng đong đưa…

Tháng 5/28/06

 

       CẦU MƯA
Mùa ni nóng bỏ xừ
Mưa đâu mà tuới mát.
Chút tình hồng gậm nát
Trên dỗi hờn… ngắt ngư!

Ta về tìm lá thư
Tình muôn năm rách ruới.
Em nghe lòng rã ruợi
Cầu mưa trôi kiếp nguời!
Tháng 5/23/06

 

LƯƠNG TRI?

Ta không còn trẻ nữa

Nhưng sức… yêu chẳng vừa!!

Thơ tình là muôn thuở

Sao ta lại thành… thừa??

 

Vàng, người ta thử lửa

Người, chưa biết thử gì?

Cơn giông qua mi mắt

Bỗng trở thành lương tri!

Tháng 5/28/06

 

 

THÁNG SÁU TRỜI CHƯA MƯA

Tháng sáu trời chưa mưa nên áo ai chưa ướt

Trời chưa buồn nên lệ ai chưa tuôn.

Tháng sáu nhạt nhòa…

Con chuồn chuồn trốn học

Con bướm trắng sầu tình đậu trên áo tiểu thư.

 

Mây tháng sáu làm như chưa bao giờ biết chữ

Chiếc lá thuộc bài nằm chết thuở xanh xưa.

Lá xanh hao gầy mùa này và mùa nữa

Nũng nịu chờ mưa tháng sáu lưa thưa…

 

Tháng sáu trời chưa mưa nên tóc ai chưa ướt

Lời tỏ tình ngủ ngồi trên chiếc lược bơ vơ…

Ngọn gió song đôi ngỡ rằng mưa chưa đến

Con nhện buông mành trên bến vắng lê thê…

 

Tháng sáu nhà ai có người đi hỏi vợ

Trầu Xuân Hương làm ai môi đỏ, mắt cay!

Tháng sáu trời chưa mưa nên tâm sự kết thành mây

Ngày xuất giá sẽ ngày:

Mưa tháng sáu!

Tháng 6/12/06

 

 

 

MỘT NGÀY CỦA CHA

 

Nếu biển mênh mông là tấm lòng của mẹ

Thì núi ngất trời kia là lượng cả của cha.

Con nước triều dâng ngày nong, ngày cạn

Con đê chạy dài chắn sóng ấy ngày cha!

 

Một ngày của cha là nắng đùa trên lá

Chút lỗi lầm, cha thả xuống ngày qua…

Một ngày của cha là triền sóng thiết tha

Lăn trên cát cho trôi đời vất vả.

 

Có con gió gậm hồn son tơi tả

Ngày của cha sao mãi tận non xa…

Mắt con vào tầm hạn hẹp nhìn ra

Làm sao thấy lòng cha là chiếc lá?

 

Một chiếc lá chứa niềm tin  sỏi đá

Mềm theo cơn mưa lũ cả đời con.

Ngày của cha như cỏ xước mỏi mòn

Cho con những ngọt ngào thời thơ trẻ!

 

Một ngày nắng – cha, một ngày mưa – mẹ

Một đời con mưa nắng giữa mẹ cha.

Đời thiếu vắng từng mùa, đời tàn tạ

Ngày không cha, ngày đã tắt mặt trời!

Tháng 6/19/06

(Father’s day)

 

 

NHÌN SÔNG NHỚ ĐÒ

Người đi, ta nhớ con đò

Người về, ta nhớ câu hò quê hương.

Chiều qua, nắng thắp phố phường

Đưa câu mái đẩy về đường thơ ngây.

 

Tuổi em đầy những mắn may

Thêu trên giấy trắng tháng ngày nhớ thương.

Trăng rằm em sáng như gương

Qua bao mùa phượng tan trường, em đi…

 

Người đi mang mấy xuân thì

Biển đời chia cắt bờ mi lạnh lùng.

Ta về ôm khối tình chung

Trải lên kỷ niệm để cùng xót xa.

 

Chiều nay lại nhớ chiều qua

Nhìn sông chẳng biết sông già hay không.

Nhìn đò, ta nhớ mênh mông…

Nhìn sông lòng những ước mong em về!

Tháng 6/20/06

 

 

HÀ NỘI TỪNG NGÀY RỒI CŨNG THẾ

Hà Nội từng ngày rồi cũng thế thôi em

Phố vẫn đông người đêm đêm đèn mờ.

Cho ta nhớ em ly cà phê thẩn thờ

Từng chiều qua trên ngón tay nghiêng…

 

Hà Nội từng ngày rồi cũng thế thôi em

Tiếng hát ru người đi qua từng giờ.

Mây trên phố xưa cho người thôi dại khờ

Từng mùa đi cho nắng chia đôi bờ.

 

Em có về không cho mong manh giọt hồng

Em có về không cho long đong tình nồng.

Hà Nội từng ngày Hồ Tây xô sóng

Em từng ngày có nhớ ta không?

 

Thôi nhé!

Thà quên đi như ta quên một lần

Thôi nhé!

Thà xa như ta xa nợ nần.

Hà Nội từng ngày buồn trong vương vấn

Như ta từng ngày sống kiếp phù vân.

 

Hà Nội từng ngày rồi cũng thế thôi em

Mây vẫn xanh lùa cơn giông về lạnh.

Như ta sẽ thôi vương mong manh tình muộn

Từng ngày buồn rồi cũng thế:

Không em!

Tháng 6/21/06

 

 

LỄ ĐỘC LẬP

Lễ Độc Lập xứ người tưng bừng lắm

Hoa đầy trời rực thắm sắc pháo bông.

Lịch sử từng dòng gặm lấy đốt ngón tay

Thời mở nước cũng nhuộm đầy máu đỏ!

 

Nắng hạ trắng, ngập tràn thiêu cây cỏ

Mây lững lờ theo gió đến bờ xa…

Từng thế kỷ bay ngang đời, hối hả

Bỏ sau lưng từng số phận hồn ma!

 

Lễ Độc Lập, pháo bay rơi lả tả…

Ngậm ngùi thương Độc Lập ở nước nhà.

Ngày tháng tới lũ con rồi quên cả

Biết ngày nào ngày Độc Lập quê ta?

Tháng 7/4/06

(Independence Day).

 

 

CÓ LẼ NÀO?

Có lẽ nào anh không nhận ra em

Một cơn mưa chưa dứt bên thềm?

Một vạt nắng cũng đong đưa mềm

Có lẽ nào mùa xuân không qua đêm?

 

Có những ngày mưa chưa qua đây

Mà đôi tay như đã đong đầy.

Mùa heo mây vẫn đang héo gầy

Có lẽ vì tình chưa quên trong em!

 

Hà Nội vắng xa thương ngày tháng êm đềm

Người ngồi viết thư xanh trao tình anh vội vàng.

Cơn gió vô tình theo nắng cũng miên man…

 

Nằm chờ tiếng mưa trên hàng hiên muộn màng

Rồi ngày tháng qua nhanh thôi lời yêu em tội tình

Có lẽ nào, anh không hiểu cho em!

Có lẽ nào, anh không nhận ra em?

Tháng 7/24/06

 

 

NHƯ VẪN CÒN THA THIẾT

Từ một dạo, người ra đi biền biệt

Để con đường da diết nhớ mênh mông…

Từ khi người đi mất bỏ dòng sông

Để con sóng vá đôi bờ dang dở!

 

Bên kia đó là biển đời trăn trở

Khúc tình buồn xanh một thuở rời xa.

Tháng ngày tàn đi trên những tình ca

Nắng ghép vội từng mảng da vá víu!

 

Từng sợi gió bay bay… thôi nũng nịu

Trôi hồn nhiên qua tóc thuở thiếu thời.

Cây rứt lá thả trôi lời tình tự

Như vẫn còn tha thiết những thương yêu!

Quy Nhơn, Tháng 8/04/06

 

 

VẪN CÒN ĐÂY

Vẫn còn đây những phố phường

Vẫn còn đây những con đường ngày xưa…

Vẫn còn đây gió ban trưa

Vẫn còn đây ngập bóng dừa quê hương.

 

Tan trôi trong sóng vô thường

Tan trôi theo những khôn lường hư vô!

Tan trôi cùng ngọn sóng xô

Tan trôi dưới nắng nhạt nhòa hương trinh.

 

Mùa vui nở những đóa Quỳnh

Mùa buồn khép nụ chung tình cùng ai!

Tan trôi theo những hình hài

Vẫn còn đây giọt nắng mai cho đời!

 

Nha Trang, tháng 8/06/06

 

 

CHIỀU

Một chút cho em ngày về

Cơn mưa chiều cũng lê thê…

Nắng qua hàng cau hé mở

Lời thương lỡ thuở ban đầu.

 

Một kiếp cho em buồn đau

Trái chôm chôm cũng gọi sầu.

Con mương nhà thời yêu dấu

Vẫn lặng lờ gọi thương nhau.

 

Một thoáng nhân sinh qua cầu

Nhắm mắt nghe lòng đau nhói.

Tình quê một lần ta gói

Gởi em như gọi là… quà.

 

Chiều qua trên lóng tre ngà

Thuở em nằm mơ chiếc lược.

Chiều trôi theo dòng nước ngược

Tiễn chân em bước, mưa sa…

 

Diên Khánh, tháng 8/8/06

 

 

NIỀM HY VỌNG MONH MANH

 

Em chẳng cô đơn khi bên em có mẹ

Em chẳng buồn chi khi đời đã có cha.

Một ngày sống còn thoi thóp trái tim non

Xin hãy cho em những ngày vui còn lại.

Xin hãy cho em từng vòng tay thân ái

Hóa thành hoa trên thân xác em tôi.

 

Một chút mong manh dù thành lời nói dối

Mà lời thật thà – hơn cơn hấp hối tâm linh.

Một chút tình này cho em làm kỷ niệm

Lìa cõi đời vẫn nghe tiếng ru êm.

 

Trời nuốt cơn giông thổi qua từng số phận

Đất mở rộng lòng ôm lấy những con ngoan.

Mẹ mỏi mòn cơn hy vọng mong manh

Nhưng vẫn mong chiếc lá chẳng lìa cành.

Em chẳng biết em sắp thành cánh nhạn

Lìa cuộc đời trong tin báo xuân sang.

Bệnh viện Nha Trang, tháng 8/15/06

 

 

HÀ NỘI – NIỀM TIN TRỞ VỀ

 

Có một ngày, ta đánh mất niềm tin

Nơi thành phố một thời ta yêu dấu.

Hà Nội phố!

Những ngày mưa không chỗ đậu

Mắt ta đầy những giọt chát mưa ngâu!

 

Hà Nội không em?

Trời hạnh phúc nằm đâu?

Nên liễu Hồ Tây như không ai chải đầu

Chùa Một cột cô đơn, lịch sử về nung nấu

Quãng trường Ba Đình hòa tiếng gió đêm thâu!

 

Có một ngày, ta chẳng biết từ đâu

Trở về lại niềm tin vừa đánh mất.

Hà Nội không anh – tình yêu không có thật

Mới hay rằng trời đất cũng mênh mông!

 

Đời bốn mùa nên chẳng chỉ đêm đông

Lòng đánh đổi lương tri trên chiếc cầu tri kỷ.

Phố xưa ấy những ngày mưa phố thị

Ấm lòng ta chút dư vị tình người.

Hà Nội, tháng 8/19/06

 

 

TIỄN NGƯỜI

 

Đưa em về với phố xưa

Bằng cơn mưa thuở em vừa tròn trăng.

Tình thơ như sợi nhện giăng

Cho người bao nỗi băn khuăn lối về.

 

Có con nắng cũng dại khờ

Qua bờ mi nọ nằm chờ sóng xa…

Chút tình ngày cũ thiết tha

Theo triền gió gọi câu ca thẩn thờ!

 

Đưa em về với bến bờ

Con tàu kỷ niệm đến giờ mưa giông…

Tháng ngày tàn với mênh mông

Chiều mưa trắng xóa đêm đông hẹn hò.

 

Đưa em đi với con đò

Mưa trên lá cỏ như trò chuyện xưa…

Trời xanh cũng đã vào trưa

Đưa em đi với cơn mưa muộn màng!

Sài Gòn, tháng 8/22/06

 

 

 

BÀI THƠ TRÊN CÁNH LÁ

Ngày ta về nhìn lại những con đường

Những con đường ngày xưa, ta đi học.

Cây vẫn xanh cho lá non cứ mọc

Hàng cau già có cháu chắt hai bên.

 

Ngày ta về nhìn con nước trên quê

Con mương nhà vẫn lơ thơ dòng nước chảy…

Lối xóm nhỏ mùa qua mùa cứ vậy

Mà sao lòng  thương nhớ những con sông.

 

Ngày ta đi, biển dâng sóng trong tim

Ngày ta về, sóng không thôi êm đềm…

Cát vẫn trắng cho đời chìm vô vọng

Ta bỗng thấy mình như sống giữa mênh mông….

 

Quê hương sợi nhớ kết ngàn cơn gió đông

Quê hương sợi thương đan dày nỗi nhớ mong.

Một người từ nơi xa, đang về từ phôi pha.

Kỷ niệm thời hôm qua, giờ như sống trong ta.

 

Ngày ta về cánh phượng cũng đu đưa…

Nhìn hoa thắm khát cơn mưa mùa hạ.

Viết cho đời bài thơ trên cánh lá

Mượn gió chiều thả nỗi nhớ bay xa…

Diên Khánh, Tháng 8/16/06

 

NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN

ĐC: 65 Nguyễn Du – Hà Nội

Tel & Fax: 8222135

E-mail: nxbhoinhavan@hn.vnn.vn

 

Chịu trách nhiệm xuất bản: Nguyễn Phan Hách

Biên tập: Ngô Văn Phú

Trình bày bìa: Kiều Diễm

Sửa bản in: Hải Trang

 

TÁC GIẢ CÁO LỖI

Tập thơ “Lỡ một thời xanh xưa” ( Tháng 1/2007) do Công ty in Cát Thành (số 2 Lê Hồng Phong – Nha Trang) in với 12 bài thơ (từ trang 100 – 117) bị mất và lỗi kỹ thuật cùng sai ngữ pháp. Công ty Cát Thành đã cố gắng sữa chữa các lỗi trên khi tái bản lần thứ hai.

Tác giả thành thật cáo lỗi cùng độc giả. Độc giả có thể tới cửa hàng đã mua để đổi sách.

Xin trân trọng cám ơn và thành thật cáo lỗi ngoài ý muốn.

Ngọc Thiên Hoa.

Đã xem 105 lần